🍉

📚 Truyện Đời thường

Tất cả truyện thuộc thể loại Đời thường.

Tìm thấy 6 truyện

Bìa truyện Nhà Tân Hôn Không Phải Nhà Của Cô Ta
Nhà Tân Hôn Không Phải Nhà Của Cô Ta

Ủ Ấm Ánh Trăng · 6 chương

Khi tôi chuẩn bị bán căn nhà tân hôn đó, mới biết em chồng đã đăng ký địa chỉ nhập học cho con gái cô ta ở đấy rồi. Lúc môi giới gọi điện đến, tôi đang đứng đợi thang máy dưới sảnh công ty. Giọng anh ta đè rất thấp. "Cô Ôn, hôm nay không xem nhà được rồi." Bàn tay đang bấm thang máy của tôi khựng lại. "Tại sao?" Đầu dây bên kia có vài tiếng tranh cãi. Một lúc sau, môi giới mới ngại ngùng nói: "Người phụ nữ sống bên trong không cho vào. Cô ấy nói căn nhà này tạm thời không thể bán." Tôi nhíu mày. "Dựa vào cái gì mà cô ta nói không được bán?" Môi giới khựng lại hai giây. "Cô ấy nói, con gái cô ấy năm sau phải dựa vào căn nhà này để đăng ký vào tiểu học. Bây giờ chị bán, con cô ấy sẽ không có chỗ đi học."

Bìa truyện Sau Khi Bị Toàn Mạng Bôi Đen, Tôi Được Tiên Sinh Đông Y Sủng Lên Tận Trời
Sau Khi Bị Toàn Mạng Bôi Đen, Tôi Được Tiên Sinh Đông Y Sủng Lên Tận Trời

Bé Sóc Đốm · 6 chương

Năm bị b.ạ.o l.ự.c mạng đến mức trầm cảm phải rút khỏi giới giải trí, người đại diện đã kéo tôi đi khám Đông y. Lúc bắt mạch, đầu ngón tay Thẩm Thanh Ngô truyền đến hơi ấm: “Lo nghĩ quá độ, tỳ hư can uất." Sau này, khi fan cuồng bám theo đến tận nhà tôi tạt sơn, tôi nắm chặt lấy tay áo anh, nhỏ giọng van nài: "Bác sĩ Thẩm, anh cưu mang tôi được không?" Anh khẽ thở dài, kéo tôi ra ngoài sân, chỉ vào cây hoa đào kia cho tôi xem: "Cứ ở lại đến khi hoa nở, bệnh khỏi rồi thì hẵng đi." Sau khi tái xuất, tôi nhờ việc tuyên truyền văn hóa Đông y mà nổi tiếng trở lại. Vào một đêm khuya thức sắc thuốc an thần cho tôi, anh đã khẽ hỏi: "Em có khi nào... sẽ không cần anh nữa không?" Mãi cho đến ngày diễn ra lễ trao giải, tôi hướng về phía ống kính máy quay, giơ cao chiếc nhẫn kim cương trên tay: "Chính thức giới thiệu với mọi người, tôi đã có chủ rồi."

Bìa truyện Tiếng "Mẹ” Ấy, Tôi Đã Gọi Sớm Rồi
Tiếng "Mẹ” Ấy, Tôi Đã Gọi Sớm Rồi

Ủ Một Ấm Trăng · 5 chương

Trong tiệc đính hôn, mẹ chồng tương lai bảo tôi đổi cách xưng hô gọi bà là "mẹ". Tôi ngoan ngoãn gọi. Bà ấy cười, nhét một phong bao lì xì đỏ chót vào tay tôi rồi bảo: "Sau này là người một nhà cả rồi, đừng khách sáo với dì nhé." Lúc đó, tôi lại thực sự tin vào lời nói ấy. Mãi cho đến mười phút sau, khi cầm trên tay sơ đồ chỗ ngồi của bữa tiệc, tôi mới phát hiện ra bố mẹ mình không có tư cách ngồi ở bàn tiệc chính. Bàn tiệc chính gồm có bố mẹ, ông bà nội, cô và cậu của Cố Thừa An, thậm chí có cả một người chú họ xa lắc xa lơ mà tôi còn chưa từng nghe tên bao giờ. Còn bố mẹ tôi, lại bị xếp ở một sảnh nhỏ kế bên. Gần ngay nhà vệ sinh. Chỗ ngồi còn là hai chiếc ghế được kê thêm tạm bợ. Tôi cầm tờ sơ đồ ấy, đi đến hỏi Cố Thừa An: "Tại sao bố mẹ em lại ngồi ở chỗ đó?" Anh nhìn lướt qua, giọng điệu vô cùng tự nhiên: "Mẹ anh sắp xếp đấy." Tôi cứ thế nhìn anh. Anh lại bồi thêm một câu: "Bố mẹ em hiền lành, chắc sẽ không so đo mấy chuyện này đâu." Tôi bật cười. Đến lúc này tôi mới nhận ra, cái sự hiền lành của bố mẹ tôi, trong mắt bọn họ lại trở thành cái cớ hợp lý để có thể bị đối xử tệ bạc.

Bìa truyện Mang Thai Tháng Thứ Bảy, Tôi Bắt Quả Tang Bọn Họ
Mang Thai Tháng Thứ Bảy, Tôi Bắt Quả Tang Bọn Họ

Ủ Một Ấm Trăng · 5 chương

Đêm đó, khi mang thai tháng thứ bảy, nửa đêm tôi bị chuột rút, đau đến mức không ngủ được. Cố Thừa Trạch ngủ rất say, điện thoại đè bên mép gối, màn hình chợt sáng lên một cái. Vốn dĩ tôi chỉ định xem giờ. Kết quả vừa vuốt mở khóa, khung chat được ghim lên đầu lại là của cô bạn thân nhất của tôi, Lâm Tri Nhu. Không có những lời âu yếm lộ liễu. Cũng chẳng có những biểu tượng cảm xúc mờ ám mà nhìn một cái là đủ để buộc tội người ta. Chỉ có từng câu từng chữ quan tâm đầy cẩn trọng. "Cái thai của cô ấy lớn rồi, ban đêm thường ngủ không ngon, anh chịu khó dỗ dành cô ấy một chút." "Kết quả khám thai hôm nay thế nào? Anh nhớ nhắc cô ấy đi lại ít thôi." Tôi lướt xuống thêm hai câu, ngón tay bỗng khựng lại. "Đợi cô ấy sinh con xong, chúng ta không cần phải lén lút như thế này nữa."

Bìa truyện Nhặt Được Phượng Hoàng Làm Phu Quân
Nhặt Được Phượng Hoàng Làm Phu Quân

Phi Ý Sở Tư · 8 chương

Ta bẩm sinh đã quen nhặt nhạnh, con gà mà tỷ tỷ không cần, ta liền nhặt mang về. Đạn mạc: 【Đây đâu phải là gà? Đây là phượng hoàng đó! Đại điện hạ của Thiên giới hạ phàm tìm nữ chính để báo ân, sao lại bị kẻ qua đường Giáp này nhặt đi rồi?】 【Nếu không phải lúc nam chính hạ phàm bị thương, không thể khôi phục nguyên hình, thì cũng đâu đến mức phải trà trộn vào giữa một đàn gà phàm để bị bắt nạt!】 【Không sao, đợi khi hắn khôi phục tu vi, không chỉ tặng nữ chính ngàn mẫu ruộng tốt, vàng bạc vô số, mà còn cho nàng một viên tiên đan, giúp nàng thành tiên!】 Tiên đan? Thứ a tỷ có, ta cũng phải có.

Bìa truyện Tiểu Yêu Quái Thích Ăn Tim Người
Tiểu Yêu Quái Thích Ăn Tim Người

Nữ Vu · 8 chương

Ta là một con tiểu yêu chuyên ă.n ti.m người. Nương bảo rằng, chỉ cần ăn đủ một vạn quả t.y.m người là có thể đắc đạo thành tiên. Nhưng nương còn chưa kịp dạy ta t.y.m người này phải ăn làm sao, thì đã qua đời mất rồi. Ta thân là yêu quái mà một thân một mình không ai nương tựa, đáng thương lủi thủi lang thang suốt mấy trăm năm trời, đến một quả t.y.m cũng chưa từng được nếm thử. Thực sự là ảo não vô cùng. Mãi cho đến một ngày nọ, tại một ngôi miếu Thổ thần, ta gặp được một tiểu cô nương đang thoi thóp thở. Ta rốt cuộc cũng cắn răng hạ quyết tâm, rụt rè dè dặt hỏi nàng: "Ngươi... chào ngươi. Xin hỏi... ta có thể ă.n t.y.m của ngươi được không?"