🍉

📚 Truyện Bé cưng

Tất cả truyện thuộc thể loại Bé cưng.

Tìm thấy 42 truyện

Bìa truyện Cung Nữ Không Cung Đấu, Chuyên Tâm Nhặt Hài Tử
Cung Nữ Không Cung Đấu, Chuyên Tâm Nhặt Hài Tử

Miêu Lãn Lãn · 6 chương

Ta là một cung nữ quét dọn thấp kém nhất trong cung, nghèo đến độ phải đi giành giật cơm thiu với người khác. Bầu bạn duy nhất của ta là một con vẹt bép xép nhặt được, nó đặc biệt thích bắt chước người trong cung buôn chuyện thị phi. Hôm ấy, khi ta đang ngồi xổm ở góc tường gặm chiếc bánh đa cứng ngắc, nó bỗng nhiên vỗ cánh la lớn: "N.é.m xuống giếng cạn đi! Đừng lên tiếng! Tàn một nén hương là tắt thở thôi!" Trong lòng ta giật thót, lập tức xách chổi lao thẳng về phía giếng cạn ở viện phía Đông, quả nhiên vớt được một cục bột nhỏ sắp c..h.ế.c cóng. Ba ngày sau, nó lại đậu trên vai ta kêu ré lên: “Chum nước ở lãnh cung! Mau lên! Bé gái kia sắp t.ắ.t thở rồi!" Ta lầm bầm chửi rủa rồi lao tới, lại vớt từ trong chum ra một đứa nhỏ đáng thương, nó cứ túm chặt lấy vạt áo ta mà khóc nức nở. Nửa năm trôi qua, con vẹt bép xép này có khác nào Quan Âm ban con đâu cơ chứ. Ta nhìn ba đứa trẻ trong phòng, ôm riết lấy con chim mà bật khóc nức nở: “Van xin ngươi đừng cho ta biết ai v.ứ.t bỏ hài tử nữa! Bổng lộc mỗi tháng của ta chỉ vỏn vẹn một lạng bạc, thật sự không nuôi nổi nhiều miệng ăn thế này đâu!" Con vẹt đậu chễm chệ trên đỉnh đầu ta, hùa theo cất tiếng kêu: “Đừng v.ứ.t nữa, đừng v.ứ.t nữa, nuôi không nổi đâu!"

Bìa truyện Chồn Vàng Làm Phụ Mẫu Ta
Chồn Vàng Làm Phụ Mẫu Ta

Kiều Nguyệt · 7 chương

Năm lên năm t.u.ổ.i, có một con chồn vàng đến tìm ta *“thảo phong”: "Đứa nhỏ kia, ngươi nhìn xem ta giống người hay giống thần?" Miệng ta còn lanh hơn cả não: “Ta thấy ngươi giống hệt phụ mẫu ruột thịt của ta, vừa lắm tiền nhiều của lại cho ta ăn tiêu cả đời, chỉ đối tốt với ta, không đ.á.n.h không mắng ta, và chỉ sinh ra duy nhất một đứa con là ta vậy." Hai mắt chồn vàng sững sờ, đờ đẫn cả ra. Giây lát sau, thân thể nó xẻ làm đôi, một nửa hóa thành dáng vẻ phụ thân ta, một nửa hóa thành dáng vẻ mẫu thân ta. (*Thảo phong: Theo truyền thuyết, các loài động vật như chồn, hồ ly, rắn... khi tu luyện đến một thời điểm quan trọng sẽ phải đi tìm con người để xin một lời công nhận (vì con người được xem là bậc sinh linh cao nhất). Chúng thường chặn đường và hỏi: “Ngươi nhìn ta giống người hay giống thần?" + Nếu trả lời "Giống người": Con vật sẽ đắc đạo, chính thức tu luyện thành hình người. + Nếu trả lời "Giống thần/tiên": Con vật sẽ được thăng cấp tu vi, đắc đạo thành tiên. + Nếu chê bai, nói chúng giống súc sinh hoặc bỏ chạy: Bao nhiêu năm tu luyện của con vật sẽ tan thành mây khói, thậm chí chúng sẽ sinh lòng oán hận và trả thù người đó.)

Bìa truyện Ta Có Hai Đôi Cha Nương Yêu Thương Ta, Một Ca Ca Tuyệt Vời Cùng Với Một Con Lừa Siêu Cấp Ngu Ngốc
Ta Có Hai Đôi Cha Nương Yêu Thương Ta, Một Ca Ca Tuyệt Vời Cùng Với Một Con Lừa Siêu Cấp Ngu Ngốc

Núi Xa Chẳng Phải Dáng Mày Ngài · 7 chương

Ngày quan phủ bảo ta đi tìm cha mẹ ruột, ta đã nghe nhầm họ Thẩm và họ Thân. Gõ vang cửa lớn Thẩm phủ. Nương tức giận cầm chổi lông gà rượt đ.á.n.h cha: “Lão già thối nhà ông! Lại dám giấu ta có con gái rơi!" Cha tủi thân: “Ta có biết chuyện này đâu!" Tưởng rằng bọn họ cũng không thích ta, ta ôm lấy tay nải định quay lưng bước đi. Ca ca lại đưa tay đón lấy tay nải: “Còn ngẩn ra đó làm gì, mau kêu một tiếng gọi người đi." Ta ngoan ngoãn đáp: “Một tiếng." Cha, nương và ca ca đồng loạt sững sờ. "Xong đời, lại là một đứa trẻ ngốc." Từ đó, ta trở thành đối tượng được cả nhà dốc lòng che chở. Cho đến một ngày, ca ca nhà hàng xóm mang vẻ mặt u ám tìm đến tận cửa, chất vấn ta: "Muội không biết ca ca ruột mình trông ra sao, đến cả cái họ mà cũng nghe nhầm được hả!" "Ta mới là ca ca ruột của muội!"

Bìa truyện Tiểu Yêu Quái Thích Ăn Tim Người
Tiểu Yêu Quái Thích Ăn Tim Người

Nữ Vu · 8 chương

Ta là một con tiểu yêu chuyên ă.n ti.m người. Nương bảo rằng, chỉ cần ăn đủ một vạn quả t.y.m người là có thể đắc đạo thành tiên. Nhưng nương còn chưa kịp dạy ta t.y.m người này phải ăn làm sao, thì đã qua đời mất rồi. Ta thân là yêu quái mà một thân một mình không ai nương tựa, đáng thương lủi thủi lang thang suốt mấy trăm năm trời, đến một quả t.y.m cũng chưa từng được nếm thử. Thực sự là ảo não vô cùng. Mãi cho đến một ngày nọ, tại một ngôi miếu Thổ thần, ta gặp được một tiểu cô nương đang thoi thóp thở. Ta rốt cuộc cũng cắn răng hạ quyết tâm, rụt rè dè dặt hỏi nàng: "Ngươi... chào ngươi. Xin hỏi... ta có thể ă.n t.y.m của ngươi được không?"

Bìa truyện Chỉ Lan
Chỉ Lan

Phi Ý Sở Tư · 8 chương

Sau khi ta được đón về Hầu phủ, vị tiểu thư giả mạo kia đang định trả lại mối hôn sự cho ta. Ngoài cửa đột nhiên có một đứa trẻ đến nhận người thân, nói là con trai của ta ở dưới quê. Đạn mạc: 【Đây là đứa trẻ mà nam chính cố ý tìm đến để bôi nhọ nữ phụ phải không? Cơ mà nói đi cũng phải nói lại, trông thật sự có nét giống nữ phụ.】 【Ai bảo nàng ta là một nữ nhân nhà quê, vừa về đã muốn cướp mối hôn sự? Nàng ta xứng sao? Vì muốn có được nam chính, thế mà lại dám hạ thuốc. May mà hắn phát hiện ra, bèn để nàng ta cùng tên ăn mày ân ái một đêm.】 【Nhưng mà, đứa trẻ này có phải là đứa con ngỗ nghịch bỏ nhà ra đi của kẻ phản diện không? Mấy ngày trước bị đập trúng đầu, đã đi xin ăn ròng rã suốt mấy hôm rồi.】 【Kiểu này nếu ai cứu được đứa trẻ, kẻ phản diện chắc phải dâng lên toàn bộ cơ ngơi để tạ ơn ấy nhỉ?】 Ta nuốt ngược lời từ chối đang chực trào nơi khóe miệng xuống, ngồi xổm xuống, mỉm cười vươn tay về phía đứa trẻ: "Lại đây, gọi ngoại tổ phụ đi."

Bìa truyện Nam Phụ Cự Tuyệt Tình Thâm
Nam Phụ Cự Tuyệt Tình Thâm

Lạc Vị Ương · 25 chương

Ta xuyên thành Chủ mẫu Hầu phủ, kế tử lại là nam phụ si tình. Lớn lên, hắn sẽ dùng mọi thủ đoạn để c.ứ.ớ.p đoạt nữ chính, vung tiền như rác. Đối với nam chính thì châm ngòi ly gián, vu oan giá họa. Cuối cùng bị nam nữ chính liên thủ đ.á.n.h bại, đành nương nhờ cửa Phật, cả đời không thành thân. Mà Hầu phủ cũng bị hắn liên lụy, rơi vào cảnh bị xét nhà tước vị, thê thảm chịu cảnh lưu đày. Xuyên tới đây, nhìn đứa nhỏ đang giả vờ ngoan ngoãn trước mắt. Hắn muốn làm kẻ u ám? Không được, bắt buộc phải vui tươi rạng rỡ lên cho ta. Hắn muốn tiêu xài hoang phí? Không được, nhất định phải rèn luyện được phẩm chất tốt đẹp là keo kiệt bủn xỉn, biết chăm lo cho gia đình. Khối gia tài kếch xù này của Hầu phủ, ta nhất định phải giữ cho bằng được. Về sau, ai ai cũng đồn đại ta vung tiền như rác, kiêu ngạo xa xỉ, ngang ngược hống hách. Kế tử liền phản bác: "Nói bậy! Mẫu thân ta là người cần kiệm lo toan việc nhà, hiền thục đức độ nhất. Người chu cấp cho bao nhiêu học tử như thế, đều là tiền người tự mình chắt bóp tiết kiệm mà ra, ngươi có làm được không?" Lại có kẻ bảo ta thủ đoạn tàn đ.ộ.c, hành sự thô bạo chẳng khác gì nam nhân. Kế tử sa sầm sắc mặt: "Mẫu thân ta dịu dàng hiền thục, là người nhân đức nhất thế gian. Người rõ ràng có thể trực tiếp đi c.ứ.ớ.p tiền của ngươi, nhưng lại cứ cố tình ban cho ngươi cơ hội cạnh tranh công bằng. Là tự bản thân ngươi vô dụng, quả thực là thứ phế vật!" Đến ngay cả phụ thân hắn cũng nhìn không nổi nữa: "Con trai à, con mở to hai mắt ra mà nhìn cho kỹ đi, mẫu thân con căn bản không phải kiểu người cam chịu uất ức đâu." Kế tử lập tức nổi trận lôi đình: "Phụ thân, người đừng ép con phải trở mặt. Người nói con thế nào cũng được, nhưng tuyệt đối không được nói mẫu thân con!"

Bìa truyện Tuệ Tuệ Bình An
Tuệ Tuệ Bình An

Phi Ý Sở Tư · 8 chương

Ta và tỷ tỷ từ nhỏ đã không hợp nhau. Lúc bé thì tranh giành hoa cài tóc, lớn lên lại tranh giành phu quân. Năm ấy rút thăm chọn rể, tỷ ấy cố tình chen lên trước ta, cướp mất quẻ thượng cát vốn dĩ thuộc về ta. Sau này, ta gả cho Thái tử làm trắc phi, còn tỷ ấy theo Tấn Nam Vương đến vùng đất phong xa xôi. Ngày chia ly, ta buông lời cay nghiệt, rằng có một ngày, nhất định phải khiến tỷ ấy quỳ gối đến gặp ta. Năm năm sau, ta năn nỉ Hoàng thượng xuống Giang Nam ngắm sen. Lại tình cờ thấy một đứa trẻ ăn xin nhỏ tuổi có dung mạo giống hệt tỷ tỷ đang giành đồ ăn với chó dữ. Ta đ.á văng con chó ác, giẫm lên chiếc bánh màn thầu, vừa định mở miệng. Đứa bé ấy lại sáng rực mắt lên, "rầm" một tiếng quỳ sụp xuống. "Tiểu di, nương con c.h.ế.c rồi, không thể quỳ đến gặp người được nữa, con xin quỳ thay nương." "Nương nói, nếu con q.u.ỳ xuống cầu xin, người nhất định sẽ bằng lòng làm nương của con."

Bìa truyện Tiểu A Kiều Nơi Biên Ải
Tiểu A Kiều Nơi Biên Ải

Phỉ Ý Sở Tư · 8 chương

Ta và a tỷ từ nhỏ đã là oan gia. Ba tuổi tranh nương, năm tuổi tranh tiểu ca ca nhà đối diện. Cho đến tận năm sáu tuổi, người của Hầu phủ tới nhận thân, nói a tỷ là đích nữ bị bế đi từ thuở nhỏ. Ta tức đến mức cả đêm không ngủ. Sau này, phụ thân đi đ.á.n.h giặc mười lăm năm của ta thăng quan phát tài trở về, bèn đón ta đi. Chờ đến lúc ta về Tướng quân phủ, việc đầu tiên làm chính là chạy tới Hầu phủ, gào thét đòi Cố Nguyễn mau lăn ra đây chịu c.h.ế.c. Thế nhưng, từ ngoài cửa bỗng ló ra một cái đầu nhỏ xíu. Con bé mang khuôn mặt y đúc a tỷ, lảo đảo đi tới. "Nương thân mất rồi, tiểu di, bế bế~"

Bìa truyện Tiểu Phúc
Tiểu Phúc

Núi Xa Không Phải Màu Mực Đại · 6 chương

Đích tỷ đắc tội với công chúa, bị phạt tiến cung làm cung tỳ. Phụ mẫu xót xa sợ tỷ ấy phải chịu khổ, liền lén lút thu dọn hành trang của ta. "Tỷ tỷ con từ nhỏ đã phải nuôi ở thôn quê, không giống con luôn được ở bên cạnh chúng ta hưởng phúc." "Cứ coi như là con nợ tỷ ấy, bây giờ đến lúc trả nợ rồi, con vào cung thay tỷ ấy đi." Ngay trong đêm đó, ta bị ép giải vào cung. Vị công chúa nổi danh ác độc, điêu ngoa trong lời đồn đang khoanh tay đi quanh ta một vòng. "Thành ngữ nào bao gồm cả đàn ông, phụ nữ, người già và trẻ nhỏ? Trả lời đúng, bổn cung sẽ tha cho ngươi." Ta sợ điếng người, buột miệng thốt ra một câu: “Mãn môn sao t.r.ả.m (c.h.é.m đầu cả nhà)." Hai mắt công chúa bỗng sáng rực lên: “Muội muội tốt, cuối cùng ta cũng đợi được đồng hương rồi! Mau giúp ta chép công khóa!" Ta cứ thế ngơ ngác bị ấn ngồi xuống ghế. Chỉ là sau này, phụ mẫu dường như quên mất việc đón ta về nhà, thế nhưng đích tỷ lại chạy tới đập cửa cung điên cuồng. "Kẻ họ Thẩm kia! Ngươi có bản lĩnh cướp muội muội ta, thì có bản lĩnh mở cửa ra!" Công chúa cười khẩy: “Đây là muội muội của bổn cung, ngươi tự xưng là tỷ tỷ của nàng ấy tức là có ý đồ mưu phản! Người đâu, lôi xuống c.h.é.m!"

Bìa truyện Sau Khi Ca Ca Mất Trí Nhớ, Ta Trở Thành Muội Muội Của Nam Chính
Sau Khi Ca Ca Mất Trí Nhớ, Ta Trở Thành Muội Muội Của Nam Chính

Phi Ý Sở Tư · 8 chương

Lên kinh thành tìm ca ca, nào ngờ huynh ấy đã mất trí nhớ, lại còn trở thành ca ca của kẻ khác. Trước cổng Hầu phủ, ca ca ném cho ta mấy đồng tiền đồng. "Cút mau, bổn thế tử là người của Hầu phủ, há có thể để một tên nhãi ranh như ngươi tùy tiện nhận người thân sao?" Ngay lúc ta đang hoài nghi có phải bản thân thật sự tìm nhầm ca ca rồi hay không, thì trước mắt bỗng nhiên hiện lên một mảng đạn mạc. 【Tên người qua đường Giáp này cậy vào việc có dung mạo giống nam chính năm phần, vậy mà lại thật sự hoang tưởng bản thân là Thế tử Hầu phủ.】 【Không sao đâu, đợi lúc nam chính trở về Hầu phủ, nhất định sẽ đem cái đồ giả mạo này m.ổ bụng m.o..i r.u.ộ.t, treo trên tường thành p.h.ơi t.h.â.y ba ngày ba đêm.】 【Nhưng nam chính hiện tại đã bị người ta đ.á.n.h gãy hai chân, ném ở Loạn táng cương chờ c.h.ế.c rồi kìa.】 Loạn táng cương...? Nguy rồi! Trên đường tiến kinh, hình như ta đã lỡ tay chôn một người c.h.ế.c.