13.
Nhưng cũng không giống như trong truyện kể, rằng hắn tỏ tình rồi hai ta liền thấu hiểu lòng nhau.
Ta đã biết được tâm ý của Lưu Trạm, thứ tình cảm mà hắn giấu kín bao năm, vừa vụng về vừa mãnh liệt.
Còn ta thì sao?
Ta khẽ đặt tay lên ngực mình, tim vẫn đập đều đặn.
Ngoài chuyện buồn cười xảy ra đêm nay, chẳng có bao nhiêu sóng gió trong lòng.
Nếu nhất định phải nói, thì… có lẽ là thói quen.
Đã quen có hắn ở bên.
Từ bảy tuổi đến mười bảy tuổi, mười năm trôi qua, hắn giống như cái bóng ầm ĩ, chẳng rời nổi cũng chẳng xua đi được.
Thói quen này quá sâu, quá nặng, gần như che lấp đi mọi cảm giác khác.
Thích ư?
Có lẽ vậy.
Nhưng cái thích ấy, hình như chẳng giống với tình cảm hắn dành cho ta.
Ta trở mình, xoay mặt về phía hắn.
Hắn vẫn thở chưa đều, thân mình cứng ngắc, rõ ràng còn đang ấm ức.
Ta lặng lẽ đưa tay, qua lớp không khí, mơ hồ vẽ theo đường nét gương mặt hắn trong bóng tối.
Người này, e là ta không rời xa nổi nữa.
Chỉ là cái không rời nổi ấy, rốt cuộc là vì mười năm thói quen…
Hay là vì rung động mang tên “thích” kia?
Ta cũng không biết.
14.
Qua hai ngày, mọi chuyện đều yên ả—ít nhất là với ta.
Sau đêm ấy thổ lộ, Lưu Trạm cứ thấy không tự nhiên.
Khi thì ở lì trong thư phòng tới tận khuya, khi thì sáng sớm đã lẻn ra ngoài.
Nói năng cộc lốc, cứ như ta còn nợ hắn bạc vậy.
Còn ta thì mọi chuyện vẫn như thường.
Ăn thì cứ ăn, ngủ thì cứ ngủ, rảnh thì xoa lông Phú Quý, thật khoan khoái.
Hôm ấy, biểu huynh hắn mời chúng ta ra bãi săn ngoài kinh thành.
Ta vốn muốn ở lại Đông cung.
Nhưng Lưu Trạm không chịu, cứ lôi kéo ép buộc, bắt ta lên xe ngựa cho bằng được.
"Ta đi thì làm được gì đâu?" Ta hỏi.
"Hằng ngày ở nhà sắp hóa thành nấm rồi còn gì!"
"...Ờ."
Nấm thì sao? Nấm cũng rất tốt mà.
Bãi săn ở ngoại ô kinh thành.
Lưu Trạm bị đám hoàng thân quốc thích vây quanh, thúc ngựa phi một vòng.
Ta vào lều, trên bàn bày thịt nai nướng, bóng mỡ bóng dầu thơm phức.
Thịt mềm tươi ngon, nêm nếm vừa miệng.
Rất ngon.
Chẳng nhớ đã ăn đến miếng thứ mấy, rèm lều bỗng bị vén mạnh.
Mang theo cả gió lẫn mùi cỏ non.
Lưu Trạm trở về rồi.
Hắn mấy bước đã đứng ngay trước mặt ta, bóng người bao trùm xuống.
"Còn ăn nữa à?" Giọng hắn nghe là lạ.
Ta cầm que tre, ngẩng đầu chớp mắt:
"Ừ, ngon lắm."
Hắn đưa tay cầm lấy cái đĩa.
"Thịt nướng nhiều lửa, khó tiêu."
Ta: "…"
Hắn đứng bên cạnh ta một lát, hơi thở dần bình ổn.
Ánh mắt dừng lại trên mặt ta, có chút nặng nề.
Một hồi, hắn thấp giọng dò hỏi:
"…Đi dạo một vòng chứ? Ta đưa nàng đi."
Ta ngỡ mình nghe nhầm.
"Chàng dắt ta đi à?"
Hắn khẽ "ừ", giọng rất nghiêm túc:
"Đã ra ngoài rồi, để ta dắt nàng đi."
15.
Gió tạt vào mặt.
Gió đầu hạ, mang theo hương cỏ xanh.
Trước mắt mọi thứ hóa thành những dải màu chuyển động.
Xanh là đồng cỏ, nâu là đất, thoáng chốc lại lóe qua bóng áo cưỡi ngựa rực rỡ.
Không nhìn rõ được gì, chỉ cảm nhận sự choáng ngợp từ tốc độ.
Mặt đất dập dềnh lùi lại phía sau.
Ta cảm nhận rõ cơ bắp con ngựa căng ra, nhịp tim của Lưu Trạm và sức mạnh nơi cánh tay hắn.
"Nếu sợ thì nhắm mắt lại."
Giọng hắn hòa vào tiếng gió.
Ta nhắm mắt.
Các giác quan khác càng trở nên rõ rệt.
Gió càng lớn, thổi tung mái tóc.
Không khí đầy vị tự do.
Còn cả mùi xà phòng thanh khiết trên người hắn.
Thậm chí còn nếm được chút ngọt trong gió, hẳn là hương hoa dại.
Quả thực hiếm khi được kích thích như vậy.
Tiếng người nói, tiếng vó ngựa dần xa.
Mùi bụi đất nhạt đi, hương hoa càng đậm.
Lưu Trạm ghì cương, cho ngựa chậm lại.
Hắn đưa ta rẽ một vòng, rồi dừng hẳn.
"Đến rồi."
Giọng hắn căng thẳng, "Phía trước có một bụi tường vi dại, nở… cũng tạm được."
Hắn xuống ngựa, đưa tay bế ta xuống.
Chân chạm đất, váy khẽ lướt trên cỏ.
Hương hoa nồng nàn, vây kín quanh ta.
Ta hít sâu một hơi.
Đi mấy bước, ta hỏi hắn:
"Vừa rồi chàng quay lại, là để đưa ta tới ngửi tường vi sao?"
Yết hầu hắn khẽ động, đáp khẽ:
"Ừm."
Hắn thừa nhận rồi.
Ta sững lại.
Thật không giống hắn mọi khi.
Chưa kịp định thần, hắn đã cất tiếng, giọng trầm nhưng rõ ràng:
"Chúc Từ, lời ta nói hôm ấy, là thật lòng."
"Không phải say, cũng chẳng phải phát điên."
"Ta chính là… thích nàng. Rất sớm đã như vậy rồi."
Hắn ngừng một nhịp, rồi nói nhanh hơn:
"Cho nên, nàng đừng nghĩ đến chuyện trốn tránh. Cũng đừng giả vờ không hiểu."
Ta hoàn toàn ngẩn ngơ.
Quả thực bị lời tỏ tình thẳng thắn này làm cho không biết ứng đối ra sao.
Ta cứ ngỡ hắn còn phải giày vò mình mười ngày nửa tháng nữa.
Nào ngờ, ngay bên bụi tường vi, hắn lại thổ lộ một lần nữa.
Mặt ta nóng ran.
Ta há miệng, định nói gì đó.
Có thể là "biết rồi", cũng có thể là "chàng im đi".
Nhưng một chữ cũng chẳng thốt ra nổi.
May mà ta không nhìn thấy,
Không phải đối diện với ánh mắt nóng rực của hắn.