🍉

Chương 6

Trạm Tâm Từ Ý · Nguyên Nguyên Mãn Mãn

‹ Chương trướcChương sau ›

16.

Lặng đi một hồi, hắn khẽ chạm vào cánh tay ta.

"Nói gì đi."

Ta biết nói gì đây.

Chuyện này ta chưa từng trải qua, mặt còn đang nóng bừng, đầu óc cũng mơ hồ.

Bảo ta nói gì, ta cũng không biết mở miệng thế nào.

"Nàng…" Giọng hắn căng thẳng, "Nàng không thích ta sao?"

"Không phải là không thích…" Ta mân mê ngón tay, ấp úng mãi, "Chỉ là… ôi thôi."

Cạn lời.

Hắn bị ta chẹn họng, một lúc lâu mới nặng nề thở ra.

"Được rồi”, hắn kéo tay ta quay về, nghiến răng, "nàng cứ từ từ dày vò ta vậy đi."

17.

Sau khi trở về, Lưu Trạm cứ nhất quyết kéo ta nghe hát.

Toàn là chuyện tài tử giai nhân, ân oán dây dưa.

Nào là thư sinh sa cơ gặp thiên kim tiểu thư, thiếu nữ si tình bị phụ bạc.

Dạo này thịnh nhất chính là loại tình cảm oan trái, khổ tận cam lai ấy.

Nghe đến mức đầu ta muốn nổ tung.

Thật quá mức vô lý.

Ta cầm chân Phú Quý, nhỏ giọng lẩm bẩm:

"Thư sinh này đầu óc có vấn đề à? Không chịu đi thi lấy công danh, lại đòi nhảy sông tự vẫn."

Bên cạnh “rắc” một tiếng, Lưu Trạm bóp nát quả óc chó trong tay.

Hắn mặt đen lại, xua tay:

"Đổi vở khác!"

Vở tiếp theo càng kỳ quặc hơn.

Tiểu thư nhà giàu vì một chàng thợ trồng hoa nghèo mà đoạn tuyệt với gia đình, cuối cùng c.h.ế.c cóng ngoài đường.

Ta càng thêm khó hiểu.

"Nàng ấy mưu cầu cái gì nhỉ? Cửa hàng điền sản cha mẹ để lại đủ ăn mười đời, sao phải theo chàng thợ trồng hoa không nuôi nổi bản thân?"

Lưu Trạm: "…"

Hắn nhìn ta, ánh mắt phức tạp, như muốn tìm ra xem ta có đang giả ngốc hay không.

Cuối cùng, hắn ngã người tựa vào lưng ghế, xoa ấn đường, phất tay cho gánh hát lui xuống.

"Thôi đi”, hắn bất lực nói, "đàn gảy tai trâu."

18.

Cuối cùng vẫn là Lữ di cứu ta khỏi cảnh ấy.

Bà có một vị bằng hữu giang hồ, quen biết thần y.

Lữ di nhờ người bạn ấy làm trung gian, bỏ ra số tiền lớn thỉnh thần y đến chữa cho ta.

Thần y là một bà lão ít lời, ngón tay khô mà ấm.

Bà ấy bắt mạch, vén mí mắt xem rất lâu.

Trầm ngâm thật lâu rồi mới chậm rãi nói:

"Bệnh này vốn là do bẩm sinh, kinh mạch tắc nghẽn. Chữa thì phiền, phải chịu không ít khổ."

"Ta sẽ châm cứu cho ngươi trước, thông kinh hoạt huyết. Sẽ hơi tê nhức."

Ta gật đầu:

"Đa tạ đại phu."

Lúc châm cứu, cảm giác tê tức lan khắp thân thể.

Ta còn chưa thấy gì đau, đã nghe bên cạnh vang lên tiếng sụt sịt.

Lưu Trạm đứng bên, mày nhíu chặt, trông như kim đâm vào người hắn.

Cây kim tiếp theo, hắn hít sâu, rơi nước mắt.

Cây nữa, lại hít sâu, lại hai giọt lệ lăn dài.

Nhân lúc Tôn đại phu xoay người lấy kim, ta nghiêng đầu thì thào:

"…Ta thật không sao mà."

Hắn không trả lời, nước mắt cứ tí tách rơi.

Lữ di ngồi bên nhấm nháp trà, ánh mắt liếc qua.

Bà đặt chén trà xuống, âm vang rõ ràng.

"Nhìn xem, con thành ra cái dạng gì rồi kìa." Bà nhàn nhạt nói, "Đi xuống bếp trông thuốc đi."

Lưu Trạm cứng cổ muốn phản bác, vừa bị liếc mắt đã phải im bặt.

Hắn chần chừ, đi từng bước một mà cứ ba lần ngoái đầu lại.

Châm cứu xong, Tôn đại phu thu dọn đồ, cung nhân lui ra ngoài.

Trong nội thất chỉ còn lại ta và Lữ di.

Không khí phảng phất mùi thuốc bắc.

Ta nắn mấy ngón tay, sự băn khoăn lại dâng lên.

"Mẫu thân”, ta ngập ngừng, "con… hình như không thích Lưu Trạm đến thế."

Ít ra, không bằng hắn thích ta.

Lữ di dường như sớm đoán được ta sẽ hỏi điều này.

Bà khơi lại đống tro trong lư hương, giọng thản nhiên:

"Kệ nó. Con ghét nó sao?"

Ta lập tức lắc đầu:

"Không ghét."

"Nó chăm lo cho con chẳng tốt à?"

"…Cũng tốt lắm."

"Thế thì xong rồi." Lữ di ngẩng đầu nhìn ta, mắt sáng như gương,

"Chính con thấy thoải mái mới là quan trọng nhất. Nghĩ ngợi nhiều làm gì cho mệt thân."

Đúng là đạo lý ấy.

Có Lưu Trạm bên cạnh, ta cảm thấy an lòng, cũng đã thành quen.

Nhưng…

"Chỉ là”, ta liếm đôi môi khô khốc, "như vậy… không công bằng cho hắn, phải không?"

Ta hưởng thụ tất cả những điều tốt hắn dành cho mình, mà chẳng thể đáp lại bằng tình cảm tương xứng.

Thật chẳng phải lẽ.

Lữ di nhìn ta một lúc, bỗng bật cười.

"Nha đầu ngốc."

"Chỉ là các con ở bên nhau lâu quá thôi."

Bà kéo tay ta lại, vỗ nhẹ mấy cái.

"Dọn sang Phượng Nghi cung ở một thời gian."

Ta ngơ ngác.

"Xa nhau ít ngày, yên tĩnh suy nghĩ. Có khoảng cách rồi, tự khắc sẽ có đáp án." Lữ di nói chắc nịch.

19.

Thế là, ta chuyển sang Phượng Nghi cung ở tạm.

Khi nói với Lưu Trạm, hắn lập tức nhảy dựng lên:

"Chẳng lẽ không thể mời Tôn đại phu tới Đông cung sao?!"

Lữ di chỉ liếc mắt một cái, hắn đã xẹp ngay như quả bóng xì hơi.

Ngày đầu tiên, sáng sớm hắn đã chạy tới.

Cứ quanh quẩn bên cạnh ta.

Hết hỏi "ở đây có quen không", lại bảo "hương ở Phượng Nghi cung chẳng thơm bằng Đông cung".

Đến giờ Tuất, bị Lữ di đuổi về.

Ngày thứ hai, hắn canh giờ cơm mà đến.

Ăn ké bữa sáng bữa trưa, còn tính nán lại ăn luôn bữa tối.

Kết quả bị thái giám bên phụ hoàng gọi đi.

Nói là tấu chương chất thành núi, chờ Thái tử phê duyệt.

Ngày thứ ba, hắn ngồi sát bên ta.

"Chúc Từ”, hắn buồn bã, "bao giờ nàng mới về nhà?"

Ta nghĩ ngợi rồi lắc đầu:

"Đợi thêm một thời gian nữa."

Hắn không nói gì, cứ đứng ngẩn ở đó hồi lâu, rồi hậm hực bỏ đi.

Ngày thứ tư, hắn bắt đầu "thông minh" hơn.

"Phú Quý nhớ nàng lắm." Hắn nhét con chó về phía ta, giọng vẫn cứng ngắc, "Nó không chịu ăn cơm."

Ta không với lấy, Lữ di điềm nhiên bế Phú Quý lên, vuốt lông cho nó.

Bà ngẩng đầu nhìn Lưu Trạm:

"Vậy thì cứ để ở đây mấy hôm, ta chăm cho béo tốt."

Lưu Trạm: "..."

Hắn nhìn Phú Quý rúc vào lòng Lữ di rên ư ử, ánh mắt tuyệt vọng.

Ngày thứ năm, sóng yên biển lặng.

Phụ hoàng mẫu hậu giao cho hắn một đống việc, hắn không đến được.

Chỉ có tiểu thái giám mang tới một đĩa bánh hoa quế.

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.