🍉

Chương 5

Đích Nữ Thợ Rèn Đông Châu Lý Đại Bảo! · Lạp Bút Tiểu Tửu

‹ Chương trướcChương sau ›

Lời này cô cô từng nói với ta.

Lúc người dẫn ta đi ngắm hoa.

Từng nói:

“Lý Đại Bảo! Ngắm mấy bông hoa này thì có ý nghĩa gì. Sẽ có một ngày, cô cô dẫn con đi xem bông hoa đẹp nhất, trân quý nhất, vĩnh viễn không tàn. Hoa làm bằng vàng, bằng đá quý. Chậc, một nữ nhân hư vinh như ta, nếu có thể sống những tháng ngày như vậy, thì thật là quá tuyệt vời."

Cô cô xòe lòng bàn tay ra.

Ta nhìn thấy bông hoa nhỏ ngày hôm qua, đang lặng lẽ nằm trong tay người.

Cô cô nhẹ giọng nói:

“Đại Bảo, ta rất tận hưởng tất cả những thứ này. Ta cũng rất thấy may mắn vì dung mạo của bản thân đã mang đến cho ta cơ hội. Nhưng con người vốn tham lam. Cứ nghĩ tới việc tất cả những thứ này đều bị người khác nắm trong lòng bàn tay, hắn muốn cho thì cho, muốn lấy lại thì lấy lại. Thậm chí ngay cả những người thân mà ta trân trọng nhất, cũng chỉ là quân cờ trong tay hắn. Ta liền cảm thấy, mọi thứ dường như lại không còn tốt đẹp đến thế nữa."

Ta nghe xong, như có điều suy nghĩ lên tiếng:

“Cũng giống như lúc nhỏ ta đi theo dân làng vào núi săn bắn vậy. Mặc dù có thể đi theo sau họ nhặt nhạnh chút đỉnh. Nhưng suy cho cùng vẫn không sảng khoái bằng việc tự mình cầm cung tên."

Cô cô nghe ta nói vậy, lại nhịn không được cười:

“Con đó, lúc ấy mới có sáu tuổi chứ mấy, về nhà xong liền lăn lộn ăn vạ khắp đất, quậy đến mức phụ thân con nửa đêm nửa hôm phải đi đánh cho con một bộ cung tên. Nói ra thì con cũng là kẻ có thiên phú dị bẩm, từ nhỏ đã có thể nhận biết được hơi thở của mãnh thú và ác ý của người khác. Nhắm mắt lại cũng có thể phát hiện ra vị trí của con mồi. Nếu con từ nhỏ sinh ra trong nhà võ tướng, chắc chắn sẽ được người người ca tụng."

Cô cô nói đến đây, vò vò má ta cảm thán:

“Đáng tiếc, phụ thân con chỉ là một thợ rèn."

Người nói xong, liền nhìn chằm chằm ta.

Ta lập tức tiếp lời:

“Thế nhưng! Cô cô ta lại là Quý phi nương nương!"

Cô cô cười vô cùng rạng rỡ, uốn nắn ta:

“Bây giờ là Hoàng Quý phi rồi!"

Sau khi từ cung Quan Thư bước ra, ta cảm thấy trong lòng mình mang theo tâm sự.

Một giọng nói thình lình vang lên:

“Trời sập rồi sao?"

Ta nhìn Thái tử, có chút kinh ngạc.

Sao hắn lại ở đây?

Ta ngẩng đầu nhìn trời, mờ mịt nhìn hắn thốt lên:

“Phụ thân ngươi c.h.ế.c rồi à?"

Mí mắt của thái giám phía sau Thái tử, lại giật giật.

Thái tử hít sâu một hơi nói:

“Trời chưa sập, ngươi thở dài cái gì."

Ồ, thì ra là đang quan tâm ta.

Sao ta có thể nói cho hắn biết được chứ.

Ta đang nghi ngờ tên thích khách kia chính là do cô cô ta phái đi.

11

Mẫu thân nói, khi ta bắt đầu có tâm sự, chứng tỏ ta đã lớn rồi.

Sau khi tới kinh thành, ta cũng nghe được vài lời ra tiếng vào.

Rất nhiều người ghen tị nói ta có số tốt.

Bởi vì cô cô ta được sủng ái, ta liền từ nhi nữ của một thợ rèn biến thành chất nữ của Quý phi.

Ta có một đích tử Hầu phủ làm vị hôn phu.

Còn có thể cùng hoàng tử ra vào chốn cung cấm.

Thậm chí có thể tới điện Minh Hoa của Thái tử để ăn điểm tâm.

Nhưng cũng có kẻ đứng sau lưng chế giễu ta.

"Sự sủng ái của hoàng gia làm sao mà nói chắc được. Trước kia Trịnh Quý phi chẳng phải cũng vinh quang tột đỉnh, hại Hoàng hậu u uất mà c.h.ế.c đó sao. Nhưng giờ đây có ai dám nhắc tới tên bà ta nữa. Biết đâu đấy, có ngày vị Hoàng Quý phi này cũng hóa thành một nắm đất trong hoàng thành. Đến lúc đó ta phải chống mắt lên xem vị cô nương nhà họ Lý này biết đi đâu về đâu."

Ta đi đâu về đâu ư?

Ta từ đâu đến thì về lại đó thôi.

Ở Đông Châu ta có ruộng có nhà, lo gì chuyện không chốn dung thân.

Thế nhưng cô cô ta, không thể hóa thành một nắm đất được, ta không cho phép.

Ta đem lời này kể cho Thái tử nghe.

Thái tử lạnh lùng nói:

“Chuyện thiên hạ này, vốn dĩ đều do một cái miệng của ông ấy toan tính. Gia đình bậc đế vương không có phu thê, không có phụ tử. Chỉ có quân thần. Ông ấy sủng ái ai, kẻ đó liền bay lên cành cao. Ông ta không sủng ái ai, kẻ đó liền biến thành một người câm, c.h.ế.c đói trong cung cũng không ai hay biết."

Khoan đã.

Thái tử oán khí ngút trời như vậy.

Thế ta có nên oán than nữa không?

Thái tử nhìn về phía điện Tử Thần, trên mặt khó nén được vẻ chán ghét:

“Tởm lợm tột cùng! Xấu xa đủ đường! Không bằng súc sinh! Đồ cầm thú..."

Ta vội vàng bịt miệng hắn lại:

“Đừng chửi nữa đừng chửi nữa, đó là phụ thân ngươi đấy. Đợi đến khi ngươi lên ngôi Hoàng đế rồi chửi tiếp cũng không muộn."

Thái tử không chửi nữa, hít thở một hơi, biểu cảm trông vẫn cực kỳ chán ghét.

Ta nhỏ giọng hỏi:

“Chu Thừa Nghi chẳng phải nói lúc nhỏ ngươi trúng độc biến thành kẻ câm, về sau liền không thích nói chuyện nữa sao?"

Sao bây giờ, lại nói nhiều thế này.

Thái tử bình tĩnh đáp:

“Ta chán ghét rất nhiều người trong cung này, liền giả vờ không thích nói chuyện. Cho thanh tĩnh một chút."

Ồ.

Ta không tiếp lời.

Nhưng Thái tử cứ cố tình nói:

“Sao ngươi không hỏi ta, vì sao lại nói với ngươi nhiều lời như vậy."

Ta không muốn hỏi.

Thế nhưng Thái tử cứ nhất quyết tự hỏi tự trả lời.

Hắn nhìn chằm chằm ta, nhả chữ rõ ràng rành mạch:

“Bởi vì ta không chán ghét ngươi."

Xong rồi.

Giờ thì kẻ không thích nói chuyện biến thành ta rồi.

Thái tử kề bên cạnh, cùng ta dọc theo bức tường cung điện đi ra ngoài trong sự trầm mặc.

Hoàng cung rất lớn, mùa đông rất lạnh, ánh mặt trời cũng không chiếu thấu.

Ta nhịn không được lầm bầm một câu:

“Ta thật sự không thích nơi này."

Thái tử nghe vậy, liếc nhìn ta một cái, chỉ nói:

“Bình thường thôi, ta sống ở đây mười chín năm rồi cũng chưa từng thích nổi."

Ta đồng tình nhìn hắn nói:

“May thay, ta không cần phải sống ở đây lâu như vậy. Nghe nói nhà của Chu Thừa Nghi rất rộng, trồng rất nhiều hoa, rất nhiều cây, sau núi còn có một khu vườn trái cây. Hai đứa bọn ta mùa hè có thể ăn dưa ngắm hoa, mùa thu hái quả săn thú. Còn mùa đông, có thể cùng nhau về Đông Châu. Hắn cũng là người Đông Châu, không giống như ngươi, cực kỳ sợ lạnh, hắn sẽ không bị tuyết Đông Châu làm cho c.h.ế.c cóng."

Thái tử nghe một hồi, liền nhìn sang ta.

Ta mới hậu tri hậu giác nhận ra mình lỡ lời rồi.

Nhưng ta vẫn mặt không biến sắc, bình tĩnh đổi giọng:

“Ồ, nói nhầm rồi, không giống như Tiêu Lộc."

Thái tử có chút thẫn thờ, lùi lại sau ta nửa bước.

Ta nghe thấy hắn cất tiếng hỏi từ phía sau:

“Ngươi bằng lòng gả cho Chu Thừa Nghi sao?"

Ta rất tự nhiên đáp:

“Bằng lòng chứ. Lúc trước ở cổng thành hắn chế giễu ta, là muốn ép ta từ hôn. Về sau hắn đã xin lỗi ta rồi. Còn bảo dù sao hai đứa cũng là do Hoàng thượng ban hôn, dứt khoát cứ sống cùng nhau luôn cho rồi."

Thái tử sải bước tới, lại hỏi ta:

“Vậy sao ở điện Văn Hoa, ngươi còn chằm chằm nhìn nhi tử của Phó Thượng thư."

Sao chuyện gì hắn cũng biết vậy!

Ta nhớ lại khuôn mặt tuấn tú của Phó công tử, hắc hắc cười nói:

“Cô cô ta nói rồi, nếu không muốn gả cho Chu Thừa Nghi, gả cho Phó công tử cũng được. Phó công tử dẫu sao cũng là quý công tử nổi danh khắp kinh thành, mỗi ngày nhìn mặt hắn ta đều có thể ăn thêm hai bát cơm."

Thái tử mang vẻ mặt cạn lời nói:

“Chu Thừa Nghi ngươi cũng có thể gả, Phó công tử ngươi cũng có thể gả. Lý Đại Bảo, ngươi có biết trái tim mình đặt ở đâu không?"

Ta ôm lấy ngực mình, kinh ngạc nhìn hắn thốt lên:

“Đương nhiên là ở chỗ ta rồi."

Thái tử tiến lại gần ta một bước.

Hai người bọn ta bỗng chốc sát lại cực kỳ gần.

Gần đến mức, ta có thể cảm nhận được hơi thở của hắn.

Ta chớp chớp mắt.

Hắn cũng chớp chớp mắt.

Thái tử hỏi ta:

“Vậy ngươi có biết, trái tim ta đặt ở đâu không?"

12

Ta đem chuyện của Thái tử kể cho cô cô nghe.

Cô cô lập tức vớ lấy dao găm đòi tới Đông Cung đâm c.h.ế.c hắn.

"Tiêu Trị có thể từ một vị hoàng tử câm ở lãnh cung trở lại được ngôi vị Thái tử, đã sớm tu luyện thành lão hồ ly rồi!"

"Đang yên đang lành, hắn giở trò ngây thơ thuần tình gì với con ở đây chứ!"

"Ta bảo hắn đi đón các người tới kinh, chứ không có bảo hắn nhắm trúng chất nữ bảo bối của ta!"

Giờ ta mới biết, giữa cô cô và Thái tử có một vụ giao dịch.

Cô cô sợ trên đường bọn ta tới kinh thành bị người của Trịnh Quý phi ám hại, liền bảo Thái tử đích thân đi đón bọn ta.

Mà năm xưa Trịnh Quý phi mưu hại Hoàng hậu, khiến bà ốm c.h.ế.c.

Cô cô liền giúp Thái tử nhổ cỏ tận gốc Trịnh Quý phi.

Ta vuốt vuốt lưng cho cô cô xuôi cơn giận.

Ta cũng là lúc tới điện Minh Hoa, khi Thái tử tiến sát lại gần, mới nhận ra hắn vậy mà lại chính là Tiêu Lộc.

Hơi thở của Thái tử, giống hệt với Tiêu Lộc.

Thì ra hắn đã dịch dung thành Tiêu Lộc tới Đông Châu đón chúng ta.

Cô cô ôm lấy ta, xoa xoa má ta, như có điều suy nghĩ nói:

“Thảo nào sau khi từ Đông Châu trở về, hắn cứ luôn tìm đủ mọi cách để hủy bỏ hôn ước giữa con và Chu Thừa Nghi, đúng là rắp tâm bất lương mà. Ta vốn định để con mượn thế lực của nhà họ Chu, rèn luyện một phen, tương lai tiếp quản binh quyền của Trung Vũ Hầu, nhưng hiện tại, ta đã có sự lựa chọn tốt hơn rồi."

Bữa tiệc gia yến trong hoàng cung hôm trước.

Hoàng thượng có nhắc tới chuyện muốn để ta và Chu Thừa Nghi cùng đến đại doanh Tây Sơn rèn luyện.

Thế nhưng Thái tử bỗng nhiên lên tiếng:

“Phụ hoàng, Lý cô nương và biểu đệ chỉ là hôn ước miệng mà thôi. Nếu nàng lúc này đi đại doanh Tây Sơn, danh không chính ngôn không thuận. Lỡ như bị kẻ có ý đồ xấu hãm hại, e rằng Lý cô nương lại chịu thiệt thòi."

Cô cô ta cười khẩy:

“Ta thấy hắn chính là cái kẻ có ý đồ xấu đó!"

Cô cô nhìn về hướng Đông Cung trầm mặc rất lâu rất lâu.

Người hỏi ta:

“Đại Bảo, cô cô làm cái chức Hoàng Quý phi này, cả nhà chúng ta liền không còn đường thoái lui nữa. Con có hiểu không?"

Ta ngẫm nghĩ một chút rồi đáp:

“Cô cô, người biết đấy, từ năm sáu tuổi ta đã hiểu đạo lý cung tên phải cầm trong tay mình mới an tâm."

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.