08
Ngay khi Thái tử thốt ra lời muốn trừng phạt ta.
Ta nhạy bén nhận ra cả điện Văn Hoa đều chìm vào một sự tĩnh lặng đến kỳ dị.
Chu Thừa Nghi đứng bên cạnh ta lén lén lút lút nói nhỏ:
“Biểu ca ta chắc chắn muốn chỉnh đốn ngươi rồi!"
Tâm trạng ta cũng theo đó mà trở nên nghiêm túc.
Quả nhiên! Thái tử hận cô cô ta, nên liên lụy hận luôn cả ta.
Chu Thừa Nghi ra chiều suy ngẫm nói:
“Biểu ca lúc niên thiếu từng trúng độc, giọng nói bị tổn thương, ròng rã năm năm không hề mở miệng. Về sau liền hình thành thói quen ít nói. Một khi hắn nói quá năm chữ, liền có người sắp xui xẻo rồi."
Ta bẻ ngón tay đếm đếm.
Ban nãy Thái tử nói với ta chẵn tròn hai mươi hai chữ!
Nói năm chữ là xui xẻo.
Nói mười chữ là đại xui xẻo.
Ta nháy mắt không còn cảm thấy hoảng hốt nữa.
Đã hai mươi hai chữ rồi!
Cùng lắm thì hắn g.i.ế.c ta là xong!
Cô cô ta thường nói, tâm thái tốt quyết định vận mệnh tốt.
Nếu ta c.h.ế.c trong tay Thái tử.
Tâm thái ta làm sao mà tốt lên nổi a! Ta phải sống chứ!
Ta tóm lấy tay Chu Thừa Nghi nói:
“Ngươi chắc cũng không muốn mất đi nương tử đâu nhỉ! Nghĩ cách cứu ta với!"
Không được, ta không thể c.h.ế.c.
Ta trên có phụ mẫu, dưới có vị hôn phu.
Trái có Tiểu Lộc, phải có chó Đại Hoàng.
Trách nhiệm nhân sinh của ta rất trọng đại!
Chu Thừa Nghi mặt đỏ tía tai hất tay ta ra càu nhàu:
“Biểu ca cũng không phải là bạo quân! Ngươi cứ yên tâm đi đi."
Tiêu Lộc cũng an ủi ta, ngượng ngùng nói:
“Hoàng huynh ta sẽ không coi mạng người như cỏ rác đâu."
Ta nhìn nhìn Tiểu Lộc, thầm nghĩ, hắn về cung xong sao cứ như biến thành người khác vậy.
Cảm giác... hình như còn lùn đi một chút?
Ờ, nhưng mà cô cô nói trong hoàng thành này ai cũng có hai bộ mặt.
Bỏ đi, có lẽ đây là màu sắc bảo vệ của Tiêu Lộc vậy.
Ta ủ rũ cúi đầu nói với Tiêu Lộc:
“Ta từng hứa, tới kinh thành sẽ cho ngươi chọn một món bảo bối trong rương bách bảo của ta. Lỡ như ta thật sự c.h.ế.c trong tay Thái tử, ngươi tự mình tới dưới gốc cây đào nhà ta đào lên chọn một món đi nhé."
Chu Thừa Nghi tức tối bại hoại nói:
“Lý Chiêu Chiêu, ngươi rốt cuộc là vị hôn thê của ai hả!"
Ta ngẫm nghĩ một chút, nén đau xót nói:
“Được rồi, cũng cho ngươi chọn một món."
Chu Thừa Nghi càng tức hơn:
“Ngươi có bệnh à! Ai thèm mấy thứ đồ rách của ngươi chứ."
Thái tử phía trước bỗng nhiên dừng bước.
Hắn quay người nhìn chằm chằm bọn ta.
Ba người bọn ta vô thức ưỡn thẳng lưng, nín thở, nhìn chằm chằm hắn không dám nhúc nhích.
Thái tử cười khẩy một tiếng, thốt ra ba chữ:
“Ngươi, theo ta."
09
Ta theo Thái tử đi rất lâu mới tới được điện Minh Hoa.
Hắn tự mình rửa sạch tay, ngồi trước bàn lật sách.
Ta nghĩ nghĩ, học theo dáng vẻ của hắn, dùng nước trong chậu rửa tay.
Sau đó theo thói quen vẩy vẩy nước trên tay.
Thái tử ngẩng đầu lên.
Trên mặt vương vài giọt nước, bình tĩnh không chút gợn sóng nhìn ta.
Ta chần chừ hỏi:
“Ờ, ngươi muốn chặt tay ta sao?"
Ta nhìn hai bàn tay, vươn tay trái ra, nhắm mắt lại nói:
“Ngươi chặt tay này đi, tay phải của ta còn phải giữ lại chùi mông!"
Thái tử không thèm để ý tới ta.
Chỉ gõ gõ vào bảng chữ mẫu và bút mực trên bàn.
Ồ, cái này là bảo ta viết chữ mẫu đây mà.
Ta nhìn quanh bốn phía, tự mình dọn ghế ngồi đối diện Thái tử.
Khóe mắt quét thấy mí mắt của thái giám phía sau Thái tử giật giật.
Ta cẩn thận dè dặt hỏi:
“Thái tử, ta thế này có phải không hợp quy củ không?"
Cô cô nói quy củ trong cái cung này còn nhiều hơn cả lông trên người chó Đại Hoàng.
Người nói nếu ta làm sai, tự nhiên lập tức sẽ có người âm thầm cho ta biết.
Lúc đó ta còn suy ngẫm ý nghĩa của hai chữ "âm thầm" này, giờ thì hiểu rồi.
Hoàng cung, quả thật là một nơi kỳ lạ.
Thái tử đầu cũng không ngẩng, cầm bút viết chữ, chỉ nói một chữ:
“Ngồi."
Được thôi.
Ta ngồi xuống bắt đầu nhấc bút viết chữ.
Nhưng bên này của ta không có mực a!
Ta chỉ có thể viết hai chữ, lại vểnh mông chồm người sang phía Thái tử chấm mực.
Sau khi viết được mười chữ.
Ta ỉu xìu nói:
“Thái tử, có thể để ngày mai viết tiếp không, ta mệt quá rồi."
Thái tử cuối cùng cũng có động tĩnh.
Hắn nhìn chằm chằm ta hai cái.
Sau đó bước qua tháo trâm vàng hoa hồng, trâm ngọc bích phù dung, trâm hoa lựu trên đầu ta xuống.
Lại cởi luôn cả vòng cổ anh lạc, dây chuyền đá quý trên cổ ta.
Cuối cùng dùng sức lột luôn bốn chiếc vòng tay lớn trên cổ tay ta ra.
Ánh mắt Thái tử quét về phía đống trang sức lộng lẫy kia.
Ta bất động thanh sắc giơ tay, lén lút gom hết trang sức vào trong lòng mình.
Thái tử nhướng mày nhìn ta.
Ta và hắn đối mắt nhìn nhau một hồi.
Ta lôi ra một chiếc vòng ngọc, đưa cho hắn, nhọc nhằn nói:
“Vậy... vậy ngươi là Thái tử, cũng không thể tùy tiện cướp đồ của người khác a. Ta tặng ngươi một cái, vẫn không được sao?"
Thái tử bỗng nhiên cười.
Cười một lúc liền thở dài một hơi.
Ta liền thấy thái giám sau lưng hắn, không chỉ mí mắt giật giật, mà cả bắp chân cũng run run.
Thái tử ngẩng đầu gõ nhẹ vào trán ta, "Viết tiếp đi."
Viết chữ mẫu đúng là việc tốn sức.
Thái tử bắt ta viết mười bài.
"Thái tử, ta có thể uống nước không?"
"Được."
"Thái tử, ta có thể ăn điểm tâm không?"
"Được."
"Thái tử, ta có thể vận động tay chân một chút không?"
"Được."
Ta xoay chuyển tròng mắt, nhanh chóng hỏi:
“Thái tử, ta có thể chỉ viết một bài không?"
Thái tử cũng đáp lại cực nhanh:
“Không được."
Ta nắm bút, hai mắt vô hồn.
Chiêu này đối với phụ mẫu ta bách phát bách trúng, sao tới đây lại mất linh rồi?
Ta ngáp một cái, lại gian nan viết thêm năm chữ.
Ta thực sự nhịn không được bèn hỏi:
“Thái tử, ngươi nói xem mực tại sao lại màu đen?"
Thái tử liếc ta một cái vặn lại:
“Ngươi trên bàn ăn cũng nhiều câu hỏi thế này sao?"
Ta không hé răng nữa.
Ta nghe ra rồi, hắn đang trào phúng ta!
Qua một lúc.
Ta mở miệng nói:
“Thái tử, ta..."
Thái tử cắt ngang lời ta:
“Ngươi muốn làm gì tự mình đi làm, đừng hỏi ta nữa."
Ồ.
Ta đứng lên, đi lấy bộ cung tên treo trên giá xuống.
Thái tử nhìn chằm chằm ta.
Toàn bộ thị vệ trong điện Minh Hoa, lặng yên không một tiếng động rút đao.
Ta gảy gảy dây cung, sau đó...
Giương cung bắn tên!
Lưu loát liền mạch!
Một tên thị vệ ngoài cửa bị ta bắn một mũi tên xuyên qua búi tóc, ghim chặt lên trên ván cửa.
Thái tử:
“0-0"
Ta chỉ chỉ tên thị vệ kia nói:
“Ta thấy hắn là thích khách đó, ngươi thẩm vấn một chút đi."
Thái tử:
“@-@"
10
Tin tốt.
Tên thị vệ kia quả thật là một tên thích khách.
Tin xấu.
Hắn vậy mà lại khai là do cô cô ta phái đi ám sát Thái tử!
Lúc cô cô ta nghe được tin này, liền trợn trừng mắt.
Chẳng bao lâu sau, cô cô bị cấm túc ở cung Quan Thư.
Ta cũng bị nhốt cùng người.
Bị giam chừng năm sáu ngày.
Hoàng thượng vội vã đi tới, ôm lấy cô cô nói một hồi lâu.
Trước khi ta rời đi.
Nghe thấy cô cô nói:
“Đương nhiên không thể nào là do thần thiếp làm rồi! Nếu không Đại Bảo sao có thể tóm được thích khách chứ."
Bước chân ta hơi khựng lại, không tiếp tục nghe nữa.
Tin tức bên ngoài cũng được truyền vào.
Trịnh Quý phi bị phế, đưa đến phật tự bên ngoài để thanh tu.
Ta ngồi trên bậc thềm bên ngoài.
Chống cằm, nhìn chằm chằm phiến đá xanh sạch sẽ.
Ta nhớ hôm qua giữa bậc đá còn nhú lên một bông hoa nhỏ.
Chớp mắt một cái đã bị người ta nhổ sạch.
Trong hoàng cung, luôn không dung thứ cho những sinh mệnh nằm ngoài trật tự quy củ.
Cô cô ta chắc chắn sẽ không thích một nơi như thế này.
Ban thưởng nhiều như nước chảy liên tục được đưa đến cung Quan Thư.
Cô cô ta được sắc phong làm Hoàng Quý phi.
Người tiện tay lấy một đóa hoa ngọc cài lên đầu ta.
Cô cô thấy ta không có lấy một nụ cười, liền trêu đùa:
“Sao lại không vui thế? Con chẳng phải thích hoa nhất sao?"
Ta đúng là thích hoa nhất.
Mùa đông ở Đông Châu vô cùng đằng đẵng, mùa hè lại thiếu mưa.
Cho nên rất khó để nuôi sống những đóa hoa kiều mị này.
Cô cô thường dẫn ta cưỡi ngựa tới vách núi rất xa, ngắm nhìn những bông hoa nở rộ trong kẽ đá.
Gió thổi không gãy, mưa sa không tàn.
Ta nắm lấy tay cô cô hỏi:
“Người có thích ông ta không?"
Cô cô dùng ống tay áo dài che khuất đi khuôn mặt ta.
Ta không nhìn rõ biểu cảm của người.
Chỉ nghe thấy giọng người mờ ảo cất lên:
“Thích, mà cũng không thích."
Ta kéo ống tay áo của người xuống, nghiêm túc hỏi:
“Người và gã nam nhân trước kia hòa ly, chính là vì ông ta muốn nạp thiếp."
Cô cô phì cười:
“Nhắc tới hắn ta liền muốn cười! Tên khốn nạn đó, bỏ ta xong xui xẻo đến cực điểm. Ra cửa thì gãy chân, ăn cơm thì nhai phải sâu, đi cầu tiêu cũng lọt xuống hố phân. Đại Bảo à, cô cô của con đây, quả thực nằm mơ cũng có thể cười mà tỉnh lại."
Ta nghiêm túc nói:
“Cô cô, những chuyện đó đều là do ta làm."
Cô cô không cười nữa, buồn bã nói:
“Ây... ta còn tưởng là ông trời ưu ái ta cơ đấy."
Ta ôm lấy người, cười híp mắt nói:
“Vậy ta đổi tên thành Lý Lão Thiên được không."
Cô cô chọc chọc má ta:
“Đúng là đồ ngốc."
Người ôm lấy ta, giọng điệu xa xăm nói:
“Đại Bảo. Hồi mới vào cung, ta từng oán hận một thời gian. Oán hắn che giấu thân phận, oán hắn đã sớm có gia thất. Nhưng sau này a, hắn nâng ta lên cao như vậy. Vàng bạc châu báu đếm không xuể, tôn ta lên đài cao. Ta tùy tiện mở miệng một câu, liền có thể thay đổi vận mệnh của rất nhiều người. Cảm giác đó, tốt đến mức khiến ta có chút lâng lâng, ta dường như lại không còn oán hận nhiều như vậy nữa. Con biết mà, cô cô con vẫn luôn là một nữ nhân hư vinh phải không?"