
Lạp Bút Tiểu Tửu · 10 chương
Biểu ca mang vẻ ngoài lạnh lùng thanh cao, chán ghét nhất đám biểu cô nương luôn có ý đồ dòm ngó hắn như bọn ta. Đặc biệt là mỗi khi nhìn thấy ta, lần nào hắn cũng tỏ thái độ hờ hững, lạnh nhạt. Hắn không chê hoa ta tặng quá rẻ mạt, thì lại nói hòn đá ta đưa chẳng có chút thành ý nào. Trong lòng ta thầm mắng mỏ, cả ngày hắn nhận biết bao nhiêu là lễ vật, cớ sao cứ phải nhắm vào ta mà chê bai cơ chứ! Ta vốn dĩ đâu có ái mộ gì hắn! Chẳng qua vì những biểu cô nương đang nương nhờ ở đây đều dâng đủ loại lễ vật để lấy lòng hắn. Ta cũng đành phải hùa theo số đông, giả vờ như si mê biểu ca lắm. Có như vậy, ta mới có cớ mặt dày ở lỳ lại Hầu phủ, tiết kiệm được một khoản tiền bạc thuê mướn nhà cửa bên ngoài. Ta cực khổ chắt bóp từng đồng, chỉ mong sớm ngày đón mẫu thân cùng muội muội lên kinh thành đoàn tụ.




