
Hoa Trong Gương Khó Hái
Một Đốm Đom Đóm

Tác giả Gió Lớn Thổi Rơi Chim Nhạn · Đã hoàn thành
Đăng ngày 05/07/2026 · Cập nhật 1 tháng trước
Hôn phu nói: “Tần gia chúng ta trọng nhân phẩm chứ không trọng nữ sắc." Mà ta bẩm sinh lại có dung mạo vô cùng xinh đẹp. Cho nên hắn không cho ta ra khỏi cửa, không cho phép ta mặc xiêm y lộng lẫy, đeo trang sức rực rỡ. "A Vũ, dung mạo nàng quá mức nổi bật, ta chủ yếu là lo nàng ra ngoài sẽ bị kẻ xấu ức hiếp." Ta nghe lời hắn, cởi bỏ lụa là châu báu, đóng cửa ít ra ngoài, cố gắng ngoan ngoãn giữ đúng phép tắc. Nhưng hắn vẫn không vừa ý. Huynh trưởng đưa ta đi cưỡi ngựa, hắn kéo ta lại: “Nữ tử khuê các thì nên điềm đạm hiền thục." Theo mẫu thân đi dự tiệc về, hắn thở dài: “Nàng đã đính hôn, lại thường xuyên ra vào chốn yến tiệc, người ngoài sẽ nói nàng không an phận giữ mình." Lần khiến ta tổn thương nhất, chính là lúc ta bị kẻ gian trêu ghẹo ngay trên phố. Hắn không những không lên tiếng bảo vệ ta, ngược lại còn cau mày. "Nếu nàng chịu ở yên trong nhà, thì làm sao rước lấy loại chuyện này?" Ta đều nhẫn nhịn. Cho đến ngày hôm đó, hắn nói: “Mẫu thân ta nói rồi, nàng sinh ra quá đỗi xinh đẹp nhưng lại thiếu vẻ đoan trang, e rằng không thể làm một người vợ hiền mẹ đảm. Trừ phi nàng bảo đảm từ nay đến trước khi thành thân sẽ không bước ra khỏi cửa, ta mới có thể cưới nàng." Nhìn khuôn mặt giả nhân giả nghĩa của hắn, ta bỗng nhiên hiểu ra mọi chuyện. Giọng điệu bình tĩnh hiếm thấy: "Nếu xinh đẹp là cái tội, vậy thì cứ từ hôn đi. Ngươi đi cưới đường tỷ của ta ấy, tỷ ấy dung mạo bình thường, tiếng hiền đồn xa, vô cùng thích hợp với gia phong của Tần gia các người."
Vui lòng đăng nhập để tham gia bình luận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Một Đốm Đom Đóm

Triều Lộ Hà Khô

Bạc Tần

Thanh Thủy Xuất Miêu

Chi Ức

zhihu