🍉

Chương 5

Chim Én Trở Về · Nhu Cơ Cơ

‹ Chương trướcChương sau ›

15

Quý phi vốn là mỹ nhân được Thiên tử đưa về từ dân gian trong chuyến vi hành, xuất thân hàn vi, dưới gối chỉ có một mình Tứ hoàng tử.

Trước đây khi ta còn ở Hầu phủ, mỗi dịp các mệnh phụ vào cung triều bái, Quý Diên Chi tuyệt đối không cho ta đến chỗ Quý phi, hắn bảo tính tình Quý phi thô lỗ, giao du với nàng ấy sẽ làm mất thể diện của thế gia.

Ta gật đầu lia lịa vâng vâng dạ dạ, rồi quay lưng cái là tót đi tìm Quý phi đ.á.n.h bài lá.

Đ.á.n.h được nửa năm, nàng ấy hỏi ta có hứng thú hợp tác kiếm tiền không.

Sang năm thứ hai, nhìn lợi nhuận tăng gấp bội mà nàng ấy mắt tròn mắt dẹt, dứt khoát giao cả một con phố cửa hiệu cho ta quản lý.

Đến năm ta bị hưu khỏi Hầu phủ, các tửu lầu, tiền trang, mỏ khoáng mà nàng ấy kinh doanh khắp nơi đều đã tôn ta làm Nhị đương gia.

Mãi đến khi trong cung truyền tin Tứ hoàng tử có hy vọng được lập làm Trữ quân, Quý Diên Chi và đám cha mẹ hờ của ta mới hỏa tốc tìm đến cửa, đòi ta theo họ về, hòng giúp họ bám vào con thuyền lớn của Quý phi.

Nhưng ai ngờ, tâm ý Đế vương biến ảo khôn lường, chưa đầy một tháng, Tứ hoàng tử bị Thiên tử hạ lệnh khiển trách, đến tước vị Thân vương cũng bị tước bỏ.

Ngược lại, Tam hoàng tử do Vinh phi sinh ra nhân cơ hội này mà nổi lên, phong quang vô lượng.

Khéo làm sao, Vinh phi lại chính là cái "bếp lò" mà Hứa Chiêu Ninh đang nương tựa.

Ta lập tức bị đám người kia quẳng ra sau đầu.

Hứa Chiêu Ninh được nở mày nở mặt rước vào Hầu phủ.

Hứa Chiêu Ninh trước mắt ta lúc này đã quyết tâm muốn gây khó dễ, ả sai bảo tỳ nữ bắt đầu đập phá đồ đạc trong viện.

Thịt khô ta vừa phơi xong!

Món gỏi cá Mẫu Đơn Linh Lung ta dày công ướp tẩm!

Ta đau lòng nhào tới cứu vãn, Hứa Chiêu Ninh duỗi chân định chơi xấu.

Ngay tích tắc sau đó, ả bị Ngụy Đậu Đậu húc một cú nhanh, chuẩn, hiểm, ngã chỏng vó xuống đất.

"Người xấu! Không được bắt nạt nương ta!"

Hai ả tỳ nữ sợ hết hồn, vội vàng xông tới định đ.á.n.h Ngụy Đậu Đậu.

Ta tung một cước quét trụ kẹp chặt rồi quật ngã.

Ngụy Đậu Đậu vung cái chổi quét trúng ổ gà, dính đầy cứt gà nóng hổi xông ra.

"Mẫu thân! Con tới đây!"

Tỳ nữ đại kinh thất sắc: "Phu nhân, chạy mau!"

"Á! Á á á á ——"

Cuối cùng ba chủ tớ mỗi người dính một "ấn triện" cứt gà be bét mà ra về.

16

Sau đó một thời gian dài, ta không gặp lại bọn Hứa Chiêu Ninh nữa.

Ngày tháng trong tiểu viện cứ thế êm đềm trôi qua như dòng nước chảy.

Ăn Tết năm nay xong, Bùi Chương và Ngụy Đậu Đậu bắt đầu đến thư viện đi học.

Trước khi đi, ta kiểm tra bút mực giấy nghiên hết lần này đến lần khác, lại lén nhét thêm ít mứt quả và kẹo vào ngăn bí mật trong túi sách, miệng không kìm được cứ lải nhải dặn dò:

"Trời lạnh, bao đầu gối chớ có cởi ra, nước nóng trong túi da phải uống hết trước khi tan học."

"Học không hiểu cũng đừng hoảng, cứ từ từ thôi."

"Trong thư viện đông người, khó tránh khỏi có kẻ kiêu ngạo hống hách, nếu có ai bắt nạt thì cứ đ.á.n.h trả thật mạnh, vạn sự đã có nương lo liệu."

Bùi Chương có chút bất lực: "Mẫu thân, người quên rồi sao, chúng con là học sinh ngoại trú, chiều tối là về rồi mà."

Ngụy Đậu Đậu ở bên cạnh nhai đồ ăn vặt chóp chép.

Ta: "..."

Bùi Chương rất dụng công, khắc khổ đến mức khiến ai nấy đều phải trố mắt.

Suốt hai năm trời, hắn thức dậy từ canh năm, trăng lặn mới đi ngủ. Trên đường đi học hay về nhà, hay lúc giúp ta nhặt rau, thậm chí có đêm ta vào ém chăn cho hắn, vẫn còn nghe thấy hắn lẩm bẩm đọc sách trong vô thức.

Hắn khai trí muộn, căn cơ cũng mỏng, chỉ có thể học ở Ngoại xá cùng đám trẻ sáu bảy tuổi.

Dù hắn không nói, ta cũng đoán được hắn ở thư viện chắc chắn chịu không ít sự ghẻ lạnh và chèn ép.

Hắn liều mạng như vậy, chỉ là muốn đuổi kịp những bạn đồng trang lứa đã vào Nội xá.

Thế nhưng, làm mẹ thì sao có thể không đau lòng cho được.

17

"Mẫu thân, con không mệt."

Hắn mím môi, kể cho ta nghe một chuyện cũ.

Khi ấy hắn còn ở nhà Bùi Hoài Quý, trời chưa sáng đã bị thẩm đuổi lên núi cắt cỏ heo. Cắt xong trở về, liền co ro núp dưới chân tường tư thục nghe giảng.

Lấy ngón tay làm bút, lấy đất làm giấy, từng nét từng nét viết lại những tiếng đọc bài lanh lảnh kia.

Câu "Của phi nghĩa, dù một hào cũng không được lấy" mà hắn dạy Ngụy Đậu Đậu, chính là học được vào lúc ấy.

Chỉ là, ngày tháng lâu dần, vẫn bị con trai Bùi Hoài Quý phát hiện.

Hắn vớ lấy bó cỏ heo, quất mạnh vào mặt Bùi Chương.

"Nương ta một năm đóng hai lượng bạc là để nuôi ta đi học, ngươi là cái thá gì mà dám đến nghe lỏm? Cũng không tự soi bãi nước tiểu xem mình có xứng không?"

"Còn để ta nhìn thấy ngươi lần nữa, ta sẽ bảo nương ta ném muội muội ngươi ra đường! Bán vào thanh lâu hạng bét!"

Ta nghe xong giận đến mức bốc khói trên đầu.

Những chuyện này hắn chưa từng kể với ta, có lẽ vì trải qua quá nhiều gian truân, đứa trẻ này lúc nào cũng mang dáng vẻ già dặn trước tuổi.

Bùi Chương đôi mắt sáng rực nhìn ta:

"Những ngày tháng học ở thư viện này, hài nhi rất vui vẻ, toàn thân đều tràn trề sức lực. Còn những chuyện khác, con đều chẳng để trong lòng."

"Con muốn đọc thật nhiều sách, làm quan làm tướng, vào nội các làm tể tướng, để mẫu thân sống những ngày tháng tốt đẹp hơn, cũng muốn để thiên hạ này tất cả trẻ em ham học đều có sách để đọc."

Trong lòng ta dâng lên một dòng nước ấm.

Ta không muốn nói với con đường này gian nan thế nào, chỉ xoa đầu hắn, khẳng định chí khí lớn lao của một đứa trẻ.

"Mẫu thân tin tưởng con."

So ra thì, Ngụy Đậu Đậu trong chuyện học hành quả thực... chẳng có chút thiên phú nào.

Chữ viết như gà bới, sách vở thì học trước quên sau, đừng nói là phu tử, ngay cả người tính tình tốt như Bùi Chương cũng bị chọc tức điên.

Ta cũng chẳng để tâm, rồng sinh chín con còn khác nhau mà, làm một điền dân vô lo vô nghĩ cũng không tồi.

Nào ngờ hôm nay sau khi tan học, Ngụy Đậu Đậu nhảy cẫng lên ba tấc đến trước mặt ta, khuôn mặt nhỏ nhắn hất lên, vô cùng tự hào móc ra hai quan tiền.

"Mẫu thân, chỗ này đều là con kiếm được đấy!"

Ta: "!!!"

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.