
Miêu Lãn Lãn · 6 chương
Ta là một cung nữ quét dọn thấp kém nhất trong cung, nghèo đến độ phải đi giành giật cơm thiu với người khác. Bầu bạn duy nhất của ta là một con vẹt bép xép nhặt được, nó đặc biệt thích bắt chước người trong cung buôn chuyện thị phi. Hôm ấy, khi ta đang ngồi xổm ở góc tường gặm chiếc bánh đa cứng ngắc, nó bỗng nhiên vỗ cánh la lớn: "N.é.m xuống giếng cạn đi! Đừng lên tiếng! Tàn một nén hương là tắt thở thôi!" Trong lòng ta giật thót, lập tức xách chổi lao thẳng về phía giếng cạn ở viện phía Đông, quả nhiên vớt được một cục bột nhỏ sắp c..h.ế.c cóng. Ba ngày sau, nó lại đậu trên vai ta kêu ré lên: “Chum nước ở lãnh cung! Mau lên! Bé gái kia sắp t.ắ.t thở rồi!" Ta lầm bầm chửi rủa rồi lao tới, lại vớt từ trong chum ra một đứa nhỏ đáng thương, nó cứ túm chặt lấy vạt áo ta mà khóc nức nở. Nửa năm trôi qua, con vẹt bép xép này có khác nào Quan Âm ban con đâu cơ chứ. Ta nhìn ba đứa trẻ trong phòng, ôm riết lấy con chim mà bật khóc nức nở: “Van xin ngươi đừng cho ta biết ai v.ứ.t bỏ hài tử nữa! Bổng lộc mỗi tháng của ta chỉ vỏn vẹn một lạng bạc, thật sự không nuôi nổi nhiều miệng ăn thế này đâu!" Con vẹt đậu chễm chệ trên đỉnh đầu ta, hùa theo cất tiếng kêu: “Đừng v.ứ.t nữa, đừng v.ứ.t nữa, nuôi không nổi đâu!"








