Chỉ là về sau, thuận theo việc Bùi Vân Chu đọc sách càng ngày càng nhiều, học càng ngày càng giỏi, ngay cả Đào lão gia cũng tán thưởng hắn, chu cấp tiền bạc cho hắn đến thư viện đi học.
Bùi Vân Chu lại không còn thích nói chuyện với ta nữa.
Hắn nói câu thơ "Mây tản trăng lên hoa in bóng" viết rất hay, ta lại nói với hắn giá gạo tăng rồi, tiền thuốc của Bùi gia a nương cũng tăng rồi, ta làm hỏng áo của Đào cô nương, bị phạt thước tre sưng cả lòng bàn tay.
Lúc này Bùi Vân Chu liền không thèm nhìn ta nữa, hắn xuyên qua khung cửa sổ chạm hoa, ánh mắt rơi xuống người Đào cô nương đang chơi xích đu ngoài sân.
Đào cô nương ở bên trong bờ tường mỉm cười.
Đào cô nương xuyên qua bóng hoa nhìn thấy Bùi Vân Chu, hướng về phía hắn cười một cái, hắn nhìn thấy, cũng bất giác cong khóe môi lên theo.
Cơn gió mang theo hương hoa bỗng chốc thổi từ trong sân đến góc tường, vương lại trên y phục của Bùi Vân Chu.
Bùi Vân Chu bèn bước ra ngoài, cách một giàn hoa, đi nói chuyện với Đào cô nương.
Nàng ấy cười rạng rỡ bạo dạn, hắn khe khẽ nhẹ nhàng đáp lời.
Từ nhỏ đầu óc ta đã không được thông minh cho lắm, nhìn hai người họ, chỉ thấy trong lòng chua chua chát chát, lại có chút đắng ngắt, nhưng chẳng thốt nên lời nào.
Kể từ đó, ta, Bùi Vân Chu, Đào cô nương, dường như đều đã thay đổi.
Đào cô nương thay đổi rồi.
Nàng ấy bắt đầu chê ta vụng miệng, chê ta chậm chạp, chỉ biết chọc nàng ấy tức giận.
Lúc giận dữ quá, Đào cô nương giậm giậm chân, không cần nàng ấy phải lên tiếng, Đào lão gia thương con liền muốn phạt ta.
Không cho ăn cơm đã đành, còn phải chịu phạt đánh.
Con người ta sợ nhất là đau, cũng sợ nhất là đói bụng.
Khuôn mặt của Đào cô nương trong mắt ta cũng biến dạng, thoắt cái tươi cười như hoa giống hệt tiên nữ trong tranh, thoắt cái lại trở nên đáng sợ dọa người như dạ xoa trong tiểu thuyết.
Bùi Vân Chu cũng thay đổi rồi.
Khoảnh khắc trước vẫn còn đang nói chuyện với ta, ngay chớp mắt sau đã tự mình đi về phía Đào cô nương.
Hắn sẽ nhỏ nhẹ dịu dàng với Đào cô nương, ân cần an ủi tâm sự thiếu nữ của nàng ấy, cùng nàng ấy bàn luận thi từ, nói về trăng sáng, kể nỗi bi sầu.
Tới lượt ta, liền chỉ có:
"Chu Nguyên Nguyên, phàm là chuyện gì cũng phải nghe lời Đào cô nương nhiều một chút, đừng có chọc nàng ấy giận nữa."
"Nếu ngươi an phận không phạm lỗi, nàng ấy sao có thể vô duyên vô cớ phạt ngươi? Chu Nguyên Nguyên, nói qua nói lại, thật ra vẫn là lỗi của ngươi."
Ta cũng thay đổi rồi.
Ta của trước kia, phần lớn thời gian trong lòng đều chỉ có một loại tâm tình, ta nhìn thấy đám mây nơi chân trời sẽ cảm thấy nó thật thú vị, nhìn thấy bông hoa trong đình cũng sẽ thích thú.
Nhưng về sau, một trái tim trong một ngày luôn sinh ra đến bảy tám loại mùi vị, những chua ngọt đắng cay mặn hòa quyện vào nhau đều phải nếm qua bằng hết, ta nhìn trăng luôn cảm thấy nó không đủ tròn, hoa cũng không đẹp, mây cũng thật tẻ nhạt.
Bất kể là ngày vui cảnh đẹp nào cũng đều không phải của Chu Nguyên Nguyên, Bùi Vân Chu cũng sẽ không phải.
03
Thuyền cập bến rồi.
Ta đánh một giấc tỉnh dậy, liền bị người ta đẩy xuống thuyền, một lần nữa thay y phục giá y.
Trong chiếc gương đồng, tân nương tử được tô bôi yên chi trắng trẻo mịn màng, tràn đầy linh khí.
Ta hướng về phía cô nương trong gương chớp chớp mắt, nàng cũng hướng về phía ta chớp chớp mắt.
Ta nhếch răng, nàng cũng nhếch răng.
Trời đất ơi, thì ra lúc Chu Nguyên Nguyên gả chồng cũng có thể biến thành tiên nữ đó nha!
Ta còn chưa ngắm cho đủ, thì đã bị đội khăn trùm đầu màu đỏ lên.
Đến tân phòng, ngồi trên giường, một trái tim mới căng thẳng đập thình thịch.
Cửa phòng bị đẩy ra.
Nam nhân bước vào, trái tim ta cũng theo đó mà nhảy lên tận cổ họng.
Nhưng hắn dừng lại trước mặt ta mà nửa ngày vẫn không nhúc nhích.
Hắn tằng hắng giọng, ta liền nắm chặt lấy chiếc khăn tay.
Hắn lên tiếng.
"Này, kẻ mang họ Đào kia, nghe nói ngươi c.h.ế.c sống cũng không chịu gả qua đây, vừa hay, hai người chúng ta không ai vừa mắt ai, sau này những ngày tháng tới ngươi có thể sống thì sống, không sống được thì cứ trở về..."
Hắn nói chuyện chẳng thèm lấy hơi, lạch cạch bùm bùm, cứ thế tuôn ra một tràng dài.
Ta hoảng sợ đến mức tay run rẩy, đậu phộng nhãn nhục, bánh ngọt trái cây giấu trong tay áo, cứ thế từng cái từng cái lăn hết ra ngoài.
Có quả lăn trên giường, có quả lại rớt xuống đất.
Âm thanh của hắn lập tức ngừng bặt.
Mặt ta cũng trở nên nóng bừng.
Sao, sao lại bất cẩn như thế chứ, liệu hắn có cảm thấy ta là một kẻ thèm ăn háu đói, rồi từ đầu đã sinh lòng ghét bỏ ta hay không.
Ngay chớp mắt sau, chiếc khăn trùm đầu của ta đã bị hắn vén lên.
Ánh nến chói lòa khiến ta trong chốc lát không mở nổi mắt, mãi đến khi từ từ ngước lên, mới nhìn rõ được hắn.
Tiểu công tử mày ngài mắt phượng vô cùng tinh xảo, môi đỏ răng trắng, nhưng lại mang theo dáng vẻ hùng hổ có phần dọa người.
Bà mối lừa ta rồi.
Ôn công tử trước mắt đâu phải là người đọc sách ôn hòa gì chứ.
"Này, sao ngươi không nói chuyện? Ngươi là người câm à?"
Thấy ta không lên tiếng, tiểu công tử chủ động cúi đầu, ghé sát lại để nhìn mặt ta.
"Ta mới không phải..."
Ta nắm chặt mấy ngón tay.
Thầm nghĩ đây mới là ngày tân hôn đầu tiên, ta tuyệt đối không thể tỏ ra quá dễ bắt nạt trước mặt hắn được, đang định xị mặt xuống, hung dữ cãi lại.
Nhưng tiểu công tử sau khi nhìn rõ khuôn mặt của ta, miệng liền như không há ra được nữa.
"Ngươi, ngươi, sao ngươi lại..."
Tiểu công tử ấp úng mất nửa ngày, cũng không thể thốt ra một câu hoàn chỉnh, khuôn mặt nhuốm một tầng ửng đỏ, dần dần, đến tận mang tai cũng đỏ bừng theo.
Giống như đang giận, lại giống như đang thẹn thùng.
Ta tưởng hắn đã phát hiện ra ta là Đào cô nương giả, lúc nói chuyện đầu lưỡi cũng không nhịn được mà níu hết vào nhau.
"Ngươi, ngươi, ngươi, ngươi cái gì mà ngươi?"
Thế nhưng hắn vẫn luôn chằm chằm nhìn ta, nhìn ta rất lâu, lại không đáp lại một lời nào.
Bị nhìn đến mức trái tim ta cũng đập thình thịch, rốt cuộc thì hắn có phát hiện ra ta không phải Đào cô nương không đây?
Ta dứt khoát trừng mắt liếc hắn một cái.
"Này, ngươi nói gì đi chứ!"
Bị ta trừng mắt, hắn lùi về sau một bước, giọng điệu lại trở nên cứng ngắc và đầy gượng gạo:
"Dựa vào cái gì mà ngươi muốn tiểu gia nói thì tiểu gia phải nói?"
Hắn thẳng lưng ngoảnh mặt đi, hai mắt chốc lát lại ngẩng nhìn nóc nhà, chốc lát lại cúi đầu nhìn mặt đất.
Cúi đầu liền nhìn thấy điểm tâm bánh trái rơi vương vãi trên nền nhà, như nhớ ra chuyện gì đó, hắn vừa nói vừa đi ra ngoài.
"Đúng rồi, ta làm bẩn điểm tâm của ngươi, ngươi đợi đó, ta đi tìm thứ khác đền cho ngươi."
Hắn phóng đi nhanh như một làn khói, một chút cũng chẳng giống kẻ thọt chân.