11.
Bản lề cửa kêu “két” một tiếng.
Ta vịn khung cửa đứng đó.
"Lưu Trạm, cái gì gọi là, được làm chó cho ta là phúc phận mà chàng cầu xin bao năm nay?"
Trước mắt ta chỉ là ánh sáng mờ ảo.
Chỉ nhìn thấy lờ mờ hai bóng người.
Dưới đất… còn một cục lông nhỏ, cái đuôi vẫn đang vẫy.
Không gian lặng ngắt như tờ.
"Thần… thần cáo lui!"
Chu tiên sinh men theo chân tường lẻn đi.
Cửa nhẹ nhàng khép lại.
"Ta… cái đó…"
Cổ họng Lưu Trạm chuyển động, ánh mắt lảng tránh, không dám nhìn lên mặt ta.
Ấp úng mãi, vẫn không nói thành câu.
Ta bước lên một bước.
Chỉ chừng ấy thôi, ánh mắt Lưu Trạm lập tức liếc tới.
"Chúc Từ, nàng muốn c.h.ế.c à! Sao lại không đi giày!"
Hắn đột ngột quát lớn một tiếng, chỉ mấy bước đã xông tới.
Ta còn chưa kịp phản ứng, trời đất đã quay cuồng.
Hắn trực tiếp bế ta vác lên vai, đầu ta chúc xuống đất.
"Lưu Trạm!" Ta đấm thùm thụp vào lưng hắn.
Hắn mặc kệ, một tay giữ chặt đôi chân ta đang quẫy loạn, cúi đầu bước thẳng về phía tẩm điện.
"Thả ta xuống!"
"Câm miệng!"
Hắn đi nhanh mà vững, vai chèn vào bụng ta khiến ta khó chịu.
Phú Quý lon ton chạy theo phía sau, đuôi vẫy phất phới.
Cung nhân hai bên vội vàng cúi đầu né tránh, vai run run.
Ta nghe tiếng thở hổn hển, dồn dập của hắn vang lên bên tai.
Mãi tới khi về tới tẩm điện, hắn mới ném ta lên giường.
Phú Quý cũng nhẹ nhàng nhảy lên, cuộn tròn bên chân ta.
Lưu Trạm đứng trước giường, lồng ngực phập phồng.
Hắn trừng ta, lại trừng Phú Quý.
Cuối cùng, giọng dữ dằn:
"Ngủ!"
Thổi tắt đèn, tự kéo chăn nằm xuống, quay lưng về phía ta, quấn kín như cái kén.
Ngủ thì làm sao mà ngủ cho được.
Ta bò dậy, lần mò dịch vào phía trong giường, quay mặt về phía hắn.
Đưa tay gỡ tấm chăn hắn đang trùm kín đầu.
Hắn ôm lấy chăn chặt như mạng.
Ta vừa kéo được một góc, hắn lập tức giật lại, quấn càng chặt hơn nữa.
Kéo qua kéo lại mấy lần, ta mất kiên nhẫn.
Dứt khoát đưa tay mò lên mặt hắn.
Đầu ngón tay vừa chạm vào da, cả người Lưu Trạm cứng đờ, hơi thở cũng như ngừng lại.
Nhân lúc hắn còn ngơ ngác, ta “soạt” một tiếng kéo phăng chăn ra.
Hắn trợn to mắt nhìn ta, trong bóng tối, chỉ với đường nét mờ ảo cũng nhận ra vẻ kinh ngạc.
Tay ta vẫn còn đặt trên mặt hắn.
Ta men theo gương mặt ấy mà sờ nhẹ một vòng.
Sau đó, giơ tay lên, nhẹ nhàng cho hắn một cái.
"Chát" một tiếng giòn tan.
Không đau, nhưng rất rõ ràng.
Lưu Trạm hoàn toàn ngơ ngác.
"Chúc Từ, nàng…!" Hắn ngồi bật dậy, giọng như vỡ ra, "Nàng dám đánh ta?!"
Phú Quý cũng bị đánh thức, ngẩng đầu "gâu" một tiếng khe khẽ.
"Chàng đáng bị đánh." Ta rút tay về, thản nhiên nói, "Nói cho rõ ràng đi."
"Cái gì mà phúc phận? Cái gì mà cầu xin bao năm?"
Hắn như bị ai bóp nghẹn cổ, lập tức im bặt.
Trong bóng tối, ta có thể cảm nhận được ánh mắt nóng rực của hắn dán chặt trên mặt ta.
Một hồi lâu, yết hầu hắn chuyển động kịch liệt.
Ta cứ nghĩ hắn sẽ gào lên, làm cả xà nhà cũng rung rinh.
Kết quả, giọng hắn lại trầm thấp, khẽ khàng, mang theo chút run rẩy liều mạng:
"Ta… ta… thích nàng thì không được à?"
"…"
"…Ồ."
Ta chầm chậm bò về chỗ mình nằm xuống.
Bên cạnh bóng người bỗng nhúc nhích.
"…Chỉ thế thôi à?!"
"Chứ không thì còn gì nữa?" Ta xoay người quay lưng về phía hắn, kéo Phú Quý vào lòng, "Ngủ thôi."
Phía sau, Lưu Trạm tức đến mức lại ngồi bật dậy.
Chỉ vào ta, "nàng, nàng…" mãi mà không thốt nên lời.
Cuối cùng, cực kỳ mạnh mẽ nằm vật xuống giường.
Ván giường phát ra một tiếng “uỳnh” nặng nề.
Ta nhắm mắt, nhưng khóe môi lại không kìm được, lặng lẽ cong lên.
12.
Những tâm tư nhỏ nhặt của Lưu Trạm, thật ra hắn che giấu chẳng khéo léo chút nào.
Trước kia còn có thể nói là tình nghĩa thanh mai trúc mã, hắn quen chăm sóc ta đã thành thói.
Nhưng sau khi thành thân thì sao?
Với tính tình của hắn, nếu không bằng lòng, đã sớm làm ầm ĩ cả lên rồi.
Hôm ấy yến tiệc trong cung, thánh chỉ vừa ban xuống, cả triều xôn xao.
Các lão thần vỗ bàn dậm chân, nói ngôi vị Thái tử phi sao có thể đem ra làm trò đùa.
Phụ thân ta sau khi tỉnh rượu, sợ hãi đến mức suýt nữa quỳ xuống xin thu hồi thánh chỉ.
Còn Lưu Trạm thì sao?
Hắn ngồi yên lặng tại chỗ.
Mãi đến khi Hoàng đế hỏi:
"Thái tử, ý con thế nào?"
Hắn mới chậm rãi đứng lên.
Không nhìn ai cả, chỉ hướng về phía trên khẽ "vâng" một tiếng.
Rồi nhanh chóng quỳ xuống, dập đầu thật mạnh.
Đến khi mang sính lễ tới cửa, vành tai hắn đỏ ửng, giọng nhỏ nhẹ hứa với phụ thân ta:
"Nhạc phụ, ta sẽ đối xử tốt với A Từ."
"Cả đời đều tốt với nàng."
Phụ thân ta không dám đáp lời.
Có lẽ chưa từng thấy Thái tử lại có bộ dạng thẹn thùng như thế.
Sau đó, tới đêm tân hôn.
Khi hắn vén khăn voan, tay còn run rẩy.
Nói chuyện với ta cũng lắp ba lắp bắp.
Ra khỏi cửa thì chân nọ vấp chân kia, ngã lăn ra đất, còn cố cãi là không sao.
Những mảnh ký ức vụn vặt ấy, ta đều nhớ rõ.
Hắn tưởng mình che giấu được.
Nhưng thích một người, thực ra không giấu được.
Từ hơi thở, ngữ khí, đến hành động, đâu đâu cũng là sơ hở.