🍉

Chương 7

Chim Én Trở Về · Nhu Cơ Cơ

‹ Chương trướcChương sau ›

22

Suốt thời gian đó, tin tức từ Hầu phủ cứ đứt quãng truyền đến tai ta.

Viêm Nhi đương nhiên không lọt được vào mắt xanh của Từ lão tiên sinh. Quý Diên Chi phải chạy vạy cầu cạnh khắp nơi, cuối cùng mới nhét được nó vào nhà một vị đại nho khác để theo học.

Có lẽ đọc sách nhiều giúp khai sáng trí tuệ, nghe tỳ nữ từng hầu hạ ta kể lại, Viêm Nhi sau bận ấy bỗng chốc trưởng thành hơn hẳn, người cũng gầy đi, hiện giờ trông cũng ra dáng thiếu niên nho nhã phong lưu lắm.

Chỉ có điều hạ nhân trong phủ đều có chút sợ nó, bảo rằng ánh mắt nó lúc nào cũng âm u lạnh lẽo, nhìn mà rợn cả người.

Đứa con của Hứa Chiêu Ninh sinh đủ tháng, nhưng lại mắc bệnh đậu mùa, cuối cùng không qua khỏi.

Hứa Chiêu Ninh khóc lóc vật vã trong phủ mấy trận, nay đã thu liễm tính tình, một lòng một dạ tiến cử Viêm Nhi làm việc cho Vinh phi và Tam hoàng tử.

Nhắc đến Vinh phi, thì phải nói đến Quý phi.

À không, giờ phải gọi là Ninh thứ nhân mới đúng.

Theo tin ám vệ báo về, ba tháng trước, Quý phi đại chiến một trận với Hoàng đế ngay trên điện Kim Loan. Hoàng đế long nhan đại nộ, ngay trong đêm đó giáng nàng ấy xuống làm thứ dân, ném vào lãnh cung.

Vinh phi một bước lên mây, trở thành ứng cử viên sáng giá cho ngôi vị Hoàng hậu.

Ta nhận được tin mà sốt ruột đến mức khóe miệng mọc cả một vòng mụn nước.

Tỷ muội tốt của ta ơi, ngươi đang làm cái trò gì vậy! Trên đầu Diêm Vương đâu có cho phép múa may quay cuồng như thế chứ!

Ám vệ vội vàng ngăn cản ta đang định cải trang lẻn vào cung: "Hứa phu nhân, nương nương bình an vô sự, ăn ngon ngủ kỹ lắm ạ, chỉ bảo thuộc hạ nhắn lại với người một câu."

"Câu gì?"

"Mạch thượng hoa khai, khả hoãn hoãn quy hĩ."*

Tên ám vệ mắt sáng rực nhìn ta, chờ đợi ta thao thao bất tuyệt phân tích thâm ý trong đó.

Ta trầm ngâm hồi lâu: "Cái đó... Nương nương nhà ngươi có phải quên mất là ta ít học rồi không?"

(*Chú thích: "Mạch thượng hoa khai, khả hoãn hoãn quy hĩ" (Hoa trên đường đã nở, người có thể thong thả trở về), ý bảo cứ từ từ mà làm, mọi sự đã an bài.)

23

Quý phi cứ thế mà an cư trong lãnh cung.

Dăm bữa nửa tháng nàng ấy lại lén lút trốn ra ngoài gặp ta tại Xuân Mãn Lâu.

Nàng ấy ngả người ra ghế, thoải mái cảm thán: "Bây giờ vừa không phải hầu hạ mẹ chồng, lại chẳng cần phục dịch phu quân, lão muội à, muội không biết những ngày tháng này tiêu dao khoái hoạt đến nhường nào đâu!"

Ta: "..."

Ở một diễn biến khác, dưới sự roi vọt đốc thúc ngày đêm của Từ lão tiên sinh, Bùi Chương thế như chẻ tre, liên tiếp giành được vị trí Án thủ trong cả kỳ thi Đồng tử và kỳ thi Hương.

Khi tin tức hắn "Liên trung nhị nguyên" truyền về, quan lại hào cường khắp mười dặm tám hương nườm nượp kéo đến bái phỏng, không tặng vàng bạc thì là gả con gái, thậm chí có tay phú thương còn biếu ta hai tên tiểu quan sắc nước hương trời.

Vương quả phụ gào lên: "Chia cho ta một tên!"

Ta: "..."

Ngụy Đậu Đậu đã theo thương đội đi Tây Vực, nhất thời chưa về kịp, ta lại suốt ngày đàn đúm với Quý phi, mọi việc trong nhà đành phải trút lên đầu Bùi Tiểu Hòa.

Tiếp đãi khách khứa, từ chối hạ lễ, lo liệu yến tiệc mời bà con lối xóm, con bé làm đâu ra đấy, gọn gàng ngăn nắp, thái độ không kiêu ngạo cũng không quỵ lụy.

Vương quả phụ tấm tắc cảm thán, đúng là phong thủy nhà ngươi biết nuôi người, ai mà nhận ra đây là con bé ăn mày chảy nước dãi năm nào chứ!

Ta không nói gì, chỉ một mực ngẩng đầu chống nạnh đầy tự đắc.

Lại qua nửa năm, khi Ngụy Đậu Đậu đã tích cóp cho Bùi Chương hết sọt này đến sọt khác bút nghiên giấy mực, Bùi Tiểu Hòa đã nhờ người gửi thư lên Thượng Kinh lần thứ mười, thì cuối cùng tin tức về kỳ thi Đình của Bùi Chương cũng truyền đến.

Lý chính chạy đến báo tin, chạy đến rớt cả giày.

"Hứa nương tử, đại hỷ, đại hỷ rồi! Giáp bảng đệ tam, Thám hoa đó! Mộ tổ nhà ngươi, à không, mộ tổ của cả cái phố Diêm Thủy này bốc khói xanh rồi!"

Hắn thở còn chưa ra hơi, đã bắt đầu kể lể bài sách luận về việc trị lại của Bùi Chương vô cùng già dặn sắc sảo, Thánh thượng xem xong vỗ tay cười lớn, ngay tại chỗ muốn chấm hắn làm Trạng nguyên.

Tiếc là có một bộ phận lão thần cho rằng lời lẽ của hắn quá khích, tranh cãi suốt mấy ngày, Thánh thượng cân nhắc đi cân nhắc lại, mới chấm hắn làm Thám hoa.

Tuy chỉ là Thám hoa, nhưng tin tức Bùi Chương suýt chút nữa thì "Liên trung tam nguyên" vẫn truyền ra ngoài.

Phen này thì hay rồi, người đến chúc mừng suýt thì đạp nát cái ngạch cửa tiểu viện.

Mỗi ngày chưa đến giờ Thìn ta đã bị Bùi Tiểu Hòa lôi đầu dậy, chải chuốt gọn gàng, theo nó đi ứng phó với đám quan phu nhân từ Thượng Kinh tới bái phỏng, cười đến mức cơ mặt giãn ra to hơn cả một vòng.

Chỉ là, đợi mãi đợi hoài, hơn nửa tháng trôi qua rồi mà Bùi Chương vẫn chưa thấy về.

"Mẫu thân, người bảo ca ca liệu có phải đã bị người ta bắt cóc đi làm con rể rồi không?" Bùi Tiểu Hòa lo lắng sốt ruột.

"Thế thì chắc chắn là không đủ chia rồi." Ngụy Đậu Đậu cười hì hì, "Mấy vị lão đại nhân kia khéo mà đ.á.n.h nhau vỡ đầu!"

Quả thực bị hai đứa nó nói trúng phóc.

Đ.á.n.h thì có đ.á.n.h.

Bắt thì cũng bị bắt.

Chỉ có điều Bùi Chương là bị người ta đ.á.n.h cho một trận rồi bắt tống vào đại ngục.

24

Hơi lạnh thấu xương ngấm vào da thịt, khiến ta rét run cầm cập.

Trong bóng tối, Quý Viêm mặt mày âm trầm bước ra:

"Mẫu thân, con tặng người món quà lớn này, người có vừa ý không?"

Quà lớn?

Ta cúi đầu nhìn dây trói buộc chặt như bó heo trên người mình, cái đầu đang đình trệ chậm chạp xoay chuyển.

"Ngươi bắt cóc ta?"

Ta vừa vùng vẫy, Quý Viêm lại bày ra vẻ mặt như khóc như cười, từng bước tiến lại gần ta.

"Sáu năm a, tròn sáu năm ròng rã. Mỗi khi ta cảm thấy không chịu đựng nổi nữa, ta lại lén đến bên ngoài cái sân rách nát của các người nhìn từ xa một cái.

"Dựa vào cái gì chứ? Dựa vào cái gì các người đều sống sung sướng? Phụ thân và tiện nhân kia thì mật ngọt c.h.ế.c ruồi, ngày ngày mong sinh thêm đứa nữa, người cũng cùng ba cái thứ tạp chủng kia mẹ hiền con thảo.

"Chỉ có ta, chỉ có ta là sống vất vưởng như con chó hoang không ai cần!"

Tim ta đập thót một cái:

"Bùi Chương bị giam trong ngục là do ngươi làm?"

"Mẫu thân đừng hoảng, người chắc chắn quen người này." Khóe miệng Quý Viêm không kìm được mà nhếch lên, "Bùi Hoài Quý, nghe quen tai lắm đúng không? Trước đó bọn họ đã dâng tờ cáo trạng đầu tiên, tố cáo Bùi Chương bất hiếu bất hòa, vong ân bội nghĩa, không xứng làm quan, khiến Bệ hạ long nhan đại nộ. Hiện giờ tờ cáo trạng thứ hai chắc cũng đã đến trước Ngự tiền rồi nhỉ?"

"Mẫu thân không biết đâu, cái tên tạp chủng này đúng là suy nghĩ viển vông, thế mà dám tập hợp một đám sĩ tử hàn môn làm loạn ở Thái học, yêu cầu triều đình điều tra tệ nạn tích tụ bao đời nay của các thế gia. Người nói xem, đây chẳng phải là tự dâng mình cho người ta giẫm c.h.ế.c sao?

"Chẳng cần ta phải ra tay nữa, mấy vị lão đại nhân đã không ngồi yên được, lại thêu dệt cho hắn thêm mấy tội danh. Chậc chậc, cái tên thư sinh yếu nhớt gió thổi là bay ấy, cũng không biết chịu được mấy ngày trong đại ngục?"

Ta nhìn chằm chằm hắn.

"Ngươi đang nói dối."

"Nếu Bùi Chương thực sự bị tra tấn trong ngục, ngươi cần gì phải phí công bắt cóc ta? Ném xác hắn trước mặt ta, thưởng thức biểu cảm đau đớn đến không muốn sống của ta chẳng phải sẽ khiến ngươi sướng khoái hơn sao? Nhưng ngươi không làm thế.

"Ngươi làm vậy, chỉ chứng tỏ Bùi Chương không những đã trốn thoát, mà trên người hắn còn mang theo thứ các ngươi muốn hủy diệt.

"Ngươi trăm phương ngàn kế bắt ta, chỉ là muốn giữ ta lại làm con tin uy hiếp Bùi Chương.

"Ngươi hẳn là đang thấy lạ lắm, tại sao không tìm thấy Bùi Tiểu Hòa và Ngụy Đậu Đậu đúng không? Bỏ cuộc đi, ngươi không bắt được bọn nó đâu."

Sắc mặt Quý Viêm lập tức biến ảo vô cùng đặc sắc.

Hắn thẹn quá hóa giận, móc ra một con dao găm, hàn quang lấp loáng đi về phía ta.

"Mẫu thân liệu việc như thần, thật khiến hài nhi bái phục. Đáng tiếc, mẫu thân đoán sai kết cục của mình rồi."

Ê ê ê, không được chơi kiểu phá luật không theo bài bản như thế chứ!

Quân tử động khẩu không động thủ a!

Thằng điên này!

Ta liều mạng lết mông nhúc nhích ra sau, ngay khoảnh khắc lưỡi dao sắp rơi xuống người, cuối cùng có hai bóng người phá cửa sổ nhảy vọt vào.

Ám vệ tung một chưởng đ.á.n.h bay Quý Viêm.

Quý phi vớ lấy một cục gạch, chẳng theo chiêu thức nào cứ thế đập túi bụi lên người Quý Viêm: "Năm xưa kim an thai châm hết vào não ngươi rồi phải không? Đó là mẹ ruột ngươi đấy! Sao ngươi dám hả?! Nói đi!"

Ta: "...Có khả năng nào, hắn ngất xỉu rồi không."

Lúc này bầu trời đêm vút lên một đạo lửa, pháo hiệu nổ tung, ánh sáng tứ tán.

Tiếp đó là tiếng bước chân rầm rập và tiếng binh khí va chạm vang trời.

Ám vệ gấp đến độ giậm chân bình bịch: "Nương nương, đừng đ.á.n.h nữa! Đến giờ vào cung đ.á.n.h trận rồi!"

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.