🍉

📚 Truyện Cổ đại tình duyên

Tất cả truyện thuộc thể loại Cổ đại tình duyên.

Tìm thấy 7 truyện

Bìa truyện Chồng Cũ Thần Quân Lại Trở Thành Cha Của Tử Hàm
Chồng Cũ Thần Quân Lại Trở Thành Cha Của Tử Hàm

Đệ Đệ Của Ngươi · 6 chương

Ta là một kẻ đoản mệnh. Còn phu quân của ta là một vị thần tiên đã sống mấy vạn năm. Chuyện này, mãi đến lúc sắp c.h.ế.c ta mới biết được. Ba mươi năm cuộc đời của ta, đối với hắn mà nói, chẳng qua chỉ là một kiếp nạn lướt qua trong chớp mắt. Thế nên, lúc ở Địa phủ uống canh Mạnh Bà, ta nốc liền mấy bát to, chỉ cầu vĩnh viễn không bao giờ phải nhớ đến hắn nữa. Sau đó—— Ta trở thành kẻ đầu tiên từ trước tới nay uống canh Mạnh Bà mà không hề hấn gì. Mang theo ký ức kiếp trước, ta đầu thai chuyển thế. Vừa mở mắt ra, trước mặt thế mà vẫn là khuôn mặt tuấn tú bình thản như không của phu quân kiếp trước. Ta đang định há miệng mắng chửi xối xả, nhưng lại chỉ có thể phát ra tiếng khóc oe oe của trẻ nhỏ. Hắn vội vàng bế ta lên, đầy từ ái ôm vào trong lòng. "Sao thế bảo bối, có phải là đói bụng rồi không?"

Bìa truyện Trong Mộng Hoa Hòe Tự Bay Lả Tả
Trong Mộng Hoa Hòe Tự Bay Lả Tả

Trịnh Vừa Vặn · 9 chương

Sau khi cữu cữu vào t.ù, ta mạo danh đích muội, viết thư cho vị hôn phu của nàng là Thôi Nghiễn. Cầu xin hắn cứu cữu cữu. Lúc đầu, thư hồi âm của Thôi đại nhân lời lẽ chừng mực, ôn hòa nhã nhặn, y hệt như con người của hắn. Nhưng sau khi trao đổi tín vật định tình, kẻ vốn ra vẻ bậc quân tử khiêm nhường lại dần bộc lộ bản tính. Những bức thư gửi tới sau đó, nội dung vừa trắng trợn lại sỗ sàng, khiến người ta mới liếc nhìn một cái đã thấy nóng ran. May thay, sau ba tháng miễn cưỡng ứng phó, cữu cữu được thả, lại còn được phục chức. Ta liền giả c.h.ế.c rời khỏi kinh thành. Tháng ngày yên ả trôi qua, cho đến khi cữu cữu gửi thư nhà tới. 【Anh Anh, cứu ta ra với.】 Ta tức tốc chạy tới, cữu cữu lại kinh ngạc vô cùng: "A Anh, sao ngươi lại tới đây? Thư nhà gì cơ? Ta đâu có viết?"

Bìa truyện Nỗi Hận Mất Con
Nỗi Hận Mất Con

Bé Cá Tiên Số 2 · 8 chương

Từ ngày con trai t.h.ấ.t lạc. Ta và Thẩm Túc Lâm trở thành một đôi phu thê đày đọa lẫn nhau. Trên yến tiệc trong cung, hắn mắng ta là kẻ chanh chua. Giữa chợ xá đông đúc, ta đỏ hoe mắt nguyền rủa hắn sớm c.h.ế.c. Hết năm này qua năm khác, vẫn chẳng tìm được con về. Tình cảm giữa ta cùng Thẩm Túc Lâm cũng đi đến hồi kết. Năm ấy, ta héo hon tiều tụy, trong lúc quẫn trí đã uống thuốc đ.ộ.c Hạc Đỉnh Hồng. Lúc mở mắt ra lần nữa, đã nghe mẫu thân đang hết lòng khuyên can. "Thẩm thế tử kia đúng là một con công thích chưng diện, nương từ lúc hắn còn bé đã không thuận mắt rồi, cũng chẳng hiểu sao con lại..." Lần này, ta liền ngắt lời nương. "Nương, hài nhi không gả nữa." Chẳng ngờ tin ta từ hôn còn chưa kịp truyền đi, phía Vương phủ cũng đã phái người đến, báo rằng Thẩm Túc Lâm chuẩn bị tới biên cương tòng quân. Hôn sự tạm thời gác lại. Thật tốt, ta thầm nghĩ, vậy thì đừng ai phải bắt đầu nữa cả.

Bìa truyện Người Chồng Tốt
Người Chồng Tốt

Trong Một Chớp Mắt Ấy · 8 chương

Phu quân là Các lão trẻ tuổi nhất đương triều, còn ta là phu nhân mù chữ của hắn. Thích Trì chán ghét nhất là những kẻ phàm tục tầm thường. Để xứng đáng với hắn, ta đã cất công đọc sách tập viết. Hắn lại lạnh lùng buông lời: “Kẻ tầm thường tự làm khổ mình." Hắn không hề gần gũi với ta, cũng chưa từng nhắc đến việc bản thân có phu nhân trước mặt người ngoài. Ta biết, hắn xem thường ta. Ta lại ngây thơ nghĩ rằng với tình nghĩa bảy năm gắn bó lúc sa cơ lỡ bước, có lẽ rồi sẽ có ngày ủ ấm được trái tim hắn. Cho đến ngày quân Man Di đ.á.n.h vào kinh thành, hắn che chở cho người thanh mai của hắn, mặc cho ta bị vó ngựa Man Di g.i.ẫ.m đạp dưới chân. Ta hiểu ra mình đã sai, hắn là mây trên chín tầng trời, là ta đã cố chấp cưỡng cầu. Vào giây phút hấp hối, ta lờ mờ nhìn thấy Thích Trì lao về phía ta. Dòng m.á.u nóng hổi rớt xuống người ta, hắn tựa như chẳng còn biết đau đớn, vẻ mặt đầy hoảng loạn, gào lên trong vô lực: “Như Ý!" Trước kia hắn chưa từng gọi ta như vậy, lúc nào cũng gọi cả họ lẫn tên, tựa như muốn vạch rõ ranh giới, phủi sạch quan hệ với ta. Bây giờ, hà tất phải làm vậy? Nếu được làm lại một lần nữa, chỉ mong có thể sớm cùng hắn hòa ly, đường ai nấy đi, tự tìm hạnh phúc riêng.

Bìa truyện Cùng Người Trở Về
Cùng Người Trở Về

Dòng Sông Lạc Không Bao Giờ Cạn · 9 chương

Phu quân của ta là một vị Hoàng đế nhu nhược. Hắn muốn phế hậu, lại năm lần bảy lượt bị ngăn cản. Hắn muốn lập hài nhi của chúng ta làm Thái tử, lại bị triều thần lấy cái c.h.ế.c ra bức ép. Hắn muốn đợi Hoàng hậu qua đời, sẽ đưa ta từ Hoàng quý phi lên làm Hoàng hậu, để mọi việc trở nên thuận lý hợp tình. Nhưng Hoàng hậu lại sống thọ hơn hắn, ốm liệt giường nhiều năm vẫn sống dai dẳng. Sau khi hắn băng hà, ta bị giam trong lãnh cung hai mươi năm. Hoàng hậu nói với ta, ta còn sống ngày nào, sẽ để hài nhi của ta sống thêm ngày đó. Ta bệnh tật đầy mình, lại không thể không cố sống lay lắt qua ngày. Ngày ta trút hơi thở cuối cùng, thái giám cố ý đến báo cho ta biết, hài nhi của ta cũng đã bị một ly rượu đ.ộ.c tiễn lên đường. Rõ ràng thân thể đã chẳng còn chút cảm giác, nước mắt vẫn cứ lăn dài nơi khóe mi. Ta tự hỏi, rốt cuộc bản thân đã làm sai chuyện gì, mới rơi vào nông nỗi này. Sau khi ta qua đời, Tân đế không hề tuân theo di ngôn của Tiên đế mà cho ta được chôn cất chung cùng hắn. Tân đế nói, người có thể chôn cất chung cùng Tiên đế chỉ có thể là mẫu hậu của ngài, ta mang thân phận phi tử thất sủng chốn lãnh cung, được phép đưa vào lăng tẩm của phi tần đã là đặc ân vô cùng lớn lao. Chính sử ghi rằng ta mê hoặc quân vương. Dã sử lưu truyền ta là yêu phi gây họa cho đất nước. Thế nhưng cả đời này ta luôn khuyên răn quân vương, đối xử tử tế với các phi tần, chưa từng làm hại bất cứ một người nào. Khi tình cảm cùng phu quân còn mặn nồng, chúng ta từng hẹn ước kiếp sau. Nhưng khi kiếp sau thật sự đến, ta tránh né ánh mắt của Thái tử, vắt óc suy nghĩ xem phải làm sao để không trúng tuyển. Lại nghe Thái tử lên tiếng: “Mẫu hậu, nhi thần muốn chọn Tống đại cô nương làm Thái tử phi."

Bìa truyện Ngô Đồng Úa Một Nửa
Ngô Đồng Úa Một Nửa

Quả Lê Là Cái Gì? · 8 chương

Ta là một con hồ yêu có trăm năm tu vi. Hôm ấy, có một hài t.ử trạc tuổi thiếu niên tự nguyện đến dâng mình làm cống phẩm. Nó muốn dùng m.ạ.n.g s.ố.n.g của chính mình để đổi lấy việc phụ thân từ biên quan bình an trở về. "Hồ tiên nương nương, cha con bảo con đến tìm người." "Cha nói, nếu như ông ấy t.ử trận, sau này con sẽ ở lại hầu hạ người." "Nhưng con không muốn cha c.h.ế.c, nương nương có thể phù hộ cho ông ấy được không?"

Bìa truyện Kịch Bản: Nữ Yêu Tinh Dụ Dỗ Cưỡng Ép Hán Tử Tiều Phu Thô Kệch Thà Chết Không Khuất Phục
Kịch Bản: Nữ Yêu Tinh Dụ Dỗ Cưỡng Ép Hán Tử Tiều Phu Thô Kệch Thà Chết Không Khuất Phục

Không rõ · 6 chương

Sau khi bò ra khỏi cỗ quan tài. Ta bèn giả vờ ngất xỉu trước mặt một gã tiều phu. Hắn liền nhặt ta đem về nhà. Ta nói ta là dân chạy nạn tới đây, tuyệt đối không phải là yêu ma tinh quái chốn thâm sơn. Hắn đáp, hắn nhìn ra được. Phàm nhân thật là phiền phức. Sinh lão bệnh tử, luân hồi chuyển kiếp đan xen. Cứ cách vài chục năm, ta lại phải giả c.h.ế.c một lần. Sau đó lại từ trong quan tài bò ra. Để tạo ra một màn ngẫu ngộ cùng hắn ở kiếp chuyển sinh. Ta những tưởng bản thân là một kẻ lụy tình mù quáng, hạ mình lẽo đẽo bám theo người. Cho đến khi ta đào được cuốn nhật lục mà hắn chôn giấu dưới gốc cây. 【Lần tới vẫn là nên đóng giả làm thư sinh thì hơn, thân phận tiều phu này, nàng ấy tựa hồ không được thích cho lắm.】 Ta: ?