🍉

Chương 4

Gió Lạnh Thổi Hoa Quế Bay Như Tuyết Thơm · Kim Mãn Đường

‹ Chương trướcChương sau ›

Ngàn vạn lời nói chực chờ nơi đầu lưỡi.

Cuối cùng ta cũng chỉ thốt ra được một câu ấy.

Trong mắt chàng ánh lên nét cười: "Mọi sự đều ổn, đa tạ Diêu nương những ngày qua đã chăm sóc gia đình."

Thôi gia vì sự trở về của họ mà trở nên náo nhiệt hẳn lên.

Hôm sau khi Cố Thù đến chơi, Thôi Hành Bạch đang cùng ta xem sổ sách.

"Hành Bạch huynh, huynh về từ bao giờ thế?"

Cố Thù vừa phấn khích lại vừa có chút thắc mắc:

"Huynh thế mà chẳng báo trước với đệ một tiếng, để đệ còn cho người đi đón."

Thôi Hành Bạch cười nhạt đáp:

"Vốn dĩ lịch trình còn bốn năm ngày nữa, nhưng giữa đường ta nghe tin ở nhà mua thêm ruộng đất, trong lòng không yên tâm, nên mới đi gấp ngày đêm để về sớm."

"Đã vậy thì đêm nay huynh đệ ta phải không say không về mới được."

Cố Thù quay sang cười với ta: "Phiền tẩu tẩu chuẩn bị cho chúng ta ít đồ nhắm rượu."

Đây là lần đầu tiên Cố Thù gọi ta là tẩu tẩu.

Ta cảm thấy có chút mới lạ.

Bởi trước kia hắn chỉ gọi tên ta mà thôi.

Vào buổi tối, khi họ uống rượu.

Ta ngồi bên cạnh, nghe Thôi Hành Bạch kể lại nội tình của đợt xá miễn lần này.

Chàng nói: "Năm xưa vụ thuế thu là do thuộc hạ của Yến Vương phái người đi tra xét, đám người đó vì muốn lấy lòng Yến Vương nên đã trích một phần thuế thu để biếu xén ngài ấy. Phụ thân khi đó phát hiện sổ sách không đúng, liền lập tức bẩm báo lên trên. Đám người kia không dám để lộ, nên phụ thân mới thành kẻ c.h.ế.c thay."

Cố Thù đảo mắt một vòng liền hiểu ra vấn đề.

Hắn cười khẩy:

"Giờ Quan gia tuổi đã cao, lại nhớ đến tình cha con, không nỡ phạt con trai mình, nên đành phải phạt đám đại thần thôi."

Đây cũng là lý do vì sao chỉ cần có người trên triều cầu tình cho Thôi gia.

Là Thôi gia lập tức được xá miễn ngay.

Ta nghe không hiểu lắm.

Chỉ cảm thấy có chút tức giận.

"Vậy Quan gia làm thế cũng quá đáng lắm. Đại lang đọc sách vất vả như vậy, chỉ vì một câu nói của ông ta mà mất hết đường làm quan. Cả tộc Thôi gia lại còn phải chịu cảnh lưu đày."

Thôi Hành Bạch chỉ cười.

Cố Thù thì đã ngà ngà say, hắn gõ gõ vào chén rượu, phóng khoáng nói:

"Phổ thiên chi hạ, mạc phi vương thổ; xuất thổ chi tân, mạc phi vương thần.* (Dưới gầm trời này, đâu đâu cũng là đất của vua; sống trên đất này, ai ai cũng là tôi con của vua).

Vua muốn thần c.h.ế.c, thần không thể không c.h.ế.c.

Một tiểu nữ tử như tẩu, làm sao mà hiểu được."

Ta chưa đọc sách thánh hiền bao giờ.

Nhưng ta cứ cảm thấy lời này thật chói tai.

Ta liền bật lại:

"Cố đại nhân là người có học, hiểu nhiều đạo lý lớn. Còn ta chỉ là phận nữ nhi thường tình, ta chỉ biết xót xa cho phu quân của mình mà thôi."

Cố Thù bị ta chặn họng đến mức không nói nên lời, cười khẽ:

"Miệng lưỡi Diêu nương sắc bén quá, ngược lại làm ta thành kẻ tiểu nhân rồi."

Ta hừ một tiếng, không đáp lời.

Mà Thôi Hành Bạch lúc này ánh mắt lưu chuyển giữa hai người chúng ta.

Chàng cúi đầu, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Trăng sáng treo cao, đêm đã về khuya.

Thôi Hành Bạch uống khá nhiều.

Chàng dựa hẳn vào người ta.

Hơi men thoang thoảng lượn lờ giữa hai chúng ta.

Đôi môi vương chút nước rượu của chàng mấp máy, gọi tên ta.

"Diêu nương, nàng nhìn xem, trăng ở trong chén của ta, trăng đã lọt vào tay ta rồi."

Ta rũ mắt nhìn xuống.

Bóng trăng trong chén rượu sóng sánh, run rẩy.

Ngước mắt lên, lại thấy chàng đang chăm chú nhìn ta.

Trong đôi mắt trong veo ấy cũng đang dập dềnh ánh trăng.

Chàng đặt một nụ hôn lên đuôi mắt ta, mang theo chút hơi men nồng nàn.

Chàng nói:

"Nàng cũng là của ta.

Còn nữa, sau này, đừng gặp riêng Cố Thù nữa."

Giờ khắc này gió đang động, và lòng ta cũng đang động.

7

Lời nói lúc say của Thôi Hành Bạch chẳng đầu chẳng đuôi.

Đợi đến hôm sau ta hỏi lại, chàng lại mở to đôi mắt vô tội nhìn ta.

Bảo rằng chuyện gì cũng không nhớ nữa.

Ta đành phải bỏ qua.

Đúng lúc nam quyến Thôi gia trở về thì cũng cận kề ngày Tết.

Thôi Hành Bạch ngày ngày theo ta đi sắm sửa đồ Tết.

Cũng nhờ những ngày tháng chung đụng này, ta mới thoáng thấy được cái bóng dáng tinh nghịch ẩn giấu dưới lớp vỏ bọc quân tử của chàng.

Ta bảo chàng đi tìm bạn hữu vui chơi, hoặc đến bồi chuyện Thôi mẫu.

Chàng lại nhìn ta, mặt nghiêm trang nói lời xằng bậy:

"Diêu nương xinh đẹp nhường này, nếu vi phu không trông chừng kỹ, e là sẽ mất phu nhân lúc nào không hay."

Ta mắng chàng không đứng đắn.

Chàng liền bày ra vẻ mặt đầy vô tội.

Có lẽ vì sắp đến Tết, Cố Thù cũng đã lâu không ghé qua.

Đợi đến lúc ta nhớ tới hắn thì đã là đêm Giao thừa.

Ta hỏi Thôi Hành Bạch liệu có nên mời Cố Thù đến ăn Tết cùng không.

"Cố đại nhân là người Giang Chiết, nay hắn ở Thanh Châu không thân thích, cũng chẳng có mấy bạn bè. Hay là hôm nay mời hắn đến ăn bữa cơm tất niên?"

Trước kia khi trò chuyện cùng Cố Thù, hắn từng kể với ta, những năm trước hắn đều đón Giao thừa một mình ở nha môn, quạnh quẽ vô cùng.

Thôi Hành Bạch thế mà lại nổi cơn ghen:

"Sao Diêu nương lại quan tâm hắn thế? Hắn cũng đâu phải trẻ lên ba, bao năm qua hắn đều đón Tết một mình, cũng có thấy c.h.ế.c đói đâu."

Ta nghe mà bật cười thành tiếng.

Chỉ cảm thấy Thôi Hành Bạch chẳng khác nào đứa trẻ đang tranh giành sự cưng chiều.

Nhưng thấy chàng không nguyện ý, ta cũng không ép chàng mời Cố Thù đến nữa.

Chỉ sai người mang một hộp sủi cảo đến phủ nha.

Lúc này Thôi Hành Bạch mới chịu yên phận.

Qua hết mấy ngày Tết, còn chưa hết tháng Giêng.

Trong đêm, Thôi Hành Bạch nhận được một bức mật thư từ kinh thành gửi tới.

Có người muốn Thôi Hành Bạch xuất hải đi buôn.

"Như thế sao được!"

Ta không hề đồng ý.

Ta sinh ra ở Thặng Châu, tất nhiên biết rõ sự hung hiểm của việc đi biển.

Thuyền bè ra khơi, mười chiếc đi thì chín chiếc không trở lại.

Đó là nơi mà chỉ những kẻ cùng khổ bần hàn nhất mới phải liều mạng để tìm một con đường sống.

Nhưng rủi ro cao cũng đồng nghĩa với lợi nhuận khổng lồ.

Thôi Hành Bạch chỉ nhìn ta một cái.

Ta liền biết, ta không khuyên nổi chàng.

Đây là cơ hội mà những người kia đưa tới.

Không thể từ chối, cũng không được phép từ chối.

Thôi mẫu nghe tin, cũng khóc một trận lớn.

Trước khi Thôi Hành Bạch đi, ta thu xếp hành lý cho chàng.

"Ngoài biển sóng to gió lớn, chàng phải cẩn thận. Nếu bị say sóng nhớ uống viên thuốc ta đã chuẩn bị. Còn nữa, ta có rang một túi đất hoàng thổ, nếu chàng không hợp thủy thổ thì pha nước uống."

Ta tỉ mỉ dặn dò rất nhiều.

Nhưng vẫn cảm thấy chưa đủ.

Chàng ôm lấy ta, đưa cho ta một hộp ngân phiếu.

Đó là số tiền chàng kiếm được trong những ngày qua.

Chàng nói: "Nếu ta chưa về, nàng không được phép tái giá."

"Mà nếu có tái giá, cũng phải tìm người tốt hơn ta gấp ngàn gấp vạn lần."

Ta gật đầu đồng ý.

Bóng đêm dày đặc, Thôi Hành Bạch thúc ngựa, rất nhanh đã biến mất trong màn đêm.

Đèn đuốc trong phủ dần sáng lên, chỉ còn nghe thấy tiếng thút thít khe khẽ.

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.