Niệm Kiều KiềuMười Bốn Châu Lục · 7 chương
Ta xưa nay vốn chuộng cái đẹp, thế mà lại gả cho một phu quân tính tình cấm dục, không màng nữ sắc.
Ngặt nỗi phu quân dung mạo như ngọc, vai rộng chân dài, ta cứ luôn không kiềm chế được bản thân.
Ta cứ mãi quấn quýt lấy hắn, đòi làm chuyện c.h.ă.n g.ố.i.
Ngay lúc ta ngỡ rằng ta và hắn tình đang mặn nồng, ta lại tình cờ nghe được quan viên làm cùng ở nha môn trêu ghẹo hắn.
"Vết đỏ trên cổ Phó đại nhân ngày nào cũng khác nhau, tình cảm với phu nhân tốt thật đấy!"
Hắn lại rũ mắt, mím môi đáp:
“Không tốt, ta chẳng hề thích nàng ấy làm vậy."
Nghe xong câu đó, ta tức giận bỏ về nhà, ngay đêm hôm ấy liền đạp hắn xuống giường.
Cấm hắn đến gần ta, đến một chút sắc mặt vui vẻ cũng chẳng thèm cho hắn thấy.
Hắn vậy mà nhìn không ra ta đang tức giận, dỗ dành ta một câu cũng chẳng màng.
Cuối cùng, ta ôm tâm trạng thất vọng tột cùng mà đòi hòa ly với hắn.
Hắn lại xé nát đơn hòa ly, đỏ hoe vành mắt mà giam hãm ta trên giường.
"Kẻ bên ngoài kia rốt cuộc là ai? Khiến nàng xa lánh ta đến thế, lại còn đòi hòa ly với ta?"
"Ta biết ngay nàng chỉ ham thích thân thể của ta, chứ không hề thích con người ta mà."
"Nếu nàng cứ khăng khăng đòi hòa ly, ta liền c.h.ế.c cho nàng xem."