12
Mất trọn vẹn hai canh giờ, cuối cùng cũng đi hết một lượt phố Diêm Thủy. Sau lưng kéo theo một đám người xem náo nhiệt.
Dưới ánh mắt soi mói của mọi người, Lý chính lấy sổ hộ tịch trải lên bàn, ta ký tên, rồi ấn dấu tay.
Ba đứa trẻ cũng lần lượt in những dấu tay nhỏ xíu ngay phía sau.
Bên ngoài cửa là tiếng bàn tán ong ong của đám láng giềng.
"Không phải chứ, nàng ta định nhận nuôi ba tên tiểu khất cái này thật à?"
"Haizz, mấy đứa này bản tính thực ra cũng không xấu, năm ngoái nam nhân nhà ta lên núi bị rắn cắn, là thằng nhóc cao cao kia cõng xuống đấy, giờ có người chịu dạy dỗ âu cũng là chuyện tốt."
"Cứ bảo bọn nó hay lừa gạt, nhưng thực ra con nhà ta cũng chỉ bị lừa mất mấy cái bánh, hôm sau bọn nó còn mang hẳn bó củi đến trả kia kìa."
"Hừ, đúng là đàn bà lòng dạ yếu mềm, những lời nhà Bùi Hoài Quý nói các người quên hết rồi à?"
"Một mình nàng ta làm sao nuôi nổi ba đứa trẻ? Hay là đúng như lời đồn, nàng ta làm ngoại thất cho kẻ nào đó thật? Chớ có nói, cái thân hình kia nhìn đúng là yêu mị..."
Ta vội vàng giữ chặt Bùi Chương và Ngụy Đậu Đậu đang định lao ra.
Đang tính mở miệng nói đôi câu, Vương quả phụ trong đám đông bỗng nhiên nhảy bổ ra, vung tay đẩy ngã gã đàn ông đang khua môi múa mép kia xuống đất.
"Trước kia nam nhân nhà ta c.h.ế.c, người đi rêu rao khắp nơi là do ta số mệnh cao khắc c.h.ế.c chồng, hôm nay ngươi lại muốn vu oan giá họa cho Thanh Nương, ta nói cho ngươi biết, không có cửa đâu!"
"Với cái dung mạo khí chất này của Thanh Nương muội tử, cho dù nàng ấy có làm ngoại thất, hay bao nuôi nam nhân, thì đó cũng coi như là nàng ấy tạo phúc cho chúng sinh! Cái thứ hói đầu hôi miệng hèn hạ như ngươi, có xếp hàng cũng chẳng đến lượt!"
Vương quả phụ đại hiển thần uy, lôi cả mười tám đời tổ tông nhà đối phương ra hỏi thăm.
Gã đàn ông kia đỡ không nổi, che mặt xám xịt chạy mất.
Ta đứng bên cạnh nghe mà mắt chữ O mồm chữ A.
Bà ấy chửi mệt rồi, dùng khuỷu tay huých huých ta: "Lão nương nói khô cả nước bọt rồi, ngươi không định nói gì à?"
Ta liếc nhìn vẻ mặt hóng hớt đầy phấn khích của đám người ngoài cửa, nuốt nước bọt cái ực.
"Cái đó..."
"Hẻm Hoa Thị ở cửa Đông trong thành, nguyên một dãy cửa hiệu ở đó đều do ta quản lý. Chư vị sau này nếu thiếu son phấn, lương thực dầu mỡ hay tơ lụa kim chỉ, cứ việc báo tên của ta, tất cả đều sẽ được tính theo giá gốc."
Trong đám đông lập tức vang lên tiếng hít khí lạnh.
Ta dừng một chút, lại kéo Bùi Chương đến bên cạnh.
"Vừa rồi có láng giềng nhắc đến chuyện cũ của đứa trẻ này, đúng lúc lắm, hôm nay cũng để cho mọi người phân xử một phen."
"Nếu đứa trẻ này thực sự cuỗm tiền của Bùi gia bỏ trốn, vậy thì cớ sao hai huynh muội nó lại đến nỗi ngay cả cơm nóng cũng không có mà ăn, phải lưu lạc khắp nơi?
"Trận hỏa hoạn kia rốt cuộc đã thiêu rụi thứ gì, có ai tận mắt chứng kiến lửa cháy hay không?
"Bùi gia luôn miệng nói nuôi hai đứa trẻ này tốn kém bao nhiêu là tiền của, nhưng mấy năm nay, nhà hắn xây lại nhà mới, mua thêm ruộng đất, chẳng lẽ số tiền đó là từ trên trời rơi xuống sao?
"Hôm nay ta để lời nói ở đây, nếu ai có thể đưa ra bằng chứng xác thực, chứng minh Chương nhi nhà ta quả thực đã làm những chuyện khốn nạn đó, ta không nói hai lời, lập tức dâng lên trăm lượng bạc để tạ lỗi.
"Nhưng nếu còn có kẻ không phân rõ trắng đen mà loạn ngôn đặt điều, thì chớ trách Hứa Thanh Nương ta không nể mặt mũi, lôi nhau ra đối chất trước công đường!"
Đám đông ồ lên xôn xao.
Có thẩm nói nhỏ: "Ta đã bảo sớm rồi, phu thê nhà Bùi gia kia là thứ khẩu phật tâm xà, các người không tin, cứ khăng khăng bảo ta là kẻ lắm mồm."
"Chuyện này... khéo mà tài sản cha mẹ Bùi Chương để lại, đều bị nhà Bùi Hoài Quý chiếm đoạt hết rồi cũng nên..."
Ba đứa trẻ ngẩng đầu nhìn ta, đôi mắt sáng lấp lánh.
Ta hận không thể tự vỗ tay tán thưởng cho chính mình.
Khoe của một cách tinh tế, bày tỏ thái độ vừa cương vừa nhu.
Cái miệng c.h.ế.c tiệt này, nói hay quá đi mất!
13
Sau chuyện đó, Bùi Chương thân thiết với ta hơn rất nhiều.
Trước đây khi thấy Ngụy Đậu Đậu và Bùi Tiểu Hòa gọi ta là mẫu thân, hắn đứng bên cạnh mặt đỏ bừng, ngập ngừng muốn nói lại thôi.
Nay thì hắn cũng đã biết cung kính giữ lễ, gọi ta một tiếng "Mẫu thân".
Lúc ta tự tay đo ni tấc, may y phục cho chúng, bàn tay hắn khẽ run lên một cái, nhưng tuyệt nhiên không còn rụt lại nữa.
Ngụy Đậu Đậu và Bùi Tiểu Hòa thì khỏi phải nói, sớm đã quấn quýt dưới chân ta gọi mẫu thân ngắn mẫu thân dài, nài nỉ ta làm thêm nhiều món ngon cho chúng.
Nuôi nấng chừng hai tháng, mấy đứa nhỏ mới khôi phục được vài phần hồng hào, da thịt có chút nảy nở đúng với lứa tuổi.
Điều khiến mọi người bất ngờ là, ta chần chừ mãi vẫn chưa yêu cầu chúng đổi họ theo ta.
Lúc Bùi Chương dè dặt hỏi đến chuyện này, ta trầm ngâm hồi lâu, mới ôn tồn nói:
"Ta từng nghe lão phu tử ở đầu phố giảng giải, 'Diệm thượng vi quy, bán quy vi chương' (Trên nhọn là ngọc Quy, nửa ngọc Quy là ngọc Chương), phụ mẫu đặt cho con cái tên hay như vậy, ngụ ý con trân quý tựa như ngọc mỹ vậy.
"Nếu song thân con còn tại thế, hẳn là sẽ vô cùng yêu thương con và Tiểu Hòa.
"Đậu Đậu cũng vậy, đối với nó mà nói, lão ăn mày họ Ngụy kia cũng chẳng khác nào cha ruột.
"Tên họ của các con là chút niệm tưởng cuối cùng mà họ để lại trên cõi đời này, ta không thể đoạt đi được.
"Các con đã gọi ta là mẫu thân, thì đã là hài tử của ta rồi, mang họ gì thì có can hệ chi đâu?"
Đôi mắt Bùi Chương vụt sáng lên.
Hắn khẽ gọi một tiếng "Mẫu thân", rồi nghẹn ngào chẳng nói nên lời.
14
Mùa đông năm nay quả thực rất ấm áp.
Chuyện học hành của Bùi Chương và Ngụy Đậu Đậu được thu xếp rất nhanh chóng, là thư viện Thanh Vân nổi danh bậc nhất trong thành.
Bùi Tiểu Hòa tuổi còn nhỏ, miệng lưỡi chưa được lanh lợi, nghe theo lời dặn dò của lão đại phu, ta định giữ con bé bên người tẩm bổ một hai năm nữa, rồi mới cho đi học.
Trong thời gian này, Hứa Chiêu Ninh có đến tìm ta một lần.
Ả ta nói Quý Diên Chi đã quyết định cưới ả làm kế thất, hôn kỳ ấn định vào ngày mùng sáu tháng sau.
Ta đáp: "Cung hỷ, cung hỷ."
Ả lại bảo chuyện ta bị Hầu phủ hưu bỏ cả thiên hạ đều biết, để bảo toàn thanh dự cho các nữ nhi khác của Hứa gia, Hứa phủ đã gạch tên ta khỏi gia phả, hôm nay ả đặc biệt tới đây để truyền lời.
Ta đáp: "Đại hỷ, đại hỷ!"
"Hứa Thanh Nương, ta ghét nhất cái bộ dạng cố ra vẻ vân đạm phong khinh này của ngươi.
"Trong lòng ngươi thực ra đang hận lắm chứ gì? Tưởng rằng ngươi có quan hệ tốt với Quý phi, thì tất cả mọi người phải ngoan ngoãn rước ngươi về chắc.
"Ta nói cho ngươi hay, trong hậu cung thứ không thiếu nhất chính là quý nhân, chỉ có ngươi như con chó vẫy đuôi mừng chủ, đi nịnh bợ cái chỗ bếp lạnh tanh kia. Sao nào, những ngày ngươi bị đuổi khỏi Hầu phủ, ả ta không ban cho ngươi chút bạc từ thiện nào à?"
Ta dừng tay nhào bột.
Ngước mắt nhìn ả, trong lòng có chút khó hiểu.