5.
Đến Thanh Châu, đám quan binh áp giải chúng ta được thay bằng một toán người mới.
Vị quan đứng đầu gọi Thôi mẫu là bá mẫu.
Thôi mẫu nói với ta, hắn là bạn chí cốt của Thôi Hành Bạch.
Mấy ngày ở Thanh Châu, nhờ có hắn chiếu cố, đãi ngộ của người nhà họ Thôi tốt hơn không ít.
Thôi mẫu nắm tay ta giới thiệu:
"Đây là thê tử chưa cưới của Đại lang, suốt dọc đường đi nếu không có con bé chăm lo, e rằng cái mạng già này của ta cũng chẳng còn."
Cố Thù có chút kinh ngạc, dường như không ngờ rằng ta vẫn còn đi theo đến tận đây.
"Cô nương quả đúng như lời Hành Bạch huynh nói, là người trọng tình trọng nghĩa."
Hắn khom người hành lễ: "Là do trước đây ta lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân tử, mong cô nương thứ lỗi."
Nhìn bộ dạng nghiêm túc đàng hoàng của hắn.
Ta chỉ thấy buồn cười.
Không ngờ Thôi Hành Bạch lại có người bạn quân tử nghiêm túc đến mức hơi cổ hủ như vậy.
Nhưng ngẫm lại cũng phải, dù sao bản thân Thôi Hành Bạch cũng là một người cực tốt.
Cố Thù lần này đến không chỉ để chiếu cố Thôi gia.
Hắn còn mang đến cho chúng ta một tin tức khác.
"Quan gia đã hạ chỉ miễn tội lưu đày cho Thôi gia, mọi người không cần đi Duyện Châu nữa."
Nghe được tin này.
Đầu tiên là ta vui mừng, người nhà họ Thôi không cần chịu cảnh lưu đày nữa;
Sau đó lại là lo lắng, nếu đã không bị lưu đày, vậy tội danh ban đầu của Thôi gia tính thế nào?
Bọn người Thôi Hành Bạch bao giờ mới trở về?
Ta cẩn thận lựa lời, đem thắc mắc trong lòng hỏi hắn.
Cố Thù rũ mắt cười nói:
"Hành Bạch huynh và mọi người tất nhiên cũng được xá miễn. Chỉ có điều, quan tước trên người đều bị lột sạch cả rồi. Hành Bạch huynh cũng đã gửi thư cho ta, đại khái là không có gì đáng ngại. Đợi các vị an cư lạc nghiệp ở Thanh Châu xong xuôi, bọn họ cũng sẽ trở về thôi."
Có lẽ là do Thôi Hành Bạch dặn dò.
Cố Thù cực kỳ tận tâm với chuyện của chúng ta.
Hắn sắp xếp cho chúng ta một tòa nhà ba gian rộng rãi ngay trên phố.
Nha hoàn, tôi tớ có đủ cả, không có chỗ nào là không chu đáo.
Chỉ là ta vẫn có chút lo lắng.
Cố Thù và Thôi Hành Bạch tuy là bạn tốt.
Nhưng nếu chúng ta cứ mãi dựa dẫm vào hắn mà sống.
Ngày rộng tháng dài kiểu gì cũng sinh ra chuyện không hay, tiếng chì tiếng bấc.
Sau khi bàn bạc với Thôi mẫu, ta quyết định rủ Cố Thù đi mua đất cùng.
Người xưa có câu: "Xa, thuyền, điếm, cước, nha; vô tội cũng đáng g.i.ế.c"*.
(*Ý nói những người làm nghề đánh xe, lái thuyền, chủ quán trọ, phu khuân vác, môi giới trung gian thời xưa thường hay gian dối, lừa lọc).
Câu này chẳng sai chút nào.
Đất hạ đẳng hai khoảnh dồn lại, chúng dám nói thành một khoảnh ruộng thượng đẳng.
Ruộng chỉ có tám phần, chúng dám bốc lên thành một mẫu.
Tất cả đều là cái tài mép miệng của đám môi giới.
Ta cứ để mặc cho hắn nói hươu nói vượn, cũng chẳng thèm để ý.
Đợi ra đến ruộng đi dạo một vòng, là lừa hay là ngựa nhìn qua liền biết ngay.
Chạy vạy suốt ba ngày trời, mới miễn cưỡng mua được hai mươi mẫu ruộng tốt từ tay đám môi giới.
Cố Thù khó hiểu hỏi:
"Rõ ràng ở ngoại thành còn có mười mẫu ruộng nước thượng hạng, tại sao cô nương chỉ chọn hai mươi mẫu ruộng nước loại trung bình này?"
Ta cẩn thận cất kỹ văn tự bán đất.
Rồi mới tỉ mỉ phân giải đường đi nước bước trong đó cho hắn nghe:
"Ruộng tốt nhiều quá, dễ khiến người ta đỏ mắt ghen tị. Nhà chúng ta lại là dân ngụ cư từ nơi khác đến, chẳng thân chẳng quen với hàng xóm láng giềng, ngộ nhỡ họ giở trò sau lưng thì không hay chút nào."
"Nhưng nếu là hai mươi mẫu ruộng loại thường, thì lại khác. Cho nên vẫn là chọn hai mươi mẫu ruộng thường này thì hơn."
"Nhưng ở Thanh Châu đã có ta che chở cho mọi người, còn sợ gì chứ?"
"Chung quy cũng sẽ có những chỗ ngài không che chở hết được. Hơn nữa, ngài cũng đã giúp chúng ta quá nhiều rồi."
Cố Thù từ nhỏ đã là con cháu thế gia.
Hắn hiểu sử sách điển tịch, hiểu hình pháp luật lệ.
Duy chỉ không hiểu cách sống của những tiểu dân thăng đấu, thấp cổ bé họng này.
Ta chỉ vào tờ văn tự đất, hỏi hắn:
"Ngài có biết, hôm nay nếu không có ngài, ta e là ngay cả ruộng cũng chẳng mua nổi không?"
"Ruộng đất quanh các thôn trang, trấn nhỏ này đa phần đều không bán cho người ngoài. Có ruộng dư thừa, họ chỉ nghĩ đến người trong làng trước. Người trong làng không mua, mới đến lượt người ngoài. Mà nếu người ngoài muốn mua, còn phải mời người bản địa đứng ra làm bảo lãnh, mới có thể dùng cái giá cao hơn gấp mấy lần để mua được đất."
Đây cũng là lý do vì sao người xứ khác khó mà cắm dùi, bén rễ ở đất lạ.
Ta đi mua đất đặc biệt mời Cố Thù đi cùng.
Cũng là dùng chút mánh khóe.
Coi như là "cáo mượn oai hùm", dù sao ở cái đất Thanh Châu này, có ai mà không nể mặt Cố Thù hắn một phần chứ.
Cố Thù chỉnh lại y phục, lại nghiêm trang hành lễ với ta, nói:
"Cổ nhân dạy: 'Tam nhân hành tất hữu ngã sư yên' (Ba người cùng đi ắt có người là thầy ta), người xưa quả không lừa ta. Hôm nay đa tạ Diêu nương đã dạy bảo."
Mắt ta cong cong, bật cười thành tiếng.
"Cố đại nhân nói vậy làm ta ngại quá, ta chỉ là một thôn nữ không biết chữ, hôm nay thế mà cũng được làm tiên sinh một hồi."
Thấy ta cười, hắn cũng cười theo.
6
Có ruộng đất trong tay, ta liền tính toán xem sang năm sẽ trồng những gì.
Cố Thù là Phủ doãn Thanh Châu, hắn phải chịu trách nhiệm khuyến khích nông tang trong vùng.
Thế nên hắn cũng thường chạy tới chỗ ta để hỏi han mấy vấn đề về việc đồng áng.
Ta luôn cảm thấy có chút ngại ngùng.
Trong phủ Thanh Châu có biết bao nhiêu người tài giỏi, khéo léo.
Người nào mà chẳng lợi hại hơn ta.
Nhưng Cố Thù chỉ dùng một câu đã chặn đứng lời từ chối của ta.
Hắn nói: "Bọn họ đúng là giỏi hơn cô nương, nhưng bọn họ chưa bao giờ dám nói cho ta biết cái sai của ta."
Chiều hôm ấy, ta đang bàn bạc với Thôi mẫu.
Về chuyện sang năm thuê người làm công dài hạn.
Cánh cửa bỗng bị đẩy ra.
Một bóng người mờ ảo đứng ngược sáng, khiến ta nhìn không rõ mặt.
"Bạch nhi, con về rồi!"
Thôi mẫu mặt đầy kích động, trái tim ta cũng hẫng đi một nhịp.
Thôi Hành Bạch phong trần mệt mỏi, rõ ràng là vừa đến Thanh Châu đã vội vã về nhà ngay.
Các nam quyến khác của Thôi gia cũng theo sau chàng.
"Chàng vẫn ổn chứ?"