7
Đỏ và trắng hòa quyện, ánh mắt ta trước mắt dần mờ nhòe như rơi vào hồng trần hỗn độn. Trong đêm tuyết, tiếng chuông tang từ các cung điện đồng loạt vang lên, ngân dài như đưa tiễn một linh hồn đi xa.
Thân thể ta lạnh ngắt. Dường như tất cả thính giác, thị giác, cảm giác về sự sống đều theo người mà trôi đi.
Giữa cơn mê loạn, dường như có tiếng người gào thét mơ hồ:
“Ả nữ nhân này từ đâu rơi xuống vậy?”
“Hộ giá! Hộ giá! Có thích khách!”
“Kẻ nào dám mưu toan hành thích Thái tử điện hạ!”
Mặt đất chao đảo, ta chật vật quỳ rạp. Tiếng bước chân dồn dập vây quanh, giáo dài lấp loáng ánh thép, từng mũi đao chỉ thẳng vào ta.
Trong cơn hỗn loạn ấy, ta nhìn thấy một đôi mắt trong trẻo.
Tiểu điện hạ chừng mười tuổi nghiêng đầu nhìn ta, trong mắt hiện lên sự tò mò:
“Ngươi… từ trên trời rơi xuống sao?”
“Ngươi là thần tiên mà mẫu hậu vẫn kể ư?”
Ta nén lệ, khẽ đáp:
“Phải.”
“Thần… là vì tiểu điện hạ mà đến.”
8
Ta cần một thân phận, một danh vị đủ để ở lại trong cung, ở cạnh bên Tiêu Kỳ.
Khi ấy là năm Chiêu Ninh thứ mười hai. Kinh thành ba tháng liền không một giọt mưa, ngàn mẫu ruộng ngoài thành đều khô héo. Ta nhớ rõ, đợt hạn hán này sẽ chẳng kéo dài lâu. Thế nên, ta chủ động tiến cử, nguyện thay thiên hạ cầu mưa.
Trên đài cao, ta thành tâm khấn vái. Đến canh ba, trời giáng một trận mưa lớn như trút nước. Hoàng đế hoan hỷ vô ngần, lập tức phong ta làm Thần nữ, lưu lại trong cung, hầu cận bên mình.
Từ đó, ta hồi tưởng chuyện xưa, đoán định tương lai. Dựa vào chút hiểu biết kiếp trước, ta dần trở thành sủng thần trước mặt thánh thượng.
Hôm nọ, từ Ngự Thư Phòng lui ra, ta tình cờ gặp Thái phó Cố Ngạn đang bước vào nghị sự. Khi lướt qua nhau, ngự thư phòng bất giác bật ra một tiếng mắng:
“Giả thần giả quỷ!”
Ta hơi nhướng mày, mỉm cười: “Sao Thái phó biết, những điều này không phải là thật?”
Cố Ngạn cười lạnh.
“Quỷ thần vốn là hư vô mờ mịt.”
“Thần nữ, tốt nhất đừng để ta nắm được điểm yếu.”
Ta vẫn mỉm cười, đáy mắt lặng lẽ lạnh đi:
“Vậy sao?”
“Vậy thì Thái phó nên giữ lòng ngay chính, đừng làm việc trái đạo đức.”
“Nếu không, cẩn thận có ngày… quỷ đến đòi mạng.”
Kiếp trước, chính Cố Ngạn là kẻ ngụy tạo thư tay, cấu kết với Đoạn Trường Phong từ biên quan trở về, vu cáo Điện hạ mưu nghịch. Hoàng đế nổi giận, phế truất Thái tử Tiêu Kỳ.
Hắn làm vậy, chẳng qua để dọn đường cho Tiêu Triết — người có mẫu phi vốn là mỹ nhân Nam Chiếu tiến cống. Năm xưa, khi còn lưu trú tại Nam Chiếu, Cố Ngạn từng gặp nàng, yêu mà chẳng được, luyến mà chẳng quên. Lần đầu gặp Tiêu Triết, hắn liền nhận ra đôi mắt kia giống hệt cố nhân năm cũ.
Vì đôi mắt ấy, hắn nguyện dốc hết quyền thế, đẩy kẻ từng tôn kính mình xuống tận cùng địa ngục.
Còn ta — chính là con quỷ từ địa ngục bò lên, truy hồn, đoạt mệnh.
Kiếp này, ta tuyệt đối sẽ không buông tha hắn.
Chương 3
9
Trải qua thời gian dài sống lại, ta mới bất chợt phát hiện — giọt lệ duy nhất của Tiêu Kỳ ở kiếp trước, đã hóa thành một vệt chu sa hằn nơi cổ tay ta.
Ta sững sờ hồi lâu, cho đến khi một thanh âm trẻ thơ trong trẻo kéo ta về thực tại.
“Thần nữ, sao người có thể cầu được mưa vậy?”
Ta cúi đầu, chạm phải đôi mắt đen trắng phân minh của đứa trẻ. Từ khi sống lại, ta mãi bận bịu lấy lòng Hoàng thượng, bày mưu tính kế, chỉ quên mất điều quan trọng nhất — tiểu Điện hạ.
Hài tử nhỏ bé này cứ như một chiếc đuôi nhỏ, luôn đi theo sau ta. Hết gọi “Thần nữ”, lại liên tục tra hỏi.
Mà yêu cầu của ngài, ta chưa từng cự tuyệt.
Ta đẩy khung cửa sổ, để ánh trăng rọi vào phòng.
“Tiểu Điện hạ nghe thấy gì không?”
Tiêu Kỳ ngẩn người:
“… Gió?”
“Phải.” Ta mỉm cười, “Là gió Đông.”
“Ngày mai sẽ nắng đẹp.”
Kẻ như ta, từ nhỏ ăn gió nằm sương, phải học cách đọc trời đoán đất. Gió thổi phương nào, mây cuộn ra sao, ánh nắng chiếu lệch hay thẳng, đều là dấu hiệu để tránh bão, tránh mưa.
Tiêu Kỳ trầm ngâm giây lát rồi hỏi:
“Trước cơn mưa đó, Thần nữ đã thấy điều gì?”
“Vầng hào quang quanh mặt trời.” Ta khẽ đáp.
“Cho nên ta dám chắc, canh ba trời sẽ đổ mưa.”
Nghe ta đáp vậy, Tiêu Kỳ lặng nhìn ta rất lâu, rất lâu. Lâu đến mức lòng ta dấy lên một tia bất an. Ta khẽ cắn môi, không để lộ cảm xúc.
Liệu ngài có nghĩ ta là kẻ nói dối?
Nhưng rồi, ngài khẽ nói:
“Thần nữ… Cô cảm thấy người thật quen.”
“Cứ như thể… Cô từng gặp qua ở đâu rồi.”
Ngọn nến trong tay ta suýt rơi xuống.
“Vậy sao?” Ta gượng cười.
Ta thà để ngài xem ta là kẻ lừa đảo…
Thà rằng ngài vĩnh viễn không nhớ ra những chuyện cũ.
Thà rằng… ngài chưa từng gặp ta.
Tiêu Kỳ gật đầu, nhưng mày lại nhíu chặt, tựa hồ lạc vào mê cung của trí nhớ.
“Nhưng Cô không nhớ ra.”
Ta cúi người, định đưa tay xoa đầu ngài. Nhưng đến giữa chừng, chợt thấy hành động ấy vượt quá khuôn phép, liền chuyển sang giúp ngài chỉnh lại vạt áo.
Ta khẽ nói: “Có lẽ là trong mộng thôi.”
Ở nơi nào nhỉ?
Có lẽ, giữa vạn ánh sao, trong lòng từ bi của ngài, ngài đã từng thương xót một kẻ như ta.
10
Lúc ta bước vào Đông cung, Tiêu Triết đang ôm lấy cánh tay Tiêu Kỳ, thân thiết làm nũng. Hắn tuy kém Tiêu Kỳ vài tuổi, nhưng thân hình lại cao lớn hơn nhiều, dáng vẻ thân cận ấy thoạt nhìn chẳng khác nào huynh trưởng.
Duyên phận giữa hai người bọn họ, bắt đầu từ một lần Tiêu Kỳ ra tay cứu giúp.
Vì đôi mắt màu hổ phách khác thường, Tiêu Triết từ nhỏ đã phải chịu muôn vàn khinh miệt trong cung. Thuở ấy, hắn chưa quen Cố Ngạn, không có ai che chở, chỉ có ánh mắt chế giễu của huynh đệ đồng tộc. Bọn họ gọi hắn là yêu nghiệt, là quái vật.
Hôm đó, hắn lại bị các Hoàng tử vây đánh, đầu vỡ toang, m.á.u chảy dọc theo mi tâm. Đúng lúc ấy, xa giá của tiểu Thái tử ngang qua. Những kẻ bắt nạt vội vàng quỳ xuống hành lễ, chỉ riêng Tiêu Triết, đôi mắt đỏ hoe, bất chấp tất cả mà nhào lên, cản trước kiệu rồng.
"Hoàng huynh, cứu ta—!"
Giữa ánh mắt kinh hãi của mọi người, màn kiệu khẽ vén. Tiêu Triết ngẩng đầu, ngây dại nhìn vào đôi mắt từ bi dịu dàng.
Tiểu Thái tử đã phạm phải sai lầm lớn nhất đời mình — Ngài vươn tay ra, kéo hắn dậy.
Ngài đâu biết rằng, kẻ kia không chỉ là lang sói bị thương, mà là dã thú không thể thuần hóa.
Dã thú không biết cảm ân.
Nó chỉ muốn được bước vào cung cấm, ăn mòn xương m.á.u của ngài.
Tiêu Triết hận rất nhiều người.
Nhưng người hắn hận nhất, chính là vị huynh trưởng đã cứu hắn khỏi bể khổ năm ấy.
Hắn hận Tiêu Kỳ sinh ra đã ở trên cao, được vạn người tôn sùng.
Hắn hận mình thấp hèn, mãi mãi chỉ có thể quỳ nơi bụi trần, ngước nhìn lên ánh sáng không thể chạm tới.
Hắn hận. Ta cũng hận.
Vầng trăng vẫn là vầng trăng, lơ lửng nơi tầng không.
Còn lũ giòi bọ… ta sẽ khiến chúng chỉ có thể bò lổm ngổm dưới bùn đất.
11
"Thần nữ!"
Vừa trông thấy ta, đôi mắt Tiêu Kỳ liền sáng rực. Ngài tươi cười, giới thiệu với ta vị đệ đệ yêu quý nhất.
"Đây là Tiểu Triết."
Tiêu Triết cười ngượng ngùng, giọng ngọt ngào gọi:
"Thần nữ tỷ tỷ."
Toàn thân ta lạnh ngắt, chỉ cảm thấy như có một con rắn độc trườn quanh cổ, ghê tởm vô ngần. Trong đầu ta hiện lên hình ảnh kiếp trước tại Kim Loan điện, cũng giọng điệu này, hắn ác độc gọi Thái tử là “Phượng Linh”.
Tiêu Triết là kẻ giỏi quan sát lòng người, lập tức nhận ra sự lạnh nhạt trong mắt ta. Hắn ve vãn thêm đôi câu, rồi viện cớ thân thể không khoẻ mà lui ra.
Bình trà hắn mang đến vẫn còn đặt trên án thư.
Ta nhấc nắp, hương trà thơm mát phảng phất quanh mũi.
“Đây là gì vậy?”
Nghe hỏi, đôi mắt Tiêu Kỳ ánh lên niềm vui trẻ thơ.
“Là trà thuốc Tiểu Triết dâng.”
“Đệ ấy nói, đây là trà thuốc từ Nam Chiếu, Thần nữ ắt chưa từng thấy thứ trà này!”
Tay ta khẽ run.
Tiêu Kỳ nhận ra, gương mặt nhỏ lộ rõ vẻ lo lắng.
“Thần nữ không khoẻ sao? Để Cô gọi thái y.”
“… Không cần.”
Ta gắng gượng mỉm cười, khẽ an ủi:
“Có lẽ vì thời tiết oi bức khiến long thể Bệ hạ bất an. Trà Nam Chiếu có tác dụng thanh nhiệt, chi bằng điện hạ tiến cống một ít dâng lên Bệ hạ?”
Tiêu Kỳ nghiêm túc gật đầu.
Ta mỉm cười cáo lui, nhưng vừa ra khỏi cửa cung, sắc mặt liền trở nên âm trầm.
Trong trí nhớ, kiếp trước sức khỏe của điện hạ sa sút dần, tìm danh y khắp thiên hạ cũng chẳng ai chẩn ra bệnh trạng. Mãi đến một ngày, một du y từ Nam Chiếu xem mạch, mới thở dài phán một câu:
— Không phải bị bệnh, mà là trúng độc.
Loại độc này chỉ xuất xứ từ Nam Chiếu, cực kỳ hiếm, ăn sâu vào tâm mạch, vô phương cứu chữa.
Dung Quý Nhân, mẫu phi Tiêu Triết, cũng từng c.h.ế.c vì chứng “bạo bệnh”.
Trong cung, người duy nhất có thể dạy hắn dùng loại độc ấy… chỉ có một.
Ta khẽ cười lạnh. Quả nhiên, chưa kịp ra tay, đã có kẻ dâng dao đến tận nơi.
Đoạn Trường Phong chưa nhập kinh. Chính là thời cơ tốt nhất để ta chia rẽ bọn chúng.
Cố Ngạn, ngươi yêu đứa con của cố nhân đến nhường nào? Ta muốn xem… vì nó, ngươi có thể đi đến đâu.