🍉

Chương 7

Trạm Tâm Từ Ý · Nguyên Nguyên Mãn Mãn

‹ Chương trướcChương sau ›

20.

Ta ngồi dưới hành lang, nhai nốt nửa miếng bánh hoa quế cuối cùng.

Trong đầu trống rỗng, chỉ còn mỗi một ý nghĩ.

—Lưu Trạm giờ đang làm gì?

Có phải hắn đang phê duyệt đống tấu chương, cau mày, bộ dạng sốt ruột không kiên nhẫn?

Hay lại kéo ai trong đám mưu sĩ, vừa nghe vừa lặp đi lặp lại những lời oán trách?

Hoặc… liệu hắn có đang nghĩ tới ta không?

Ý nghĩ ấy vừa lóe lên, ta đã sững sờ.

Ngón tay vô thức vẽ mấy vòng trên đầu gối.

Bỗng dưng không thể ngồi yên được nữa.

Ta đứng dậy, lần mò bước vào trong điện.

Lữ di nghe tiếng chân, ngẩng đầu nhìn.

"Mẫu thân”, ta đứng lại, giọng khô khốc, "con muốn về Đông cung."

Bà không đáp ngay.

Chỉ nhẹ nhàng lật một trang sách, âm thanh rất khẽ.

Ta liếm môi, lại nói thêm:

"Con muốn về… bây giờ luôn."

"Hửm?" Lữ di đặt sách xuống, nhìn ta, "Nghĩ thông rồi à?"

Mặt ta nóng lên.

Cúi thấp đầu.

"Chẳng nghĩ ra đạo lý gì cao siêu”, ta nói khẽ, "chỉ là… muốn gặp hắn."

Bây giờ, ngay lập tức.

Chỉ muốn nghe hắn lải nhải những chuyện chẳng ra đâu vào đâu, hoặc cãi nhau vài câu vô thưởng vô phạt.

Nói chung, ta muốn gặp hắn.

Lữ di dường như khẽ cười.

Rất nhẹ.

"Được”, bà đáp gọn, "để ta sắp xếp người đưa con về."

Ta xoay người đi nhanh, bước chân hơi gấp gáp.

Gần tới cửa, lại nghe bà thong thả dặn thêm một câu phía sau:

"Đi chậm thôi, kẻo vấp ngã. Hắn không chạy đi đâu được."

Mặt ta càng đỏ hơn nữa.

21.

Đến bữa tối, Lưu Trạm gọi thêm mấy món, đều là món ta thích.

Hắn liên tục gắp thức ăn cho ta, chất đầy thành núi trong bát.

Bản thân thì chẳng ăn được mấy miếng, chỉ chăm chăm nhìn ta.

Tối đến, rửa mặt xong, hai người sóng vai nằm xuống.

Phú Quý chen vào giữa, đầu lông mềm dụi dưới cằm ta, thở phì phò.

Ánh nến lờ mờ, một lúc lâu chẳng ai nói gì.

Chỉ còn tiếng hô hấp của hai người, cùng với tiếng Phú Quý tóp tép miệng.

"Chúc Từ." Hắn nhỏ giọng gọi ta.

"Ừ?"

"Giường ở Phượng Nghi cung… có phải nằm không bằng Đông cung không?"

"…Cũng được."

"Đầu bếp bên ấy, điểm tâm cũng không ngon như ở Đông cung nhỉ?"

"Khá giống nhau mà."

Hắn lại im lặng.

Một lát sau, hắn trở mình quay về phía ta.

Ta cảm giác ánh mắt hắn dừng trên mặt mình, có chút nóng rực.

Hắn cứ thế nhìn chằm chằm, chẳng nói gì thêm.

Nhịp thở dần nặng nề hơn.

Trong lòng ta bỗng có cảm giác lạ.

Tim bỗng hụt một nhịp.

Do dự một chút, ta đưa tay, nhẹ nhàng úp lên đầu Phú Quý.

Sau đó, theo bản năng, ta hơi nghiêng người lại gần.

Dựa vào cảm giác, khẽ chạm vào phía đường nét mơ hồ kia, nhanh như chớp.

Đầu môi vừa chạm phải một nơi ấm áp, hơi khô khô.

Có lẽ lệch rồi, đụng phải khóe miệng.

Ta lập tức rụt lại, mặt nóng bừng như phát sốt.

Người bên cạnh cũng bất động.

Nhịp thở ngừng hẳn.

Trong màn trướng tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng nến nổ lách tách.

Một hồi lâu, hắn như cuối cùng cũng lấy lại được hơi thở, hít sâu một hơi lạnh.

Giọng run rẩy, lắp bắp:

"…Nàng… nàng hôn ta làm gì?!"

Mặt ta càng đỏ, nghĩ bụng chẳng phải chàng vẫn muốn hôn sao?

Nhưng ngoài miệng lại cố làm ra vẻ bình tĩnh, lẩm bẩm đáp:

"…Muốn hôn thì hôn thôi."

Nói rồi, ta buông tay nằm im, kéo chăn trùm kín nửa khuôn mặt.

22.

Từ sau đêm ấy, giữa ta và hắn tựa như đã lặng lẽ xé rách một tầng giấy mỏng che mắt.

Hắn không nói rõ ra, chỉ luôn tìm lúc vắng người, chẳng bị ai quấy rầy.

Ngồi sát cạnh ta, vai kề vai, rồi cứ ngồi im bất động.

Hơi thở hắn cố ý nén lại, lại pha chút mong chờ khó nhận ra.

Ta biết, ấy là đợi ta "biểu thị" đây.

Lúc đầu, ta còn chưa xác định được phương hướng, chỉ dựa vào cảm giác mà lại gần.

Có khi chạm nhầm cằm hắn, có khi là má.

Hắn tỏ vẻ không hài lòng:

"Lệch rồi."

"Ừ." Ta đáp, lại lần mò điều chỉnh.

Ngón tay vừa chạm tới khóe môi hắn, hắn đã không chờ nổi, liền ghé tới, chuẩn xác giữ lấy môi ta.

Về sau chắc là thấy ngọt, hắn từ đợi chờ chuyển sang chủ động "tập kích".

Ta không nhìn thấy, phòng bị sao cho kịp.

Đang uống trà, hắn đã chớp thời cơ lại gần, hôn phớt lên môi, để lại chút vị trà thanh mát.

Có khi ta tựa cửa sổ nghe mưa, hắn từ phía sau vòng tay ôm lấy.

Cúi đầu, hơi ấm áp rơi trên cổ, ngứa ngáy khiến ta co rụt lại.

Nhiều lần như thế, ta cũng đúc rút ra chút kinh nghiệm.

Mỗi lần hắn lại gần, đều mang theo tiếng động khe khẽ.

Còn cả mùi hương đặc biệt, sạch sẽ của hắn.

Nhưng đa phần ta đều giả vờ không biết.

Có lần đang ngủ trưa, ta nửa mê nửa tỉnh.

Cảm giác hắn rón rén ghé lại gần, động tác nhẹ nhàng, môi áp lên môi ta, lặng lẽ cọ sát thật lâu.

Rất dịu dàng, rất nồng nàn.

Ta vừa muốn đáp lại, hắn lại ngượng, định lùi ra.

Ta theo bản năng rướn người về phía hắn một chút.

Hơi thở hắn chợt ngắt quãng, lập tức lại cúi xuống, lần này càng hôn mạnh mẽ hơn.

Đang lúc say mê, thân hắn bỗng cứng đờ, dừng lại.

Ta mơ hồ hỏi:

"Sao thế?"

Hắn thở dốc chưa dứt, lại mang theo chút xấu hổ không tin nổi:

"…Phú Quý đang nhìn."

Ta lắng tai nghe, quả nhiên bên cạnh có tiếng động.

Chính là tiếng thở khe khẽ của Phú Quý, cùng tiếng đuôi nó quét trên thảm sàn sột soạt.

Mặt ta tức thì bốc lửa.

Lưu Trạm cũng vội vàng ngồi thẳng dậy, quay về phía cục lông nhỏ dưới đất, ngượng ngùng pha lẫn giận dữ:

"Nhắm mắt lại! Không được nhìn bậy biết không hả?!"

Phú Quý "gâu?" một tiếng, đuôi càng vẫy hăng hơn.

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.