🍉

😂 Truyện Hài hước

Tất cả truyện thuộc thể loại Hài hước.

Tìm thấy 216 truyện

Bìa truyện Nửa Tháng Sau Khi Hòa Ly, Chồng Cũ Phát Hiện Ta Đã Mang Thai
Nửa Tháng Sau Khi Hòa Ly, Chồng Cũ Phát Hiện Ta Đã Mang Thai

Cửu Nhạc · 6 chương

Nửa tháng sau khi hòa ly, Bùi Tiện An nghe tin ta đã mang thai. Hắn bỏ lại người trong lòng mang dáng vẻ mong manh yếu đuối, lặn lội đường xa đến tận Giang Nam để tìm ta. Hết mang roi mây tới xin nhận tội. Lại vung nhiều tiền của đi mời bà đỡ. Làm ầm ĩ xôn xao khắp cả tòa thành, một hai đòi cùng ta nối lại tình xưa. Ta lại đâm ra hoảng hốt. Khoan đã. Ta cũng đâu có nói đứa bé này là của ngươi đâu cơ chứ!

Bìa truyện Niệm Kiều Kiều
Niệm Kiều Kiều

Mười Bốn Châu Lục · 7 chương

Ta xưa nay vốn chuộng cái đẹp, thế mà lại gả cho một phu quân tính tình cấm dục, không màng nữ sắc. Ngặt nỗi phu quân dung mạo như ngọc, vai rộng chân dài, ta cứ luôn không kiềm chế được bản thân. Ta cứ mãi quấn quýt lấy hắn, đòi làm chuyện c.h.ă.n g.ố.i. Ngay lúc ta ngỡ rằng ta và hắn tình đang mặn nồng, ta lại tình cờ nghe được quan viên làm cùng ở nha môn trêu ghẹo hắn. "Vết đỏ trên cổ Phó đại nhân ngày nào cũng khác nhau, tình cảm với phu nhân tốt thật đấy!" Hắn lại rũ mắt, mím môi đáp: “Không tốt, ta chẳng hề thích nàng ấy làm vậy." Nghe xong câu đó, ta tức giận bỏ về nhà, ngay đêm hôm ấy liền đạp hắn xuống giường. Cấm hắn đến gần ta, đến một chút sắc mặt vui vẻ cũng chẳng thèm cho hắn thấy. Hắn vậy mà nhìn không ra ta đang tức giận, dỗ dành ta một câu cũng chẳng màng. Cuối cùng, ta ôm tâm trạng thất vọng tột cùng mà đòi hòa ly với hắn. Hắn lại xé nát đơn hòa ly, đỏ hoe vành mắt mà giam hãm ta trên giường. "Kẻ bên ngoài kia rốt cuộc là ai? Khiến nàng xa lánh ta đến thế, lại còn đòi hòa ly với ta?" "Ta biết ngay nàng chỉ ham thích thân thể của ta, chứ không hề thích con người ta mà." "Nếu nàng cứ khăng khăng đòi hòa ly, ta liền c.h.ế.c cho nàng xem."

Bìa truyện Mùa Xuân Của Hán Tử Thô Kệch
Mùa Xuân Của Hán Tử Thô Kệch

Tháng Tám · 7 chương

Vào mùa đông lạnh giá của năm tháng khốn cùng nhất, Ta trông thấy tờ cáo thị trên phố —— phủ Tướng quân xuất thân dân dã mới phất lên đang tìm thuê vú nuôi. Ta vốn chẳng có tài cán gì, chỉ được cái là đã từng sinh nở. Thế là, ta gỡ tờ cáo thị xuống, nhận lấy công việc này. Tiểu thư tuy khó chiều, nhưng lại là một con mèo nhỏ háu ăn, dỗ dành bằng một phần chân giò hầm tương không xong, vậy thì cứ thêm một đĩa bánh hoa đào nữa. Tướng quân tuy bề ngoài hung dữ, nhưng đối đãi với người khác lại rất chân thành, không hề coi ta như kẻ ở. Tháng ngày cứ thế trôi qua bình yên, lặng lẽ. Cho đến một ngày, Ôn Thế Lương dắt theo tiểu công tử năm tuổi chặn ngang đường đi của ta. Hắn gắt gỏng: "Ra ngoài rong ruổi đủ rồi, cũng nên yên phận mà về phủ đi. Nàng đã sinh con cho ta, còn mộng tưởng trèo cao nữa sao? Thường thắng Đại tướng quân không phải là người mà nàng có thể tơ tưởng đâu!" Đúng lúc này, vị Tướng quân thô kệch vốn luôn nghiêm nghị tiến đến đứng sát bên cạnh ta. Hắn cất lời: "Nàng ấy quả thực không thèm tơ tưởng đến ta... là ta tơ tưởng nàng ấy!"

Bìa truyện Ghi Chép Về Viên Ngọc Ẩn Chốn Dân Gian
Ghi Chép Về Viên Ngọc Ẩn Chốn Dân Gian

Hoa Hoa Đang Vẽ Tranh · 14 chương

Trước khi Nhị lang của Quốc công phủ bị hành hình, Lão thái quân muốn giữ lại cho hắn một giọt m.á.u. Người gọi toàn bộ nha hoàn đến hậu viện, hỏi xem có ai nguyện ý đi một chuyến đến ngục tử tù hay không. Đám nha hoàn đưa mắt nhìn nhau—— Nếu muốn leo lên giường chủ tử, trong phủ thiếu gì các vị công tử, cớ sao phải vì một kẻ sắp c.h.ế.c mà chôn vùi cả tiền đồ. Chỉ có ta từ trong đám đông chen bước ra. Bọn họ mắng ta tự hủy hoại tương lai, trong khi rõ ràng ta đã được ngầm chọn để hầu hạ Đại lang. Nhưng bọn họ đâu biết, ta đã thèm thuồng thân thể của Nhị lang từ lâu. Dù sao thì hắn cũng sắp c.h.ế.c, xong việc ta liền bỏ trốn. Đợi sau khi hắn nhắm mắt xuôi tay, ta sẽ đốt thêm cho hắn ít giấy tiền vàng bạc để tạ lỗi. Ngờ đâu, ngay lúc ta đang khấp khởi gói ghém đồ đạc, lại truyền đến tin tức Khương Nhị lang đã vượt ngục. Ta đành dắt theo vị tiểu thư ngốc nghếch cùng Lão thái quân già yếu, hoảng hốt chạy trốn. Cho đến một ngày, Khương Nhị lang xách kiếm tìm tới tận cửa, nhe hàm răng trắng toát nhìn ta. "Cẩm Tước, món nợ này của ngươi, chúng ta phải tính toán cho đàng hoàng."

Bìa truyện Tôi Không Phải Gái Ngoan
Tôi Không Phải Gái Ngoan

Gió Thổi Qua Tim · 7 chương

Tháng thứ ba giả làm "gái ngoan" để yêu đương cùng vị thiếu gia giới thượng lưu Bắc Kinh, tôi lộ tẩy rồi. Nguyên nhân là do anh ấy dẫn tôi về nhà ra mắt người lớn. Tôi mặc một chiếc váy liền in hoa trắng nhỏ, trên môi nở nụ cười mỏng manh, yếu đuối. Ngay lúc tôi đang đắm chìm trong giấc mộng đẹp chuẩn bị bước chân vào chốn hào môn. Vị chú út đang ngồi chễm chệ ở ghế chủ tọa vừa nhìn thấy tôi, đồng tử liền co rụt lại, đập bàn đứng phắt dậy: "Cháu vậy mà lại qua lại với loại phụ nữ không đứng đắn này sao?" "Cháu có biết quá khứ của cô ta không? Hai tháng trước, chú từng gặp cô ta ở quán KTV đấy!" Trái đất tròn thật, tôi vậy mà lại đụng trúng người quen cũ. Giấc mộng hào môn tan tành mây khói. Tôi rớt nước mắt, thú nhận với Lục Dữ Niên: "Em xin lỗi, trước giờ em vẫn luôn giấu anh." "Thật ra trước đây ở quán KTV, em từng 'book' chú út của anh..."

Bìa truyện Tạ Cô Nương Vạn Sự Như Ý
Tạ Cô Nương Vạn Sự Như Ý

Lạp Bút Tiểu Tửu · 9 chương

Di mẫu chê bai người trong lòng của biểu ca trông quá mỏng manh yếu ớt, là kẻ bạc phước đoản mệnh. Biểu ca chỉ vào ta, tức tối nói: “Tạ Như Ý rớt xuống nước không c.h.ế.c chìm, ngã ngựa cũng không c.h.ế.c, nàng ta đúng là mạng cứng phước lớn. Con cưới nàng ta, người hài lòng rồi chứ!" Ta ôm chiếc bánh bao thịt thật to, ngơ ngác nhìn hắn. Hả? Sao đang yên đang lành lại lôi ta vào chuyện này rồi? Biểu ca mỉa mai nói: “Còn vờ vịt cái gì! Sống ăn nhờ ở đậu nhà ta bao năm nay, chẳng phải chỉ mong chờ có ngày này sao." Di mẫu tát hắn một bạt tai, bắt hắn đóng cửa cấm túc hối lỗi. Đợi biểu ca đi khỏi, di mẫu xoa trán đau đầu nói: “Bỏ đi, tên nghịch tử này căn bản không xứng với con. Hắn muốn cưới Tống Tân Nguyệt thì cứ để hắn cưới! Đợi con thuận lợi thi đỗ vào Đại Lý Tự, ta sẽ kén rể về nhà cho con." Ta ngại ngùng không dám nói, thật ra ta đã nhắm được người rồi. Nhưng đối phương chê ta nghèo, hiện tại vẫn còn đang cân nhắc.

Bìa truyện Cái Nhà Này Không Thể Thiếu Thiên Kim Thật
Cái Nhà Này Không Thể Thiếu Thiên Kim Thật

Núi Xa Chẳng Phải Dáng Mày Ngài · 6 chương

Nghe nói giới hào môn đều rất ghét thiên kim thật. Ngày được gia đình đón về, tôi đã đặc biệt dẫn theo ông bác mồm mép, hay buôn chuyện nhất làng đi cùng. Thế nhưng, người mẹ đáng lẽ ra phải ruồng rẫy tôi lại chỉ tay vào một cậu nam sinh viên đại học trẻ măng, nháy mắt ra hiệu: "Con gái ngoan, đây là bố dượng của con đấy, đẹp trai không?" Còn cô thiên kim giả, tuổi thì nhỏ mà đầu đã nhuộm vàng khè, dắt tay một chị gái xinh đẹp hét toáng lên: "Mami nhìn mau! Con tìm được con dâu cho mẹ rồi nè!" Tức đến độ mẹ tôi vác chổi rượt con bé chạy khắp nhà: “Cái đồ quỷ sứ nhà mày! Lại dám ép anh trai mặc đồ nữ cơ à!" Tôi và ông bác đứng nhìn nhau ngơ ngác. Ông ấy hỏi tôi: “Cháu ơi, các mối quan hệ nhà cháu phức tạp và biến hóa khôn lường thế này cơ à?" Thật ra, tôi cũng mới biết chuyện này lần đầu.

Bìa truyện Sếp Tổng Bá Đạo Tuy Có Bệnh Về Não, Nhưng Được Cái Nhiều Tiền
Sếp Tổng Bá Đạo Tuy Có Bệnh Về Não, Nhưng Được Cái Nhiều Tiền

Mùa Xuân Ấm Áp, Cảnh Sắc Rạng Ngời · 5 chương

Là thư ký của một sếp tổng bá đạo, công việc hàng ngày của tôi bao gồm nhưng không giới hạn ở: • Lôi cả sếp lẫn xe từ trên cây xuống. • Đi cãi tay đôi với ông chủ sạp đồ nướng vừa chửi sếp đến phát khóc. Ngay trước thềm phát thưởng cuối năm, sếp và bạn gái cãi nhau to. Cô bạn gái chỉ thẳng mặt tôi: “Có tôi thì không có cô ta!" Sếp rưng rưng nước mắt: “Cô ấy mà đi rồi thì ai giúp anh vớt xe từ dưới sông lên?" Cô bạn gái cười khẩy: “Tôi trả lương năm gấp đôi để săn cô ấy về!" Sếp đập bàn: “Anh thưởng cuối năm cho cô ấy hai triệu!" Tôi lẳng lặng giơ tay: “Dạ... hay là thứ hai, tư, sáu tôi làm cho sếp, còn thứ ba, năm, bảy tôi theo bà chủ nhé?" Sau này, khi "bạch nguyệt quang" của sếp về nước giở trò quậy phá, tôi liền xắn tay áo lên. "Hai người cứ nghỉ ngơi đi, việc này tôi quen lắm rồi."

Bìa truyện Thiên Kim Thật Chỉ Muốn Làm Người Giàu Nhất Thiên Hạ
Thiên Kim Thật Chỉ Muốn Làm Người Giàu Nhất Thiên Hạ

Lạp Bút Tiểu Tửu · 10 chương

Ta là vị thiên kim thật có số mệnh khổ nhất. Tám t.u.ổ.i bị b.á.n đến mỏ quặng đen ở Nam Châu làm nô lệ, nhờ mạng lớn nên không c.h.ế.c. Về sau được quan phủ đưa đến Từ Thiện Đường, kết quả vừa tròn mười hai t.u.ổ.i đã bị đuổi ra ngoài. Hôm đó có một nữ nhân đến Từ Thiện Đường nhận nuôi trẻ con. Mụ ta nhắm trúng ta, vênh váo tự đắc nói: “Ngươi trông cũng được đấy, theo ta về nhà làm nha hoàn cho con trai ta, sau này làm thông phòng cho hắn." Ta mỉa mai đáp: “Ai biết thì hiểu ngươi là bà chủ tiệm đậu hũ, kẻ không biết lại tưởng ngươi là cái bàn tính thành tinh đấy. Một đồng tiền kẹp ở kẽ m.ô.n.g đi mười dặm đường cũng không rơi, đúng là cái thứ keo kiệt! Lại còn đòi nha hoàn thông phòng, thật tự coi mình là phu nhân của danh gia vọng tộc nào cơ đấy." Mụ ta bị ta chọc tức đến mức ngất xỉu ngay tại chỗ. Quản sự ma ma đem ta nhốt vào phòng tối, tức giận mắng: “Lý Đường! Ngươi nói xem, tháng này ngươi đã phá hỏng bao nhiêu chuyện tốt rồi hả!" Ta liếc xéo bà ta một cái rồi nói: “Ta đâu có phá hỏng chuyện mờ ám của ma ma đâu. Lúc ma ma cùng lão Trương hôn nhau, ta có la lên tiếng nào đâu." Mặt ma ma đỏ bừng lên, tức giận đến mức đuổi thẳng ta ra khỏi Từ Thiện Đường. Bà ta ném cho ta một cái vòng cổ anh lạc, bảo ta cút ra ngoài tự sinh tự diệt.

Bìa truyện Khéo Lừa Thành Phu
Khéo Lừa Thành Phu

Trái Cam Tươi Cáu Kỉnh · 6 chương

Lên kinh thành thực hiện hôn ước định từ thuở nhỏ, nửa đường ta lại gặp được vị hôn phu. Hắn bị rắn độc c.ắ.n, một bên đùi sưng đen. Mắt thấy sắp không giữ nổi cái chân này, hắn liền ném miếng ngọc bội hứa hôn cho ta: "Nàng đi đi, hôn ước giữa hai nhà từ nay hủy bỏ." Như vậy sao mà được? Lục Tiểu Huỳnh ta đây vốn giữ chữ tín nhất, sao có thể vì chân hắn phế đi mà ruồng bỏ hắn chứ? Ta c.ở.i quần hắn ra, chữa lành vết thương trên chân cho hắn. Cuối cùng hắn cũng nghĩ thông suốt, vui vẻ rước ta vào cửa. Vài tháng sau, ta cùng hắn đi dự tiệc. Người bạn đồng môn của hắn nhìn chằm chằm miếng ngọc bội bên hông ta, bỗng nhiên đỏ hoe cả mắt: "Hứa Tứ! Ta nhờ ngươi đi từ hôn thay ta, ai cho phép ngươi cưới nàng ấy!"