🍉

Chương 6

Chim Én Trở Về · Nhu Cơ Cơ

‹ Chương trướcChương sau ›

18

Lúc ấy ta mới vỡ lẽ, hóa ra mấy ngày nay sau khi tan học, đứa trẻ này chẳng phải chạy đi chơi bời lêu lổng, mà là lội xuống sông bắt cá.

"Mẫu thân, người không biết đâu, mấy vị phu nhân người thơm nức mũi ở hội chùa thích nhất là phóng sinh tích đức đấy ạ!"

"Con bảo với họ rằng, con lươn vàng này là vật trường thọ, còn gọi là 'Tiểu Long', thả một con là tích được ngàn vạn công đức, họ nghe xong vui vẻ lắm, tranh nhau mua với giá mười văn một con, chẳng mấy chốc đã bán sạch bách."

Bùi Tiểu Hòa chen ngang: "Đậu Đậu ca lừa người, trong gùi của huynh vẫn còn ba bốn con lươn vàng kia kìa."

Ngụy Đậu Đậu hớn hở nói: "Là do con lại vớt đống lươn họ vừa phóng sinh về đấy chứ! Bán lại cho hàng cá kiếm được nửa quan tiền lận, mấy con còn lại này để dành cho mẫu thân làm món lươn cuộn, mẫu thân mẫu thân, con muốn ăn chiên giòn."

Ta: "..."

Bùi Chương đứng bên cạnh thở dài một hơi, niệm: "A di đà phật."

Ngày tháng cứ thế thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã qua một năm.

Cuối năm ấy, Bùi Chương từ lớp Bính của Ngoại xá thăng lên lớp Giáp, lại dựa vào thành tích đứng đầu kỳ Tuế khảo mà một bước tiến thẳng vào Nội xá.

Cả con phố Diêm Thủy chấn động, người ta tới tấp xách gà mang ngỗng đến nhà ta, mong nhờ Bùi Chương chỉ điểm việc học hành cho con cái nhà họ.

Ngụy Đậu Đậu sau khi được Bùi Chương rát tai dạy bảo một trận, cũng đã chịu để tâm vào việc học hơn chút đỉnh.

Ta đã thương lượng với nó rồi, đợi nó học tốt môn toán, ta sẽ dạy nó cách xem sổ sách quản lý sự vụ, để không mai một thiên phú làm ăn của nó.

Bùi Tiểu Hòa cũng đã được mời thầy Tây tịch về dạy, giờ đây cũng ra dáng tiểu phu tử, biết nói mấy câu "Chi hồ giả dã" rồi.

Ta bận rộn nuôi con đến chân không chạm đất, công việc làm ăn hồng phát, sớm đã chẳng còn nhớ gì đến chuyện xưa cũ nữa.

Nhưng ngặt nỗi, oan gia ngõ hẹp.

Hôm ấy ta đưa Bùi Chương đến bái phỏng Đại nho Từ lão tiên sinh, còn đang ngồi đợi trong xe ngựa, đã nhìn thấy hai bóng dáng đã lâu không gặp.

Quý Diên Chi dắt theo Viêm Nhi từ trong phủ họ Từ bước ra, vẻ mặt đầy kinh ngạc: "Thanh Nương?"

19

Có lẽ là do tuổi tác đã cao, Quý Diên Chi trông tiều tụy đi không ít.

Ánh mắt hắn có chút lảng tránh, không dám nhìn thẳng vào ta.

Ngược lại là Viêm Nhi, nó gào lên một tiếng rồi khóc lóc: "Đều tại ngươi, mụ đàn bà xấu xa này, tại sao ngươi lại bỏ đi, ngươi hại c.h.ế.c ta rồi..."

Quý Diên Chi ngượng ngùng ho khan liên tục, vội vàng gọi tỳ nữ đến, đưa Viêm Nhi đi ra xa một chút.

"Đứa trẻ này không biết bị làm sao, hồi nhỏ rõ ràng hiểu chuyện đáng yêu là thế, nay mười hai tuổi rồi, tính khí lại càng lúc càng lớn, ngày nào cũng gây họa ở bên ngoài, hại ta bị Ngự sử tham tấu mấy bản, đến cả Bệ hạ cũng đã chú ý tới.

"Mẫu thân thì nuông chiều nó, thế nào cũng không chịu dùng gia pháp. Ta cũng hết cách rồi, mới nghĩ đến chuyện đưa nó đến chỗ Từ lão tiên sinh gửi gắm theo học..."

Hắn nói còn chưa dứt lời, Viêm Nhi đã vùng thoát khỏi tỳ nữ, hét lên rồi lao tới.

"Con không có! Cha, con đã nói là con không có! Đều là do tiện nhân Hứa Chiêu Ninh kia giở trò, mụ ta cố ý bỏ hồng hoa vào thuốc, mụ ta rõ ràng biết mùi vị của hồng hoa! Năm xưa..."

Giọng nói của Viêm Nhi bỗng nhiên khựng lại.

Quý Diên Chi chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì, chỉ đứng bên cạnh tức đến muốn ngất đi.

Ta lại thừa biết những lời chưa nói hết của nó.

Năm xưa nhà chồng Hứa Chiêu Ninh sụp đổ, nương ta ngay trong đêm đưa đứa con gái đã hòa ly đến Hầu phủ, mỹ kỳ danh viết là đến "thăm hỏi" ta.

Hứa Chiêu Ninh ở trong phủ chạy ngược chạy xuôi lấy lòng, khó khăn lắm mới thu phục được một già một lớn một nhỏ, thấy ta đột nhiên nôn khan, ả cuống cuồng lên, tưởng ta lại có thai.

Liền vội vàng hầm một bát canh tẩm bổ đậm đặc, bảo Viêm Nhi tự tay bưng tới cho ta.

Ta uống xong thì bụng dưới đau quặn, ra máu xối xả mấy ngày liền, suýt chút nữa thì đi dạo một vòng Quỷ Môn Quan.

Phủ y sợ đến mức kêu oai oái: "Phu nhân trước đó chỉ là tràng vị bất hòa, cái, cái máu này, lão phu cũng không biết tại sao lại ra nông nỗi này a!"

Hứa Chiêu Ninh: "Hả???"

Ta: "..."

20

Ta ước chừng Bùi Chương cũng sắp ra rồi, lười nghe cha con bọn họ cãi nhau, liền nhấc chân định rời đi.

Nào ngờ Viêm Nhi lại lao thẳng tới định cấu xé ta.

"Mụ đàn bà c.h.ế.c tiệt, trước kia còn luôn mồm nói thương ta, nói sướng mồm hơn cả hát tuồng, giờ thấy ta gặp chuyện thì chạy nhanh hơn bất cứ ai.

"Nếu ngươi xứng mặt để đem ra ngoài một chút, thì ta sao lại bị tiện nhân Hứa Chiêu Ninh kia che mắt, đều tại ngươi, đều trách ——"

Lời còn chưa nói hết, nó đã bị một nắm đấm thụi cho văng ra ngoài.

Đau đến mức quỷ khóc sói gào.

Bùi Chương thu tay lại, gật đầu với ta: "Mẫu thân."

Quý Diên Chi nhìn Bùi Chương, lại nhìn ta, sắc mặt biến ảo đủ bảy màu đỏ cam vàng lục lam chàm tím, trông đặc sắc vô cùng.

"Mẫu thân? Hứa Thanh Nương, nàng có đứa con lớn thế này từ bao giờ? Nàng... nàng lại dám sau lưng ta tằng tịu với kẻ khác?"

"Nàng đừng hòng đi! Giải thích rõ ràng cho ta!"

Viêm Nhi nằm dưới đất vẫn còn gào khóc: "Ngươi lại dám để mặc cái thứ tạp chủng này bắt nạt ta, thiên hạ làm gì có người mẹ nào như ngươi! Ta nói cho ngươi biết, sau này ngươi c.h.ế.c ta sẽ không đập chậu đưa tang cho ngươi đâu..."

Ta: "Ồ."

Sau đó ta bước lên xe ngựa.

Hai con ngựa mới mua này dùng tốt thật, móng ngựa vừa tung lên đã kéo theo bụi mù mịt, khiến cha con nhà họ Quý hít bụi đầy mặt, sặc đến mức ho ra cả nước mắt.

Ta thần thanh khí sảng ôm lấy Bùi Chương: "Con ngoan, chúng ta về nhà!"

21

Qua Tết Trung thu, Bùi Chương chính thức đến phủ của Từ lão tiên sinh theo học.

Từ lão tiên sinh có phương pháp thụ nghiệp rất độc đáo, không giống mấy vị tiên sinh ở thư viện Thanh Vân suốt ngày bắt học trò ru rú trong thư phòng. Ngược lại, ngài ấy thi thoảng lại dẫn Bùi Chương ra ngoài du ngoạn học hỏi, chưa đến nửa năm đã biến một đứa trẻ đang yên đang lành thành đen nhẻm gầy gò.

Ta đau lòng muốn c.h.ế.c, Bùi Chương ngược lại còn an ủi ta, nói rằng kẻ làm quan phải lấy dân làm thầy, lão sư đây là có ý muốn mài giũa hắn.

Bùi Tiểu Hòa giờ đã trổ mã thành thiếu nữ, đứng ngoài cửa phồng má tức tối hỏi: "Mài cái gì mà mài, ca ca thối mau ra giúp muội xay đậu phụ đi! Đậu Đậu ca lại trốn việc rồi!"

Bùi Chương cười bất lực, xắn tay áo nho sam lên rồi bước ra ngoài.

Ta nhìn qua rèm trúc, ngắm ba đứa trẻ đang tất bật bên bếp lò, chỉ cảm thấy đây là cảnh tượng tươi đẹp hiếm có trong đời.

Thu đi xuân đến, hạ hết đông tàn.

Rất nhanh, Bùi Chương cũng đã đến tuổi ứng thí.

Hắn được giữ lại phủ Từ lão tiên sinh gửi gắm việc học, giờ phải mười ngày mới được về nhà một chuyến.

Ngụy Đậu Đậu cũng đã kết thúc việc học ở thư viện, hí hửng đi theo mấy vị đại chưởng quầy học tính sổ nhập hàng, mệt quá thì lăn ra ngủ ngay tại cửa tiệm.

Còn về phần con nhóc c.h.ế.c tiệt Bùi Tiểu Hòa...

Haizz, rõ ràng là cùng một mẹ sinh ra với Bùi Chương, thế mà tính nết lại giống y hệt Ngụy Đậu Đậu, chảy nước dãi ngủ gà ngủ gật hết tiết này đến tiết khác, có mấy bài tập thậm chí còn là Bùi Chương làm hộ.

Được cái con bé này lại cực kỳ hứng thú với chuyện bếp núc, thế nên cũng bị ta tống sang tửu lầu dưới danh nghĩa của ta để học trù nghệ rồi.

Một mình ta trông coi cái viện tử rộng thênh thang, dăm bữa nửa tháng lại vào cung gặp Quý phi, hoặc hồi âm thư từ bồ câu đưa tin của các đại chưởng quầy khắp nơi gửi về, rảnh rỗi thì rủ đám láng giềng sang đ.á.n.h bài.

Có tiền, lại rảnh, ta rất chi là hài lòng.

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.