🍉

📚 Truyện Nữ giới trưởng thành

Tất cả truyện thuộc thể loại Nữ giới trưởng thành.

Tìm thấy 42 truyện

Bìa truyện Vân La
Vân La

Lạc Vị Ương · 9 chương

Tiểu muội tính tình lả lơi, trêu chọc tận ba vị lang quân. Trớ trêu thay, muội ấy lại dùng tên của ta và nhị muội. Ba vị lang quân kia tìm đến tận cửa để cầu thân. Phụ mẫu vì muốn êm chuyện, bèn đề nghị ba tỷ muội chúng ta mỗi người gả cho một người. "Nếu chuyện này truyền ra ngoài, thể diện nhà ta biết để ở đâu?" "Hơn nữa mắt nhìn của muội muội các con cũng không tồi, ba vị lang quân kia trông đều rất khá." "Nếu để các con tự tìm, chưa chắc đã tìm được người tốt như thế." Tam muội dung mạo xinh đẹp kiều diễm, từ nhỏ đã được người ta yêu mến. Bằng không cũng chẳng thể khiến cả ba vị lang quân đều đến cầu thân. Nhị muội do dự. Nhưng ta không cam lòng. Ta đàng hoàng tử tế, cớ sao phải gả cho hắn - một kẻ từng đem lòng yêu thích muội muội của ta? Chẳng lẽ ta không xứng đáng có được một đoạn tình cảm sạch sẽ, thuần khiết hay sao? Ta ngước nhìn tam muội đang lấm lét trốn tránh, nhạt giọng hỏi: "Trước tiên hãy nói cho ta nghe, muội cùng ba tên bọn hắn đã qua lại với nhau như thế nào?"

Bìa truyện Ôn Uẩn
Ôn Uẩn

Cưu Sâm · 6 chương

Ngày sinh thần mười bảy t.u.ổ.i, ta bị phụ thân và mẫu thân nhốt trong phòng để kiểm điểm. Việc kiểm điểm thứ nhất, là ở cung yến một khúc tỳ bà làm kinh động bốn phía, nhận chuỗi hạt do Quan gia ban thưởng (Quan gia: cách gọi Hoàng đế thời nhà Tống). Ta giành được vị trí đầu, ánh mắt đầy hi vọng quay đầu lại, mong mỏi phụ thân và mẫu thân sẽ khen ngợi ta một câu. Lại thấy bọn họ che chở muội muội, nghiêm giọng quở trách ta không hiểu chuyện: "Chỉ biết chơi trội, lẽ nào cả thành Biện Kinh này chỉ có mình ngươi biết gảy tỳ bà?" Việc thứ hai, là hôm nay ta muốn ăn một bát bánh Tô Du Bào Loa. Hôn phu Kỳ Dung dang tay bồi tội với ta, vẻ mặt đầy ảo não: "A Uẩn, sinh thần năm nào cũng có, ngày mai bù đắp cũng được. "Nhưng muội muội của muội là một kẻ hay khóc, ta thật sự không chịu nổi muội ấy làm ầm ĩ." Bọn họ luống cuống tay chân dỗ dành muội muội. Không ai phát hiện ta che ô đứng đợi một mình ở cửa nách, đưa một phong thư niêm phong bằng nhựa thông cho Từ nội thị. Từ nội thị có giao tình cũ với ta, đội mưa cũng không nhịn được khuyên ta thêm một câu: "Nữ nương tuy có tài gảy tỳ bà lọt vào mắt xanh của Quan gia. Thế nhưng người không biết đó thôi, trong cung tranh sủng vốn không phải chuyện dễ dàng. Các phi tần phải hao tổn tâm cơ đi tranh giành, mới có thể đổi lấy một chút ân sủng của Quan gia." Ta thở phào nhẹ nhõm, nơi đó xem ra rất thích hợp với ta: "Chỉ cần tranh giành, sẽ có ân sủng. "Trên đời này hóa ra vẫn còn một nơi công bằng như vậy."

Bìa truyện Chu Linh Quân
Chu Linh Quân

Nước Soda Vị Vải · 8 chương

Tiểu thiếp Tần Hảo có một ngày nằm mơ thấy điềm báo mang thai. Trong mộng nói rằng, nếu trước lúc lâm bồn mà Thẩm Tự hao tổn nguyên dương, e là cái thai này khó lòng giữ được. Bởi vậy, ta gả tới đây đã ba tháng, vẫn chưa cùng hắn động phòng. Đêm nay, Thẩm Tự lại bị Tần Hảo gọi tới viện phụ. Lúc dùng bữa tối ta tham miệng, uống nhiều thêm hai lượng rượu, cơ thể nóng ran, liền gọi ám vệ Tạ Lẫm hiện thân. Một đêm mây mưa. Thỏa mãn mới thôi. Hôm sau, ta bước đi với đôi chân bủn rủn đến thỉnh an mẹ chồng, vừa hay nghe thấy Tần Hảo đang nũng nịu nói với Thẩm Tự: “Thiếp thân nhiều lần mạo phạm phu nhân, liệu phu nhân có... ôm hận trong lòng không?" Giọng hắn bình thản, không chút gợn sóng: “Con gái nhà dòng dõi như nàng ta, coi trọng nhất là thể diện. Dù cho trong lòng không vui thì cũng chỉ biết nhẫn nhịn chịu đựng, giữ lấy khuôn phép mà sống qua ngày." Tần Hảo buông một tiếng thở dài thỏ thẻ: "Vậy thì sống còn có thú vui gì nữa?" "Đúng vậy." Hắn nhạt giọng hùa theo. "Vô vị vô cùng."

Bìa truyện Tụng Duyên
Tụng Duyên

Đúng Như Kỳ Vọng · 13 chương

Bạn đồng môn của hôn phu lại chính là người bạn thuở nhỏ của ta thời còn dưỡng bệnh ở chốn thôn quê. Từ ngày ta trở về Hầu phủ, hắn hận ta vì đã bỏ rơi hắn. Năm lần bảy lượt, mỗi khi thấy ta chạy theo sau lưng hôn phu, hắn lại buông lời mỉa mai châm chọc. Mãi cho đến ngày đưa sính lễ, hôn phu vì người trong mộng mà lỗi hẹn. Cả kinh thành đều xem ta như một trò cười. Triệu Tụng vội vã chạy đến, hơi thở hãy còn gấp gáp, che chắn cho ta khỏi mọi ánh mắt đầy ác ý, rồi cười khẩy một tiếng. "Đáng đời." "Không phải chứ, như vậy mà ngươi cũng nhịn được sao?" "Thôi bỏ đi, ta nói với ngươi mấy lời này làm gì cơ chứ, chẳng qua ngươi chỉ cậy vào..." Lời còn chưa dứt, ta đã không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, liền túm lấy cổ áo kéo sát hắn lại, hung hăng cắn một cái. "Cậy vào cái gì?" Mặt Triệu Tụng thoắt cái đỏ bừng, ấp a ấp úng quên sạch cả những lời định nói. "Cậy, cậy vào việc... ta thích ngươi."

Bìa truyện Đổi Duyên Lấy Oán
Đổi Duyên Lấy Oán

Gió Lớn Cuốn Chim Nhạn · 11 chương

Sinh con chưa được bao lâu, phu quân Trang Tự liền nói với ta: "Sinh được đích tử, nhiệm vụ của hai ta xem như đã xong. Từ nay về sau, ta sẽ không bước vào phòng ngươi nửa bước." Hắn hận ta, một mực cho rằng ta giở trò chia rẽ, ép người trong lòng của hắn phải gả cho kẻ khác. Hắn đem toàn bộ sự dịu dàng dành cho muội muội cùng đứa trẻ của nàng ta, ngày ngày ôm trên đầu gối trêu đùa, nâng niu như châu báu. Còn đối với cốt nhục do ta dứt ruột đẻ ra, lại chỉ còn sự lạnh nhạt thấu xương. Hắn nói: “Đây là quả đắng do ngươi gieo nghiệp cướp đoạt mà có." Ta ôm lấy đứa con trai nhỏ đang tủi thân, chậm rãi mỉm cười. Trước khi xuyên không, ta từng làm hòa giải viên tòa án suốt tám năm, từng giải quyết cho vô số gia đình tan vỡ. Ta hiểu rõ nhất một điều, cứ mãi dây dưa nói lý lẽ cũng chẳng ích gì. "Con ruột của mình không xót, lại đi xót con người khác. Ngươi đã ngu xuẩn như thế, vậy ta đành đến thưa chuyện cùng các vị tộc lão, chọn cho con ta một người cha hiền khác."

Bìa truyện Người Đi Không Trở Lại
Người Đi Không Trở Lại

Rau Cải Trắng · 7 chương

Tẩu tẩu dùng thủ đoạn để gả cho đại ca ta. Toàn gia ta đều không mến tẩu ấy. Nhưng về sau khi đại ca tàn phế, Liễu tỷ tỷ lại cuỗm hết bạc bỏ trốn. Chỉ có tẩu tẩu ở lại ngày đêm túc trực, sắc thuốc lau mình cho hắn. Ban đầu, đại ca phẫn nộ mắng chửi tẩu tẩu, cho rằng tẩu ấy đang nhục mạ hắn. Về sau, hắn lại ôm chặt lấy eo tẩu tẩu không chịu buông: “A Tinh, ta sẽ không để nàng phải chịu uất ức thêm nữa." Lại một thời gian sau, thương thế của đại ca bình phục hoàn toàn, một lần nữa trở thành Tạ tướng quân oai phong lẫm liệt. Tẩu tẩu lúc này lại cầm tay nải, nói với hắn: “Tạ Lâm Uyên, thương thế của ngươi đã khỏi, ta phải về nhà thôi."

Bìa truyện Tiểu Mãn Thắng Vạn Nan
Tiểu Mãn Thắng Vạn Nan

Núi Xa Chẳng Phải Nét Mày Ngài · 9 chương

Ta và tỷ tỷ cùng ngày xuất giá, cần huynh trưởng cõng lên hoa kiệu. Đáng lẽ phải đưa tỷ tỷ đi trước, nhưng huynh trưởng lại chủ động đến cõng ta. "Nếu không tiễn muội xuất giá trước, muội nhất định sẽ khóc lóc ầm ĩ, nói ta thiên vị tỷ tỷ." Ta biết huynh trưởng thương ta nhất, nên vui vẻ nằm nhoài lên lưng huynh ấy. Nhưng đêm động phòng, phu quân của ta lại biến thành tỷ phu. Huynh trưởng đã đưa nhầm kiệu. Vốn dĩ có thể sửa chữa sai lầm này, nhưng huynh trưởng lại ngăn ta: “Tỷ tỷ muội đã ái mộ thế tử từ lâu, tỷ ấy đã nhường nhịn muội mười mấy năm rồi, muội đừng tranh giành với tỷ ấy nữa." "Đồng môn của ta là tân khoa trạng nguyên năm nay, muội gả cho hắn cũng không hề thiệt thòi." Nhưng người Bùi Huyền thích lại là tỷ tỷ. Hắn tưởng lầm ta giở thủ đoạn tráo hoa kiệu, nên sau khi thành thân lúc nào cũng lạnh nhạt với ta, nhưng việc gì cũng lo nghĩ cho Hầu phủ. Thậm chí đến lúc hấp hối, Bùi Huyền nắm lấy tay ta, miệng lại gọi tên tỷ tỷ. "Nếu có kiếp sau, nàng gả cho ta có được không?" Cho nên khi mở mắt ra lần nữa, ngay lúc huynh trưởng định bước đến cõng ta. Ta liền né tránh. "Ta không muốn xuất giá nữa."

Bìa truyện 99 Người Được Ghim Lên Đầu
99 Người Được Ghim Lên Đầu

Nửa Ngọn Núi Hướng Bóng Xuống Sông Hoài · 6 chương

Bạn trai ghim tin nhắn của cô đàn em nhưng lại không ghim tôi. Tôi đề nghị chia tay. Bạn bè kinh ngạc: “Chỉ vì chút chuyện cỏn con này sao?" Tất cả mọi người đều cho rằng tôi sẽ hối hận. Suy cho cùng, Châu Triều Thanh thật sự rất tốt. Anh ấy giúp tôi vạch ra lộ trình học từ cử nhân lên thẳng tiến sĩ. Cũng tính toán tỉ mỉ xem tương lai hai đứa sẽ định cư ở thành phố nào. Trong cuốn sổ tay ghi kín kế hoạch mười năm tới của "chúng tôi". Thậm chí chính xác đến mức năm nào phải gom đủ tiền trả đợt đầu mua nhà, năm nào thì sinh con. Nhưng anh ấy lại không sẵn lòng ghim tin nhắn của tôi. Anh ấy cảm thấy dành 5 giây để chúc tôi một câu ngủ ngon là lãng phí thời gian. Vậy mà lại sẵn sàng bỏ ra nửa tháng trời để phụ đạo cho cô đàn em những đề tài mà cô ta không hiểu. Anh ấy từng giải thích: “Tất cả những chuyện này đều là vì công việc, mà công việc là để lo cho tương lai của chúng ta." Tôi biết chứ. Tôi biết mọi thứ. Nhưng tôi không muốn sống cho tương lai nữa, tôi chỉ muốn sống cho hiện tại mà thôi.

Bìa truyện Rút Lại Mối Tình
Rút Lại Mối Tình

Chụt Một Cái · 7 chương

Tôi đã tốn bao tâm tư mới theo đuổi được Châu Đình Thâm, nhưng anh ấy đối xử với tôi chẳng ra gì. Anh chưa từng công khai mối quan hệ của hai đứa, không bao giờ chủ động chia sẻ cuộc sống với tôi, cũng chẳng màng quan tâm hỏi han tôi lấy một lời. Ban đầu, tôi cứ tưởng chỉ là do tính anh hướng nội. Cho đến ngày hôm đó, tôi nghe thấy có người hỏi anh: "Anh Thâm, sao cô bạn học cũ kia cứ hay tìm anh thế, hai người không phải là đang hẹn hò đấy chứ?" "Chẳng phải đại mỹ nữ họ Đỗ của chúng ta đang theo đuổi anh sao, cứ tưởng hai người mới là một cặp cơ." Một lúc lâu sau, Châu Đình Thâm mới lên tiếng: “Không hẹn hò." Tôi chọn một dịp thích hợp, hẹn Châu Đình Thâm ra ngoài và nghiêm túc nói chuyện với anh: "Châu Đình Thâm, anh có thể... coi như chúng ta chưa từng hẹn hò được không?" Vẻ mặt anh thoáng nét bực dọc, thiếu kiên nhẫn: “Em lại định bày trò gì nữa đây?" "Em không bày trò, coi như em xin anh đấy. Em không thể để bạn bè biết mình đang yêu đương cái kiểu này được, bọn họ sẽ cười em chết mất, quá mất mặt rồi..."

Bìa truyện Chúc Ta Đường Quan Lộ Rộng Thênh Thang
Chúc Ta Đường Quan Lộ Rộng Thênh Thang

Lấn Át Dải Sao Trời · 7 chương

Ngày ta trở thành thiên kim thật, thiên kim giả rơi lệ nói muốn trả lại hôn sự cho ta. "Tỷ tỷ, tuy muội rất thương Tạ lang, nhưng hôn sự này vốn là của tỷ, muội không thể cứ mãi chiếm lấy." Phụ mẫu và huynh trưởng cũng ưng thuận. "Con cứ an tâm gả qua đó, bao năm nay khiến con chịu khổ chẳng thể bù đắp nổi, nhưng hôn sự này thì vẫn còn kịp bồi thường." Tân nương đổi người, nhưng e ngại thánh chỉ ban hôn, Tạ Liễm chỉ đành miễn cưỡng cưới ta. Đêm tân hôn, hắn ngay cả khăn trùm đầu cũng chẳng buồn vén, cứ thế bỏ đến thư phòng. Ngày ngày chạm mặt cũng chỉ gật đầu chào hỏi, chưa từng động phòng. Ta vốn tưởng chỉ cần bản thân cố gắng thì rồi cũng sẽ được hắn để mắt tới, cho đến ngày bưng bát canh nóng đến cho hắn. Mới nghe được hắn đang trút bầu tâm sự cùng bằng hữu: "Giang Lê tuy là thiên kim thật, nhưng chẳng có điểm nào sánh bằng Giang Uyển. Nàng ta cứ giữ thói điệu bộ của thôn nữ nhà quê, ăn nói cử chỉ thô tục, không hiểu lễ nghĩa, trong bụng chẳng có lấy một chữ. "Nếu không phải vì tính mạng cả Hầu phủ đè nặng lên vai, ta đã sớm kháng chỉ rồi. "Tại sao nàng ta lại phải trở về chứ? Dù có đợi ta và Giang Uyển thành thân xong xuôi rồi mới về thì cũng đâu có sao. "Nay lại hại Giang Uyển phải gả cho kẻ khác, ta thật hối hận cả đời!" Bởi vậy, khi sống lại quay về đúng cái ngày Giang Uyển muốn trả lại hôn sự cho ta. Ta liền thẳng thừng từ chối: "Không cần đâu, ta không muốn lấy chồng, ta muốn đi học."