Cùng Người Trở VềDòng Sông Lạc Không Bao Giờ Cạn · 9 chương
Phu quân của ta là một vị Hoàng đế nhu nhược.
Hắn muốn phế hậu, lại năm lần bảy lượt bị ngăn cản.
Hắn muốn lập hài nhi của chúng ta làm Thái tử, lại bị triều thần lấy cái c.h.ế.c ra bức ép.
Hắn muốn đợi Hoàng hậu qua đời, sẽ đưa ta từ Hoàng quý phi lên làm Hoàng hậu, để mọi việc trở nên thuận lý hợp tình.
Nhưng Hoàng hậu lại sống thọ hơn hắn, ốm liệt giường nhiều năm vẫn sống dai dẳng.
Sau khi hắn băng hà, ta bị giam trong lãnh cung hai mươi năm.
Hoàng hậu nói với ta, ta còn sống ngày nào, sẽ để hài nhi của ta sống thêm ngày đó.
Ta bệnh tật đầy mình, lại không thể không cố sống lay lắt qua ngày.
Ngày ta trút hơi thở cuối cùng, thái giám cố ý đến báo cho ta biết, hài nhi của ta cũng đã bị một ly rượu đ.ộ.c tiễn lên đường.
Rõ ràng thân thể đã chẳng còn chút cảm giác, nước mắt vẫn cứ lăn dài nơi khóe mi.
Ta tự hỏi, rốt cuộc bản thân đã làm sai chuyện gì, mới rơi vào nông nỗi này.
Sau khi ta qua đời, Tân đế không hề tuân theo di ngôn của Tiên đế mà cho ta được chôn cất chung cùng hắn.
Tân đế nói, người có thể chôn cất chung cùng Tiên đế chỉ có thể là mẫu hậu của ngài, ta mang thân phận phi tử thất sủng chốn lãnh cung, được phép đưa vào lăng tẩm của phi tần đã là đặc ân vô cùng lớn lao.
Chính sử ghi rằng ta mê hoặc quân vương.
Dã sử lưu truyền ta là yêu phi gây họa cho đất nước.
Thế nhưng cả đời này ta luôn khuyên răn quân vương, đối xử tử tế với các phi tần, chưa từng làm hại bất cứ một người nào.
Khi tình cảm cùng phu quân còn mặn nồng, chúng ta từng hẹn ước kiếp sau.
Nhưng khi kiếp sau thật sự đến, ta tránh né ánh mắt của Thái tử, vắt óc suy nghĩ xem phải làm sao để không trúng tuyển.
Lại nghe Thái tử lên tiếng:
“Mẫu hậu, nhi thần muốn chọn Tống đại cô nương làm Thái tử phi."