
Tương Chi
Dòng Sông Lạc Không Bao Giờ Cạn

Tác giả Dòng Sông Lạc Chảy Mãi Không Ngừng · Đã hoàn thành
Đăng ngày 19/06/2026 · Cập nhật 1 tháng trước
Ta gả cho Thái tử chưa được bao lâu, Thái tử liền bị phế. Ta cùng hắn bị giam lỏng nơi viện hoang suốt mười năm. Ta xới đất trồng rau, gắng gượng tìm con đường sống. Hắn điên điên dại dại đá nát luống rau của ta, miệng lẩm bẩm: "May mà người bị nhốt ở đây không phải Thiển Ý." Thiển Ý là biểu muội nương nhờ nhà ta, nay đã là Thành Vương phi. Ta vốn không hề hay biết phế Thái tử lại có tình ý với biểu muội. Lời nói điên dại của hắn khiến mười năm bầu bạn của ta hệt như một trò cười. Mãi đến sau này, Thành Vương lên ngôi thành tân đế, ban xuống hai đạo thánh chỉ. Một đạo ban rượu đ.ộ.c cho phế Thái tử. Một đạo khác là đưa ta vào đạo quán tu hành. Ta trở thành Thái Huy chân nhân của Tử Vân quán. Chưa đầy hai năm sau, ta lại trở thành Ngọc phi của tân đế. Mọi người mỉa mai thủ đoạn của ta cao minh, quyến rũ đến mức bậc đế vương ngay cả thê tử kết tóc cũng chẳng màng. Biểu muội oán hận chất vấn ta vì sao lại cướp phu quân của nàng ta, vì sao không c.h.ế.c theo phế Thái tử đi cho rồi. Tân đế cũng hận ta. Hắn hận ta năm đó rõ ràng nhìn thấy hắn bị thương, lại vì chuyện tuyển phi mà bỏ mặc hắn không lo. Hắn mang trọng thương mãi không khỏi, bỏ lỡ thời cơ, phải mưu tính nhiều năm mới lên được ngôi vị Hoàng đế. Nhưng sau này ta trúng kịch đ.ộ.c, triền miên trên giường bệnh. Hắn lại bỏ bê lục cung, cạn kiệt tâm huyết để cứu ta. Lúc ta lâm chung, hắn ôm lấy ta khóc lóc bi thương: "Chỉ cần nàng sống, ta điều gì cũng có thể đáp ứng nàng." "Ta phong nàng làm Hoàng hậu." "Ta cho phụ mẫu nàng về kinh đô." "Cho ca ca, tẩu tẩu và chất nhi của nàng đều trở lại." "Chỉ cần nàng sống." Mắt ta nhòa lệ, ngay cả sức lực để khóc cũng chẳng còn. Quá muộn rồi. Vì sao không để ta được như nguyện sớm hơn? Vì sao lại bắt ta phải trải qua một đời đau đớn như vậy? Được sống lại một đời. Mẫu thân vui mừng báo với ta, Hoàng hậu đích thân gọi tên ta tham gia yến tiệc tuyển phi. Ta nhìn biểu muội bên cạnh đang háo hức mong chờ, rủ mắt khẽ nói: "Con không muốn đi."
Vui lòng đăng nhập để tham gia bình luận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Dòng Sông Lạc Không Bao Giờ Cạn

Núi Xa Chẳng Phải Nét Mày Ngài

zhihu

Quá Nhi

Lý Vị Ương

Núi Xa Chẳng Phải Nét Mày Ngài