🍉

🌃 Truyện Đô Thị

Tất cả truyện thuộc thể loại Đô Thị.

Tìm thấy 37 truyện

Bìa truyện Sau Khi Con Gái Bị Nhốt Vào Trong Tường, Tôi Khiến Hung Thủ 'Biến Mất'
Sau Khi Con Gái Bị Nhốt Vào Trong Tường, Tôi Khiến Hung Thủ 'Biến Mất'

Không Biết · 7 chương

Con trai mối tình đầu của Chu Tự Xuyên bẩm sinh đã là một mầm mống đ.ộ.c á.c. Nó lừa bắt con gái bảy tuổi của tôi, n.h.ố.t con bé vào trong bức tường của tòa nhà bỏ hoang, còn lấy tiếng khóc của con bé làm nhạc chuông điện thoại. Lúc tìm thấy con gái, móng tay con bé đều gãy hết, trong lòng bàn tay chỉ nắm chặt nửa mảnh huy hiệu cảnh sát mà bố nó từng tặng. Chồng tôi, người vốn là một cảnh sát hình sự, lại chắn trước mặt hung thủ, bảo rằng đứa bé còn nhỏ, đừng vì thế mà hủy hoại cả đời nó. Quay đầu lại, anh ta thuê luật sư, xóa video, tìm chuyên gia tâm lý cho mối tình đầu của mình, duy chỉ có việc nhìn con gái lấy một cái là không làm. Sau đó, đứa con trai của mối tình đầu đột ngột mất tích. Chồng tôi phát điên lên lục soát nhà tôi, sau khi loại trừ hiềm nghi, anh ta còn bóp chặt cổ tay tôi cảnh cáo: "Tiểu Mãn đã mất rồi, Gia Hựu vẫn còn cứu được. Nếu cô dám động đến hai mẹ con họ, tôi tuyệt đối không tha cho cô!" Tôi nhìn chiếc camera gắn trên người anh ta đang sáng đèn phía sau, khẽ cười. "Yên tâm đi." "Kiếp này, Kiều Gia Hựu vĩnh viễn không thể quay về bên cạnh hai người nữa."

Bìa truyện Thượng Thần Không Nghe Lời
Thượng Thần Không Nghe Lời

Đúng Như Mong Đợi · 7 chương

"Ta là Nữ Thượng Thần duy nhất của Tứ Hải Bát Hoang." Ta đã dõng dạc nói như vậy ở đồn cảnh sát. "Được rồi, đồng chí Thượng Thần, ở đây phiền cô đọc số điện thoại của người giám hộ cho." Hai mươi phút sau, ta và Tần Thời – người đang mặc âu phục phẳng phiu vừa chạy vội đến từ phòng họp – đưa mắt nhìn nhau. Có thể thấy Tần Thời đang hơi tức giận, nhưng cũng hết cách, hắn đ.á.n.h không lại ta, nên đành phải kiên nhẫn dỗ dành: "Tiểu tổ tông ơi, cô lại làm sao nữa vậy?" "À, không có gì." Ta hùng hồn đáp, "Chỉ là ă.n t.h.ị.t một người thôi mà."

Bìa truyện Chú Chó Mãi Mãi Ở Bên Mẹ
Chú Chó Mãi Mãi Ở Bên Mẹ

Vương Nhị Miêu · 7 chương

Năm thứ ba kể từ ngày tôi qua đời, bạn trai hình như đã phá sản. Dưới âm phủ, những thứ tôi nhận được chẳng phải là áo len bị xù lông, thì cũng là mấy suất cơm bình dân đặt trên app hay những cây xúc xích rẻ tiền rách cả vỏ. Tôi không an lòng, liền phiêu dạt về nhân gian để xem rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra. Nhưng tôi lại thấy chú cún của mình đang bị mấy người đuổi đ.á.n.h: "Chính là con chó thối này, cứ đi trộm đồ ăn của người ta!" Nó ngậm trong miệng một cốc Mixue, khập khiễng chạy trốn, vừa chạy vừa rên rỉ: "Xin lỗi, xin lỗi mà... nhưng cún chỉ muốn mẹ được uống cốc trà sữa đầu tiên của mùa thu thôi..."

Bìa truyện Rút Lại Mối Tình
Rút Lại Mối Tình

Chụt Một Cái · 7 chương

Tôi đã tốn bao tâm tư mới theo đuổi được Châu Đình Thâm, nhưng anh ấy đối xử với tôi chẳng ra gì. Anh chưa từng công khai mối quan hệ của hai đứa, không bao giờ chủ động chia sẻ cuộc sống với tôi, cũng chẳng màng quan tâm hỏi han tôi lấy một lời. Ban đầu, tôi cứ tưởng chỉ là do tính anh hướng nội. Cho đến ngày hôm đó, tôi nghe thấy có người hỏi anh: "Anh Thâm, sao cô bạn học cũ kia cứ hay tìm anh thế, hai người không phải là đang hẹn hò đấy chứ?" "Chẳng phải đại mỹ nữ họ Đỗ của chúng ta đang theo đuổi anh sao, cứ tưởng hai người mới là một cặp cơ." Một lúc lâu sau, Châu Đình Thâm mới lên tiếng: “Không hẹn hò." Tôi chọn một dịp thích hợp, hẹn Châu Đình Thâm ra ngoài và nghiêm túc nói chuyện với anh: "Châu Đình Thâm, anh có thể... coi như chúng ta chưa từng hẹn hò được không?" Vẻ mặt anh thoáng nét bực dọc, thiếu kiên nhẫn: “Em lại định bày trò gì nữa đây?" "Em không bày trò, coi như em xin anh đấy. Em không thể để bạn bè biết mình đang yêu đương cái kiểu này được, bọn họ sẽ cười em chết mất, quá mất mặt rồi..."

Bìa truyện Tôi Nhờ Đuổi Khách Mà Làm Tiệm Bánh Mì Nổi Đình Nổi Đám
Tôi Nhờ Đuổi Khách Mà Làm Tiệm Bánh Mì Nổi Đình Nổi Đám

Tiêu Tương Nhất Nhất · 5 chương

Ngày bị tập đoàn sa thải, mẹ bắt tôi đi vực dậy tiệm bánh mì mà bà ngoại đã gìn giữ suốt bốn mươi năm qua. Nhìn cuốn sổ sách ghi nhận thua lỗ mười lăm tháng liên tiếp, tôi quyết định phải để tiệm sập càng sớm càng tốt. Khách muốn mua bánh mì sandwich, tôi liền bảo họ bánh này làm từ bơ thực vật; khách muốn mua bánh cuộn da cọp, tôi nhắc họ kem bên trong đã chảy rữa hết rồi. Tôi cứ tưởng chưa tới một tuần là tiệm sẽ dẹp, ai ngờ lại bị người ta bêu tên lên Tiểu Hồng Thư. Ngày hôm sau vừa mở cửa, nhìn dòng người xếp hàng rồng rắn bên ngoài, tôi đứng hình luôn. Tôi chỉ muốn tiệm mau mau đóng cửa thôi mà, sao tự dưng lại hot rần rần thế này?

Bìa truyện Dì Út Rất Cục Súc
Dì Út Rất Cục Súc

Dòng Sông Lạc Không Bao Giờ Cạn · 11 chương

Tôi xuyên thành em gái của nữ chính trong truyện ngược. Trong nguyên tác, tôi vừa n.g.ư.ợ.c đ.ã.i con gái của chị ấy, vừa quyến rũ chồng chị ấy. Cuối cùng, tôi biến con bé thành nữ chính truyện ngược thế hệ mới, còn bản thân thì nhận kết cục thê thảm, bị người ta n.é.m x.u.ố.n.g biển cho cá ăn. Giờ đây, nhìn "cục bột nhỏ" ngơ ngác trước mặt, tôi bảo: "Thích cam chịu thì sẽ có nỗi khổ chịu mãi không hết đâu. Cháu muốn ăn mướp đắng hay là tự mở miệng lên tiếng bảo vệ bản thân?" "Lên chửi nó đi! Chửi thắng dì mời cháu ăn hamburger, chửi thua dì mời cháu uống nước ngọt." "Sao thế? Cháu không dám thắng à? Thích làm người về nhì vạn năm vậy sao? Cháu có thể không đứng hạng nhất, nhưng không được làm người thứ hai, cũng tuyệt đối không được làm báo thủ." "Mẹ sinh cháu ra là để hưởng phúc, không phải để chịu khổ. Đi tranh, đi giành, dũng cảm lên nào! Cục cưng của dì!"

Bìa truyện Gửi Lầm Người Ngu Ngốc
Gửi Lầm Người Ngu Ngốc

Chỉ Có Đôi Điều · 7 chương

Tôi vốn dĩ rất ghét những kẻ ngu ngốc. Vậy mà cô trợ lý của vị hôn phu vừa vào làm đã gây ra hai chuyện ngu xuẩn: Chuyện thứ nhất, cô ta xót xa vì Cố Cảnh Niên bị đau lưng, nên đã đốt ngải cứu ngay trong phòng tổng giám đốc. Kết quả là khói bốc lên làm kích hoạt chuông báo cháy, khiến hàng ngàn người phải sơ tán khẩn cấp. Chuyện thứ hai, trong buổi họp khảo sát của chính phủ, cô ta lại xót Cố Cảnh Niên phải nhịn đói. Thế là liền bưng bát yến sào xông thẳng vào trước mặt bao người, suýt chút nữa làm công ty tuột mất dự án trị giá hàng chục triệu. Về đến công ty, việc đầu tiên tôi làm là sa thải cô ta, thế mà lại bị vị hôn phu chỉ trích là máu lạnh vô tình. Quay lưng một cái, hắn đã chạy đi cùng cô ta phát tờ rơi dưới cái nắng gay gắt. Nếu đã thích sống khổ sở đến vậy, thì tôi sẽ thành toàn cho. Suy cho cùng, tôi thật sự rất ghét sự ngu ngốc.

Bìa truyện Cái Nhà Này Không Thể Thiếu Thiên Kim Thật
Cái Nhà Này Không Thể Thiếu Thiên Kim Thật

Núi Xa Chẳng Phải Dáng Mày Ngài · 6 chương

Nghe nói giới hào môn đều rất ghét thiên kim thật. Ngày được gia đình đón về, tôi đã đặc biệt dẫn theo ông bác mồm mép, hay buôn chuyện nhất làng đi cùng. Thế nhưng, người mẹ đáng lẽ ra phải ruồng rẫy tôi lại chỉ tay vào một cậu nam sinh viên đại học trẻ măng, nháy mắt ra hiệu: "Con gái ngoan, đây là bố dượng của con đấy, đẹp trai không?" Còn cô thiên kim giả, tuổi thì nhỏ mà đầu đã nhuộm vàng khè, dắt tay một chị gái xinh đẹp hét toáng lên: "Mami nhìn mau! Con tìm được con dâu cho mẹ rồi nè!" Tức đến độ mẹ tôi vác chổi rượt con bé chạy khắp nhà: “Cái đồ quỷ sứ nhà mày! Lại dám ép anh trai mặc đồ nữ cơ à!" Tôi và ông bác đứng nhìn nhau ngơ ngác. Ông ấy hỏi tôi: “Cháu ơi, các mối quan hệ nhà cháu phức tạp và biến hóa khôn lường thế này cơ à?" Thật ra, tôi cũng mới biết chuyện này lần đầu.

Bìa truyện Sếp Tổng Bá Đạo Tuy Có Bệnh Về Não, Nhưng Được Cái Nhiều Tiền
Sếp Tổng Bá Đạo Tuy Có Bệnh Về Não, Nhưng Được Cái Nhiều Tiền

Mùa Xuân Ấm Áp, Cảnh Sắc Rạng Ngời · 5 chương

Là thư ký của một sếp tổng bá đạo, công việc hàng ngày của tôi bao gồm nhưng không giới hạn ở: • Lôi cả sếp lẫn xe từ trên cây xuống. • Đi cãi tay đôi với ông chủ sạp đồ nướng vừa chửi sếp đến phát khóc. Ngay trước thềm phát thưởng cuối năm, sếp và bạn gái cãi nhau to. Cô bạn gái chỉ thẳng mặt tôi: “Có tôi thì không có cô ta!" Sếp rưng rưng nước mắt: “Cô ấy mà đi rồi thì ai giúp anh vớt xe từ dưới sông lên?" Cô bạn gái cười khẩy: “Tôi trả lương năm gấp đôi để săn cô ấy về!" Sếp đập bàn: “Anh thưởng cuối năm cho cô ấy hai triệu!" Tôi lẳng lặng giơ tay: “Dạ... hay là thứ hai, tư, sáu tôi làm cho sếp, còn thứ ba, năm, bảy tôi theo bà chủ nhé?" Sau này, khi "bạch nguyệt quang" của sếp về nước giở trò quậy phá, tôi liền xắn tay áo lên. "Hai người cứ nghỉ ngơi đi, việc này tôi quen lắm rồi."

Bìa truyện Người Thân Thiết Nhất
Người Thân Thiết Nhất

Phù Quang · 7 chương

Chồng mới cưới của tôi là quản lý cấp cao trong cơ quan nhà nước, có nhà có xe, nhưng anh lại đang nuôi một đứa con trai mười tuổi. Người khác thì sợ rước lấy cục nợ này, nhưng tôi lại chẳng hề do dự mà đi đăng ký kết hôn với anh. Ngày đầu tiên bước chân vào nhà, thằng bé kéo vali chặn ngay trước cửa. Nó bảo: "Dì mà dám vào đây, tôi sẽ bỏ đi." "Từ nay tôi không bao giờ thèm về cái nhà này nữa." Nước mắt tôi lập tức trào ra, tôi tiến tới phụ đẩy luôn cái vali của nó ra ngoài cửa. "Con trai, cuối cùng con cũng muốn tự lập rồi." "Thẻ ngân hàng và điện thoại thì dì giữ trước nhé, khỏi mắc công con gọi người cầu cứu." "Cầm kỹ 50 tệ này, đừng có mới ra đến đầu ngõ đã vội quay đầu đấy." Nó vội ngoắt đầu lại, đu chặt lấy khung cửa, khóc tu tu bảo không đi nữa.