🍉

Chương 3

Chim Én Trở Về · Nhu Cơ Cơ

‹ Chương trướcChương sau ›

8

Ngụy Đậu Đậu trợn tròn đôi mắt.

Đến cả Bùi Chương cũng ngẩn tò te.

Hắn lắp bắp hỏi: "Hứa nương nương, nơi... nơi này không phải là nhà của người sao?"

"Chỗ này nhỏ quá, không đủ cho bốn người chúng ta ở." Ta lắc đầu, "Ta vừa thuê được một tòa viện tử hai gian, vừa mới lại vừa sáng sủa, ở đó mới thoải mái."

Thấy hai đứa nó vẫn cứ như khúc gỗ trời trồng tại chỗ.

Ta ngẫm nghĩ, rồi ôn tồn giải thích:

"Tính khí ta cũng tạm được, trù nghệ cũng không tồi, tuy chẳng biết được mấy chữ, nhưng làm mẫu thân của các ngươi chắc hẳn không thành vấn đề.

"Trong tay ta có một khoản bạc khá khẩm, ngoài ra còn có chút sản nghiệp đang sinh lời, cho nên ta chắc cũng miễn cưỡng được coi là kẻ có tiền đi?

"Ta vốn có một đứa con, nhưng các ngươi cũng thấy rồi đấy, đó chỉ là một miếng xá xíu mất não mà thôi.

"Ta đã đoạn tuyệt quan hệ với nó rồi, nên các ngươi không cần lo lắng sẽ lòi ra huynh đệ tỷ muội nào tranh sủng đâu."

......

Hai cái đứa c.h.ế.c tiệt này sao vẫn chẳng hó hé gì thế!

"Thôi vậy, chắc là các ngươi quen tự do phóng khoáng rồi, không muốn bị gò bó. Đã vậy thì ta cũng không cưỡng cầu. Chuyện bên Huyện lệnh ta sẽ tự đi lo liệu, sau này nếu các ngươi có gì cần..."

Thế nhưng ta còn chưa nói dứt lời, Vương quả phụ đang nấp trong góc tối xem náo nhiệt đã hớt hải chạy ra, một tay đẩy mạnh hai đứa nó nhào vào lòng ta.

"Còn ngẩn ra đấy làm gì! Vui quá hóa ngốc rồi hả, mau theo Thanh Nương về nhà đi!"

Đoạn lại cười ngượng nghịu với ta:

"Hôm đó ta nghe thấy động tĩnh, cũng định vác đồ ra cứu ngươi đấy chứ, không ngờ bị mấy đứa nhóc này nhanh chân giành trước."

Bùi Chương và Ngụy Đậu Đậu như người mất hồn lẽo đẽo theo sau ta.

Đi đứng tay chân cùng chiều luôn.

Bùi Tiểu Hòa "chụt" một cái lên má ta, vẻ mặt đầy phấn khích: "Mẫu thân! Mẫu thân mới thơm tho! Tiểu Hòa cũng có mẫu thân rồi!"

Vương quả phụ từ xa gân cổ gào lên: "Thanh Nương! Vậy cái sân nhà ngươi để lại cho ta nuôi gà nhé! Đến lúc đó ta chặt cho ngươi một con, tặng kèm cả cái phao câu!"

Ta: "..."

9

Ta cứ thế mà cùng Bùi Chương, Bùi Tiểu Hòa, Ngụy Đậu Đậu mạc danh kỳ diệu tạo thành một gia đình.

Duyên phận thứ này thật sự rất kỳ diệu.

Năm xưa khi sinh Viêm Nhi, thai vị của ta không đúng, phải châm đầy kim lên đầu mới sinh được nó ra.

Còn chưa kịp nhìn mặt con lấy một lần, đã bị Quý Diên Chi bế sang viện của mẹ chồng.

Hắn nói: "Mẫu thân xuất thân danh môn, tự khắc biết cách dạy dỗ Viêm Nhi, nếu nàng thực sự muốn tốt cho nó, thì đừng có làm loạn nữa."

Viêm Nhi sau khi hiểu chuyện liền bắt đầu tránh né ta.

Nó bảo Chiêu Ninh giống phu nhân thế gia hơn ta, còn ta thực sự... không xứng mặt để đem ra ngoài.

Thôi bỏ đi.

Dù sao nó cũng mang họ Quý, không có ta, nó vẫn có khối ngày lành tháng tốt.

Nhưng mấy đứa trẻ này thì khác.

Chúng là người nhà do chính tay ta chọn lựa.

10

Trong tiểu viện.

Ngụy Đậu Đậu bưng bát canh, vẻ mặt đầy say sưa: "Mẫu thân, con còn muốn thêm một bát nữa."

Bùi Tiểu Hòa trong miệng còn ngậm thịt, cằm dính đầy nước canh: "Mẫu thân, ngon quá đi mất, lưỡi của Tiểu Hòa sắp thơm rụng ra rồi."

Bùi Chương cũng hiếm khi vứt bỏ cái vẻ ông cụ non đi, úp cả nửa cái mặt vào trong bát mà ăn.

Trong mắt ta tràn đầy tự hào:

"Ăn từ từ thôi, trên lò còn đang hâm nóng điểm tâm đấy."

"Các con chịu đói quen rồi, không tốt tẩm bổ quá nhiều một lúc, đợi thân thể dưỡng tốt hơn chút nữa, nhất định phải nếm thử tay nghề của vi nương cho thỏa thích."

"Ăn no vào, lát nữa chúng ta còn có đại sự phải làm."

Ngay đêm đầu tiên đón chúng về, ta đã tính toán kỹ rồi.

Ba đứa trẻ tuổi đời còn nhỏ, sau này đều phải đọc sách thánh hiền, hiểu rõ đạo lý.

Về sau bất kể là thi lấy công danh, hay làm một thường dân áo vải, thì chung quy vẫn phải làm người trong sạch, không thể để mặc những kẻ kia chụp mũ những tội danh không có thật lên đầu mãi được.

Ta nghĩ thế nào thì nói ra thế ấy.

Lúc đó Bùi Chương ngẩn người nhìn ta hồi lâu.

Đứa trẻ mới mười tuổi đầu, lần đầu tiên không kìm nén được nỗi lòng chua xót, khóc đến mức nước mắt giàn giụa khắp mặt.

"Hứa nương nương, con không làm những chuyện đó, con thật sự không có..."

11

Bùi Chương sống ở nhà Bùi Hoài Quý chẳng sung sướng gì.

Đứa trẻ bảy tuổi đầu, muốn nấu cơm còn phải kê ghế đứng lên bếp, tám tuổi đã phải lên núi đốn củi, xuống ruộng cấy mạ, chín tuổi thì bị tống vào thành làm thuê làm mướn, ngày đêm không nghỉ.

Dù là thế, một đồng cắc cũng chẳng giữ được trong tay.

Khó khăn lắm mới tích cóp được vài đồng, nhân ngày Đông chí mua một miếng kẹo mạch nha, đội bóng đêm đi bộ mười dặm đường về nhà.

Lại nhìn thấy muội muội bị hành hạ đến mức không còn ra hình người.

Bị xích trong chuồng heo, người đang sốt hầm hập, đói đến mức phải liếm nước gạo vương vãi trên mặt đất.

Trong gian chính, ngọn đèn dầu leo lét như hạt đậu.

Tiếng thì thầm to nhỏ của thúc phụ và thúc mẫu vọng ra:

"...Trương đồ tể lại đòi mua Tiểu Hòa về làm con dâu nuôi từ bé, lần này hắn bảo sẽ đổi bằng ba con heo, ta đã ưng thuận rồi, qua năm là đưa người đi."

Bùi Chương chỉ đành ôm lấy Bùi Tiểu Hòa cắm đầu bỏ chạy.

Không có hộ tịch lộ dẫn, chẳng thể đưa muội muội ra khỏi thành.

Công việc cũ chắc chắn không thể làm tiếp, hắn đành phải đốn củi bán, hoặc ra bến tàu làm chút việc khổ lực kiếm sống, đêm đến thì ngủ trong miếu hoang trên núi.

Nhà Bùi Hoài Quý chột dạ, bèn nhanh tay tung tin đồn thất thiệt ra trước.

Thế là Bùi Chương trở thành đứa trẻ hư hỏng nổi tiếng khắp vùng này.

Còn về phần Ngụy Đậu Đậu, cha mẹ không rõ là ai, được một lão ăn mày họ Ngụy nhặt về nuôi lớn.

Sau khi lão ăn mày c.h.ế.c, hắn kế thừa y bát trở thành một tên tiểu khất cái, mặt dày mày dạn, chuyên đi lừa gạt bánh trái của đám trẻ con ngây thơ chưa hiểu sự đời.

Trẻ con nhà quanh đây, bao gồm cả Bùi Tiểu Hòa, đa phần đều từng bị Ngụy Đậu Đậu lừa mất bánh và khoai lang.

Bùi Chương đ.á.n.h cho hắn một trận, thế là hắn thành tiểu đệ của Bùi Chương.

Nhìn ba đứa nhỏ ăn uống sạch sẽ trơn tru, ta thu dọn bát đũa, gọi chúng lại bên người.

Ta nhét đầy một nắm kẹo vào túi áo Bùi Tiểu Hòa, rồi buộc cho Ngụy Đậu Đậu một cái tay nải nhỏ.

Sau đó dẫn chúng đi gõ cửa từng nhà, những nhà mà trước đây từng bị Ngụy Đậu Đậu lừa đồ ăn.

Nhà đầu tiên là Từ nương tử ở phố trước.

Vừa thấy Ngụy Đậu Đậu, mi liễu bà ấy dựng ngược, mở miệng định đuổi người.

Ta cười híp mắt mở lời trước:

"Từ phu nhân vạn phúc, ta là Hứa Thanh Nương mới chuyển đến phố Diêm Thủy, hôm nay mạo muội đến nhà, là đưa mấy đứa trẻ này đến nhận lỗi."

"Lũ trẻ trước đây không hiểu quy củ, có nhiều chỗ mạo phạm phu nhân. Nay ta đã nhận chúng làm con, sau này nhất định sẽ dạy dỗ nghiêm khắc. Chuyện cũ có gì không chu toàn, mong phu nhân hải hà lượng thứ."

Ngụy Đậu Đậu làm theo lời ta dạy, từ trong tay nải nhỏ lấy ra một xâu tiền, cung kính cúi đầu dâng lên hai tay.

"Từ thẩm thẩm, trước đây là con sai, con lừa mất bánh của đệ đệ, sau này con không dám nữa. Đây là lễ vật tạ lỗi của nương con, mong thẩm thẩm nhận cho."

Bùi Chương cũng chắp tay vái chào.

Bùi Tiểu Hòa móc ra một viên kẹo, rón rén đưa cho bé trai đang nấp sau cánh cửa.

Từ nương tử sớm đã bị mấy tiếng "Phu nhân" ngọt xớt làm cho mê muội, lại thấy cái khí thế trang trọng này, mơ mơ màng màng liền nhận lấy tiền.

"Có cái bánh thôi mà, tính toán chi chứ, chỗ Từ thẩm có bánh bao, thích ăn cứ ăn..."

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.