🍉

Chương 3

Dệt Mùa Xuân · Gió Nam Lùa Vào Cõi Lòng Ta

‹ Chương trướcChương sau ›

04

Ta cứ thế đợi rất lâu, đợi đến lúc đói bụng bắt đầu đau cả dạ dày, mà ngoài phòng vẫn vắng lặng không một tiếng động.

Ta nhìn mứt kẹo rơi rớt trên đất, chỉ cảm thấy bản thân mình thực sự quá ngốc, bị tiểu công tử nói một câu là lại lừa được rồi.

Ngẫm lại cũng biết, Đào cô nương xinh như thiên tiên lại bị tráo thành nha đầu ngốc nghếch Chu Nguyên Nguyên.

Tiểu công tử chắc chắn là không thích môn hôn sự này, cho nên mới vừa vén khăn trùm lên đã vội vàng trốn đi biệt tăm.

Bỏ đi bỏ đi, ngày hôm nay cả ngày trời cũng chưa ăn được chút gì vào bụng, may mà đồ vật rơi dưới đất nhặt lên một chút thì cũng có thể ăn được.

Ta nhặt miếng bánh hoa quế rơi trên đất lên, dùng ống tay áo chùi chùi rồi toan nhét vào trong miệng.

Cánh cửa bỗng kẽo kẹt mở ra.

Bàn tay của hắn thò tới, đập mạnh lên mu bàn tay ta, đau đến mức ta phải lỏng ngón tay nới lỏng ra.

"Này, đừng ăn đồ đã rớt xuống đất."

Một âm thanh hung dữ, dọa ta sợ đến mức run rẩy cả tim.

Hắn đặt mạnh chiếc đĩa trong tay xuống mặt bàn, hàng lông mày cau chặt lại.

"Lẽ nào ngươi không biết, đồ vật rơi xuống đất thì đừng ăn nữa hay sao?"

Lời vừa dứt, khóe mắt ta liền rơm rớm những giọt lệ không có tiền đồ.

Có biết chứ, lúc nhỏ nương đã từng dạy ta.

Chẳng qua sau này thường xuyên bị đói đến lả đi, ta liền quên mất tiêu.

Chạm phải ánh mắt ngấn lệ của ta, tiểu công tử lại tự mình hạ giọng mềm mỏng đi, lôi kéo ta đến ngồi trên ghế, đẩy toàn bộ đồ ăn trong đĩa tới trước mặt ta.

"Ở đây có bánh phù dung, bánh đậu xanh, bánh củ năng, bánh hạnh nhân, ta còn sai nhà bếp nấu ngưu nhũ trà (trà sữa) cho ngươi, ngươi xem xem đã đủ chưa..."

"Không đủ thì ta lại đi tìm, ngươi..."

"Đủ rồi đủ rồi."

Thấy hắn định đứng dậy đi tiếp, ta vội vã kéo hắn lại, nói lời cảm tạ:

“Cảm tạ ngươi nha... Tướng, tướng công, chàng đúng là người tốt."

Lúc nãy ta còn nghĩ hắn xấu xa đến thế, nên trong lòng có chút ngượng ngùng xấu hổ.

Ngẩng đầu nhìn lên, lại thấy khuôn mặt của Ôn công tử đỏ ửng, khóe môi thoắt cái cong lên, thoắt cái lại đè ép xuống.

"Không, không có chi, ngươi, nàng từ từ ăn, đừng vội."

Hắn ngồi xuống.

Ngưu nhũ trà ấm áp sưởi cho dạ dày trở nên ấm nóng, bụng ta lập tức không còn khó chịu nữa.

Chẳng hiểu sao ta lại có chút muốn khóc, đến lúc ngẩng đầu nhìn Ôn công tử, liền thấy hắn vừa hay đang chống cằm nhìn ta, đôi mắt sáng lấp lánh.

Chúng ta nhìn thẳng vào mắt nhau, lại đều rất nhanh chóng quay đầu lảng đi.

Ta nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ nhìn thấy ánh trăng dịu êm như nước chiếu vào, ngọn nến đỏ cùng ánh trăng lay động đung đưa.

Qua một lúc, ta lại dùng khóe mắt lén lút nhìn hắn, hắn cũng vừa vặn ngước nhìn qua.

Ta cúi rấp đầu xuống, trái tim nơi lồng ngực đập càng lúc càng nhanh.

Trời ạ, dường như ta lại mắc phải cái căn bệnh cứ nhìn thấy nam nhân là tim đập thình thịch rồi.

05

Nắng ấm mơn man, hoa lá thướt tha.

Người có tình tóm lại sẽ thành đôi.

Đồng song hảo hữu của Bùi Vân Chu thành thân, cả người lại như biến thành một người khác.

Đến hoa lâu nghe khúc tỳ bà, không đi.

Lên họa phường ngâm thơ uống rượu, không đến.

Mấy tên thư sinh xúm lại hỏi han một vòng, người đồng song kia đỏ mặt ấp úng, cuối cùng mới thú nhận là nương tử trong nhà không cho phép.

Nàng muốn đốc thúc hắn ôn thi.

Mấy người xì một tiếng, nói hắn sợ vợ, nói hắn là con tôm mềm chân hèn nhát, nói hắn có thê tử liền quên mất huynh đệ.

Người đồng song đang cúi đầu kia lại hơi hất cằm lên.

"Các ngươi không có nương tử, tự nhiên không hiểu được cái tốt của việc trong nhà có nương tử."

"Các ngươi không biết đâu, trong nhà có người mong ngóng ngươi, đói bụng có người dọn cơm, lạnh có người thêm áo, là chuyện tốt đẹp nhường nào trên thế gian này."

"Bỏ đi, nói với mấy kẻ không có nương tử như các ngươi cũng không rõ. Bùi huynh, nghe nói ngươi và vị hôn thê tình cảm rất tốt, ngươi hẳn là biết cảm giác tình nguyện bị người ta quản thúc là như thế nào, đúng không?"

Mọi người đều nhìn về phía Bùi Vân Chu.

Bùi Vân Chu sửng sốt một chút, nhớ tới Chu Nguyên Nguyên.

Chu Nguyên Nguyên vừa ngốc nghếch lại nhát gan, nhưng hắn vẫn xui khiến thế nào mà gật đầu.

Bên tai lại rất nhanh truyền đến thanh âm khác.

"Nhưng vị hôn thê của Bùi huynh từ trước đến nay đều không quản thúc hắn, nói đi nói lại, vẫn là ngươi không có tiền đồ."

Đám đông vây quanh ồn ào trêu chọc, người đồng song kia bị nói đến mức đỏ bừng mặt, nhưng cũng không nói nương tử nhà mình không tốt nửa lời.

Mọi người cảm thấy vô vị, thi nhau giải tán.

Bọn họ vẫn đi tìm hoa hỏi liễu như cũ.

Bùi Vân Chu là người được phu tử trong thư viện coi trọng, hoặc là muốn lôi kéo, hoặc là muốn cố ý làm hắn phân tâm trước kỳ thi, bọn họ không thể thiếu việc lôi kéo Bùi Vân Chu đi cùng.

Uống ly rượu do hoa khôi nương tử hai tay dâng lên, hứng trận gió bên bờ sông Hoài thổi mềm cả tâm can.

Đầu óc Bùi Vân Chu choáng váng, tâm trí cũng bồng bềnh.

Về đến phòng, ba phần say xỉn bỗng chốc hóa thành tám phần.

Muốn rót chén trà để tỉnh rượu, lại làm đổ chén, nước trà trong chén làm ướt bức thư trên bàn, cũng làm nhòe chữ viết trên đó.

Thư là ai viết nhỉ? Là...

Ồ, là Chu Nguyên Nguyên.

Vậy thì không quan trọng nữa.

Bùi Vân Chu yên tâm, ném bức thư sang một bên.

Chu Nguyên Nguyên mặt chữ chỉ nhận được vài chữ, mực trong bụng lại càng trống rỗng, cho nên thư gửi đến cũng rối tinh rối mù.

Chữ viết cũng không đẹp.

Bùi Vân Chu thỉnh thoảng mở ra vài bức, lúc nào cũng phải cau mày mới xem xong.

Kỳ thi khoa cử đến gần, hắn phải bận rộn làm văn chương, bận rộn dốc sức cho tiền đồ.

Làm gì có thời gian xem mấy bức thư nhàm chán của Chu Nguyên Nguyên, lại càng không nói đến việc bỏ tâm tư dỗ dành nàng.

Cố tình Chu Nguyên Nguyên lại không hiểu chuyện.

Nàng có nói mãi cũng không hết tủi thân, những ủy khuất này bị Chu Nguyên Nguyên nói đến mức lớn hơn cả trời.

Nhưng Bùi Vân Chu xem đi xem lại, đều cảm thấy đó là vì Chu Nguyên Nguyên quá ngốc.

Nàng ngốc, cho nên không biết quan sát sắc mặt người khác, nàng ngu muội, không hiểu kẻ dưới mái hiên nhà người ta thì phải học cách cúi đầu.

Hắn có lòng tốt nhắc nhở nàng, bảo nàng nghe lời Đào cô nương nhiều hơn, Chu Nguyên Nguyên cũng không nghe lọt tai.

Thật sự là hết cách với nàng.

Hắn uống ngụm nước trà, đẩy cửa sổ ra, gió thổi vào mặt, cuối cùng cũng tỉnh được vài phần men say.

Nhưng cái tên Chu Nguyên Nguyên này cứ quẩn quanh trong đầu hắn, vậy mà từ từ biến thành bóng dáng của một Chu Nguyên Nguyên bằng xương bằng thịt.

Bùi Vân Chu muốn gạt Chu Nguyên Nguyên ra khỏi đầu, nhưng càng nghĩ như vậy, khuôn mặt của Chu Nguyên Nguyên lại càng thêm rõ ràng.

Hắn dứt khoát ngẩng đầu nhìn mặt trăng trên trời, nhưng trên mặt trăng cũng có Chu Nguyên Nguyên.

Thế là hắn lại cúi đầu nhìn xuống mặt nước ao, nhưng trong nước vẫn có mặt trăng, trong mặt trăng cũng vẫn có Chu Nguyên Nguyên.

Chu Nguyên Nguyên trên mặt trăng mày ngài cong cong, thật sự chói mắt.

Bỗng chốc liền lấp đầy trái tim hắn.

Hắn nhịn không được nhớ tới lời nói của đồng song ban ngày.

Chu Nguyên Nguyên nếu như quản thúc hắn, hắn có bằng lòng không?

Có lẽ là có.

Hai ngày trước nhìn đồng song cùng thê tử bái đường thành thân.

Trong lòng hắn khó tránh khỏi cũng sẽ nghĩ đến ngày vui nến đỏ của mình sẽ ra sao.

Đầu tiên, hắn phải có phủ đệ của riêng mình, phải có công danh, phải có mười dặm hồng trang, sau đó mới cưới cô nương mà hắn vừa ý, hợp lòng hắn.

Cô nương hắn vừa ý là ai chứ?

Đào cô nương?

Là nàng ấy sao?

Đào cô nương dung mạo động lòng người, lúc ở cạnh nàng ấy, ngay cả cơn gió thổi qua bên người cũng mang theo hương thơm.

Đào cô nương còn thấu hiểu lòng người, hết mực ưu ái hắn.

Đào cô nương có gia tài bạc vạn.

Đào cô nương quả thực rất tốt, nhưng mà, Chu Nguyên Nguyên phải làm sao đây?

Chu Nguyên Nguyên hẹp hòi, đầu óc lại ngốc nghếch a, là thê tử mà mẫu thân đã chọn cho hắn, là cái bóng đi theo hắn từ thuở nhỏ.

Chu Nguyên Nguyên quá đáng thương, một cái bánh bao liền giam lỏng nàng.

Nàng còn ngốc đến mức đáng thương, lúc khóc cũng đáng thương, lúc cười lên... lại đáng yêu.

Lúc tức giận cũng sẽ tức đến mức hai má phồng lên, nhưng chỉ cần dọa nàng vài câu, nàng lại trở nên đáng thương hề hề, cúi đầu nhận sai.

Bùi Vân Chu cảm thấy, bản thân mình có lẽ thật sự say đến hồ đồ rồi.

Rõ ràng Đào cô nương mọi bề đều vượt trội hơn Chu Nguyên Nguyên, nhưng giữa Đào cô nương và Chu Nguyên Nguyên, hắn lại muốn chọn Chu Nguyên Nguyên.

Ngốc nghếch quá chừng.

Hắn lắc lắc đầu, đóng cửa sổ lại.

Ngày hôm sau tỉnh lại, hảo hữu trong thư viện nhờ tiểu tư mang đến lời nhắn, rủ hắn trong ngày đến tửu quán xem múa Hồ Toàn, Bùi Vân Chu chắp tay cự tuyệt.

Hôm nay hắn phải ở nhà ôn sách.

Tiền đồ và tửu sắc, hắn phân biệt rất rõ.

Bùi Vân Chu vừa đóng cửa lại, gió ngoài cửa sổ bỗng chốc thổi tung giấy thư trên bàn, Bùi Vân Chu nhặt thư lên, cuối cùng cũng nhìn rõ chữ viết bên trên.

Bên trên không có những dòng chữ nhỏ lít nhít, cũng không có dấu vết bôi xóa, chỉ có một câu.

"Bùi Vân Chu, Đào cô nương nhờ ta hỏi ngươi một chút, hôn ước giữa ta và ngươi, còn tính không?"

Chữ trên giấy có một nửa đã nhòe nhoẹt, giống như bị nước trà đánh đổ đêm qua thấm ướt, lại giống như bị nước mắt của người viết thư làm nhòe đi.

6.

Ta gả đến Sâm Châu được hơn nửa tháng rồi.

Người Ôn gia đều rất hòa khí, người nắm quyền là Ôn phu nhân quanh năm không ở trong phủ, trong phủ chỉ có Ôn Tự là chủ tử duy nhất.

Những ngày tháng ở đây thoải mái đến mức bất tri bất giác, mùa xuân sắp trôi qua, mọi người bắt đầu chuẩn bị đón mùa hè nóng nực.

Ta bẻ ngón tay đếm số áo phải may cho mùa hè.

Ma ma ở phòng bếp làm bánh ngọt cho ta một bộ, Tri Hạ tỷ tỷ xinh đẹp cười lên lại dịu dàng một bộ... Ta may vá vất vả rồi, phải may cho mình hai bộ váy thật đẹp.

Mọi người đều có y phục mới, Ôn Tự cũng hẹp hòi giống như ta, nếu hắn không có khẳng định sẽ tức giận, vậy thì cũng may cho hắn một bộ là được, tiện thể làm thêm cho hắn một đôi giày cộp.

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.