🍉

Chương 8

Trạm Tâm Từ Ý · Nguyên Nguyên Mãn Mãn

‹ Chương trướcChương sau ›

23.

Hai tháng ròng uống thuốc châm cứu cũng không uổng phí.

Sang thu, những bóng hình mờ ảo trước mắt ta đã có thể phân biệt được đường nét đậm nhạt.

Đúng lúc mùa gặt, Lưu Trạm phải dẫn người xuống nông thôn tuần tra, đi hơn nửa tháng.

Hắn không yên tâm, dặn dò ta đủ điều.

Ta cầm chân Phú Quý, vẫy tay:

"Yên tâm đi, ta về Hầu phủ ở mấy ngày, có Phú Quý với phụ thân bên cạnh mà."

Hắn lúc này mới miễn cưỡng lên đường.

Có lẽ vì lòng ta phơi phới, nên mắt cũng hồi phục nhanh hơn.

Sáng ấy, ta tỉnh giấc trong khuê phòng của mình.

Theo thói quen mở mắt ra—

Ánh sáng lóa làm mí mắt giật nhẹ.

Ta vội nhắm lại, rồi từ từ mở ra.

Trên đầu giường là những hoa văn chạm khắc, vân gỗ rõ ràng.

Màn lụa xanh nhạt, ánh sáng sớm xuyên qua, dịu dàng vô cùng.

Ta bất chợt ngồi bật dậy.

Tim đập thình thịch, tưởng chừng muốn nhảy khỏi lồng ngực.

Ta có thể nhìn thấy rồi sao?

Ta quay đầu nhìn về phía bàn trang điểm cạnh cửa sổ.

Trong gương đồng phản chiếu bóng người, còn hơi nhòe nhạt.

—Đó là ta.

Ta giơ tay lên, nhìn từng ngón tay mình, rõ ràng từng đốt một.

"Phú Quý?" Ta thử gọi.

Chú chó vàng nhỏ nằm trên bệ chân lập tức ngẩng đầu, đôi mắt đen láy nhìn sang, đuôi "bộp bộp" đập xuống mặt đất.

Đúng là Phú Quý.

Vàng óng, lông mượt, tai hơi cụp.

Giống hệt như Lưu Trạm từng miêu tả.

Nơi này, từng góc nhỏ đều trùng khớp mà cũng khác biệt với cảm giác và hình dung trong đầu ta bấy lâu.

Thì ra, màu sắc lại tươi đẹp đến vậy, ánh sáng lại rõ ràng như thế.

Khi phụ thân bưng cháo sáng bước vào, ta vẫn còn ngồi ngây trên giường.

Ông thấy ta cứ nhìn chằm chằm, suýt nữa làm đổ cả bát cháo trong tay.

"Chúc Từ? Con… con nhìn thấy rồi sao?" Giọng phụ thân run run.

Ta gật đầu, cổ họng nghẹn lại, chẳng thốt được lời nào.

Phụ thân ngẩn ra một lát, bát cháo trên tay "cạch" một tiếng đặt xuống bàn.

Ông vội vã chạy tới, ôm chầm lấy ta, bật khóc nức nở.

Một vị tướng từng trải muôn trùng, lúc này lại khóc như trẻ con.

Khóc chán rồi, ông lau mặt, vừa khóc vừa cười:

"Tốt! Tốt quá! Con gái của ta đã nhìn thấy rồi!"

Nói đoạn, ông hấp tấp lao ra ngoài:

"Ta phải nhanh vào cung dâng tấu ngay!"

Sau này nghe bọn hạ nhân kể lại, phụ thân ta cùng Hoàng đế lại ôm nhau khóc một trận trong Ngự thư phòng.

Không lâu sau, Lữ di sai người tới đón ta vào cung.

Bà cũng chẳng nói gì nhiều, chỉ nắm tay ta, tỉ mỉ ngắm nhìn đôi mắt ta, rồi nhẹ nhàng vỗ lên mu bàn tay.

"Đi thôi”, bà nói, "ra vườn dạo một vòng."

Ta bước theo bà, từng bước từng bước.

Vườn hoa Phượng Nghi cung, đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy rõ ràng đến vậy.

Núi giả, dòng nước, cùng muôn hoa cỏ mà trước kia ta chỉ có thể dựa vào khứu giác, xúc giác để nhận biết.

Lữ di đưa cho ta một nhành hoa.

"So với trước đây, cảm giác ngửi có khác không?"

Ta đón lấy.

Những đóa hoa vàng li ti chen chúc, hương thơm ngọt ngào dịu nhẹ.

Khác hẳn với cảm giác chỉ có hương vị trong ký ức ta.

Nhờ đôi mắt, hương ngọt ấy trở nên rõ ràng, trọn vẹn hơn nhiều.

"Đây là hoa quế." Lữ di dịu dàng.

Bà lại cầm một nhành hoa khác, trên cành điểm mấy bông tím nhạt.

"Đây là mộc phù dung."

Ta nhìn bà tỉa cành hoa, động tác khoan thai tao nhã.

Ánh mắt ta dừng nơi đuôi mắt bà, nơi có những nếp nhăn mảnh.

Thì ra, Lữ di trông như thế này.

Vừa giống, vừa không giống với hình dung của ta bấy lâu.

Ta đã có thể nhìn thấy rồi.

Thế gian này trước mắt ta, bất chợt rộng mở, bừng sáng.

24.

Ngày Lưu Trạm trở về, gió bụi lấm lem.

Hắn sải bước vào điện, vạt áo còn vướng bụi đường.

Ta đang ngồi bên cửa sổ, nghe tiếng liền ngẩng đầu lên.

Ánh nắng rực rỡ chiếu lên người hắn.

Ta từng tấc, từng tấc, chăm chú nhìn hắn.

Lông mày cao, sống mũi thẳng, đường nét cằm căng cứng lại có phần lạnh lùng.

Môi… ừm, nhìn rất muốn hôn.

Thì ra, đây chính là Lưu Trạm.

…Hóa ra lại có dáng dấp thế này.

Hắn mấy bước đã tới trước mặt ta, bóng đổ trùm xuống.

Ánh mắt hắn nóng rực, nhìn thẳng vào mắt ta.

"Nàng…" Hắn nuốt nước bọt, giọng khàn khàn, "thật sự có thể nhìn thấy rồi sao?"

Ta gật đầu, không nói gì, chỉ nghiêm túc nhìn hắn.

Nhìn đôi mày, nhìn ánh mắt, nhìn cả khóe môi hơi khô nẻ ấy.

Chỉ muốn đem từng đường nét rõ ràng, tươi mới này, ghi nhớ thật sâu vào lòng.

Dường như bị ta nhìn đến ngượng, ánh mắt hắn chao đảo, rồi lập tức quay lại nhìn ta.

"Nhìn cái gì mà nhìn!" Hắn theo thói quen định nổi cáu, nhưng giọng lại không dữ nổi, cuối câu còn run run.

Ta vẫn nhìn hắn, chậm rãi cong mắt cười.

"Nhìn chàng đó."

Ba chữ ấy chẳng biết chạm đến nơi nào trong tim hắn.

Hai mắt Lưu Trạm bỗng đỏ bừng.

Hắn lập tức quay đi, dùng mu bàn tay gạt mạnh nước mắt.

Bả vai khẽ run lên.

Khi ngoảnh lại, hốc mắt vẫn đỏ au, sống mũi cũng phơn phớt hồng.

"Chúc Từ…"

Hắn gọi ta, giọng nghẹn ngào.

Rồi chẳng quản gì nữa, hắn mở rộng hai tay, ôm ta thật chặt vào lòng.

Lực ôm mạnh đến mức như muốn ghì nát ta vào ngực.

Cằm hắn đập mạnh vào hõm vai ta, hơi đau một chút.

Bị ôm chặt đến khó thở, ta lại cảm nhận rõ thân thể hắn run rẩy.

Cả bên cổ cũng nhanh chóng thấm một mảng ấm nóng.

Hắn đang khóc.

Khóc vì ta.

Một góc mềm nơi đáy lòng ta bị chạm mạnh, xót xa đến chua xót.

Khoé mắt cũng nóng lên.

Ta nhẹ nhàng vòng tay ôm lưng hắn.

Tay vỗ nhè nhẹ.

"Ừ”, ta đáp khẽ, "ta nhìn thấy rồi."

Hắn lại càng khóc dữ hơn.

Chắc nước mắt nước mũi đã tèm lem cả một bên vai áo mới của ta.

Ta còn đang cân nhắc có nên nhắc hắn chú ý lễ nghi.

Chợt nghe hắn nấc lên, ngẩng đầu—

Một bọt mũi trong veo, theo nhịp thở phập phồng mà lắc lư nơi đầu mũi hắn.

"…"

Ta đờ ra.

Hắn cũng đờ ra.

Bốn mắt nhìn nhau.

Chỉ nghe "bốp" một tiếng, bọt mũi vỡ tan.

Một vệt nước lạnh, dính luôn vào vạt áo vừa thay của ta.

Ta cúi đầu nhìn vết ướt trên y phục.

Ngẩng lên, thấy hắn mắt đỏ mặt ngơ.

Không nhịn được.

"Phì…"

Mặt Lưu Trạm trắng bệch, rồi đỏ bừng lên.

"Chúc Từ!" Hắn nghiến răng, vành tai đỏ rực như máu, "Không được cười!"

Ta cố cắn môi, nhưng vai cứ rung lên không dừng lại được.

Hắn trừng mắt lườm ta, định giơ tay lau giúp, lại cảm thấy không ổn.

Cuối cùng chỉ còn biết gồng cổ, vờ như chưa có chuyện gì.

"Nhìn cái gì mà nhìn!" Hắn gắt gỏng, "Chưa từng thấy ai khóc chắc!"

Thấy thì cũng thấy rồi.

Nhưng chưa từng thấy Thái tử khóc ra cả bọt mũi.

Dĩ nhiên, câu này ta không nói.

Chỉ mỉm cười, đem tất cả dáng vẻ lúng túng này của hắn, ghi tạc vào lòng.

25.

Từ sau khi mắt ta khỏi, Lưu Trạm bỗng trở nên rất kỳ lạ.

Cụ thể là—hắn mặc nhiều áo hơn hẳn.

Phải biết rằng, trước kia hắn ngủ đều là trần như nhộng.

Đêm đến ta chỉ cần với tay, chạm vào liền là một vùng da thịt rắn chắc ấm nóng, tựa như cái lò sưởi vậy.

Bây giờ thì sao?

Hừm.

Áo trong mặc kín như bưng, cổ áo thắt rất chỉnh tề, dây buộc còn cột thành nút c.h.ế.c.

Trước kia ta mù, hắn thoải mái chẳng kiêng dè.

Giờ ta nhìn được, trái lại chẳng còn tí phúc lợi nào.

Đêm nằm xuống, ta cố ý vươn tay mò thử.

Ngón tay vừa chạm vào vạt áo, hắn đã như bị kim châm, rụt ngay lại.

"Nàng làm gì đấy?" Hắn nghiêm giọng, trong bóng tối lại càng rõ.

Ta thản nhiên:

"Mò thử một chút thì làm sao?"

Hắn im lặng một lát, càng cuộn chăn kỹ hơn.

"…Ngủ đi."

Ta không chịu.

Tay chân cùng lên, bò sang lôi kéo, chẳng kịp phân trần đã đi tháo dây áo trong của hắn.

Lưu Trạm cứng đờ cả người, vội vã giữ lấy tay ta, giọng cũng biến điệu:

"Chúc Từ! Nàng… nàng thành nữ lưu manh từ bao giờ thế hả!"

"Gần đây bỗng ngộ ra nhiều điều." Ta trịnh trọng đáp.

Gỡ tay hắn ra, ta làm ra vẻ đàng hoàng:

"Vả lại, làm phu thê bao lâu rồi, chẳng lẽ còn chưa động phòng à?"

Yết hầu hắn khẽ động, mắt ngó nghiêng:

"…Đâu cần vội."

"Nếu chuyện này truyền ra ngoài, người ta sẽ nghĩ sao?"

Ta ghé sát tai hắn, hạ giọng, "Bảo hai ta phu thê bất hòa, hay nói chàng… không được?"

Hắn sững người.

Nhịp thở cũng nặng nề hẳn.

"…Nàng bớt khiêu khích ta đi." Hắn khàn giọng nói, tay cũng dần nới lỏng.

Ta thừa cơ mở cổ áo hắn, đầu ngón tay lập tức chạm lên làn da ấm nóng.

Hắn lại siết chặt cổ áo, cố vùng vẫy lần cuối:

"…Phú Quý đâu?"

"Ngủ ở thiên điện rồi”, ta đáp ngay, "ta đã sắp xếp đâu ra đấy, giờ chắc ngủ say như c.h.ế.c."

Lưu Trạm nhìn ta, mắt đầy giằng co.

Một lúc lâu, hắn như buông xuôi, ngã người nằm xuống gối.

"…Tùy nàng."

Bề ngoài thì ra vẻ chấp nhận số phận, nhưng ánh mắt kia, giấu sao được sự háo hức rạo rực.

26.

Những chuyện sau đó liền trở nên hỗn loạn, chẳng còn theo quy củ gì nữa.

Trong cơn mê man mơ hồ, hắn siết chặt lấy những ngón tay ta.

Bóng nến chập chờn in lên màn trướng, đan xen quyện lấy nhau, mơ hồ như nét mực loang, chẳng rõ đường nét.

Không biết qua bao lâu, sóng gió dần lắng xuống.

Những lọn tóc đẫm mồ hôi của hắn lòa xòa bên má ta, hơi ngứa ngáy.

Ta cũng chẳng còn sức, ngón tay vô thức quấn lấy một sợi tóc đen rũ trên vai hắn.

Nghỉ ngơi một hồi, hắn hơi chống người dậy.

Ánh mắt vẫn lưu luyến dừng lại trên mặt ta.

Ta đưa bàn tay còn hơi mềm nhũn lên, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt hắn.

Đầu ngón tay men theo xương mày, chậm rãi vẽ từng đường nét.

Lướt đến đôi mắt, nơi đuôi mắt hơi nhếch lên.

Giờ đây, nơi ấy ngân ngấn nước, chẳng còn chút hung dữ thường ngày.

Tiếp đó là sống mũi thẳng tắp như sống núi.

Cuối cùng dừng lại nơi khóe môi, lúc này so với thường ngày lại đỏ hơn một chút.

Ta ngắm thật kỹ, như muốn khắc ghi trọn vẹn cả cảm giác lẫn hình ảnh rõ ràng này.

Hắn để mặc cho ta mơn man, yết hầu khẽ chuyển động.

"Thích." Ta bỗng nhiên nói.

Hắn ánh mắt khẽ động, gắt gao khóa lấy ta, giọng vẫn khàn khàn chưa tan:

"…Thích cái gì?"

Ta cong khóe mắt, đầu ngón tay khẽ nhấn lên khóe môi hắn.

"Thích chàng."

Hắn sững người.

Ngay sau đó, trong mắt hắn dường như vạn pháo hoa nổ bừng bừng, "bùm" một tiếng, bừng sáng lóa cả tầm nhìn.

Ngoài cửa sổ trăng sáng vằng vặc, trong màn trướng chan hòa hơi ấm.

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.