
Vũ Hạ Sương Thượng · 8 chương
Cả một đời ta tính kế trăm bề, rốt cuộc cũng đoạt được Thẩm Hàn Chu, nhưng lại cùng chàng kết thành một đôi oán lữ chân chính. Chàng yêu chính là giả thiên kim kia, kẻ đã chiếm lấy vinh hoa phú quý vốn thuộc về ta suốt mười mấy năm. Bởi thế chàng hận ta. Hận ta hại vị thanh mai muội muội của chàng hóa thành ngốc tử. Lại càng hận ta ác nghiệp chất chồng, khiến Thẩm gia nhà chàng rốt cuộc toàn môn bị diệt. Nhưng đến cuối cùng, vẫn là chàng quỳ nơi bậc ngọc, dùng chính mạng mình, đổi lấy một con đường sống cho ta. Chàng nói: “Khương Nhạn Nguyệt, nếu có thể nghịch chuyển thời gian…” “Ta thà rằng ngày ấy chưa từng vươn tay về phía nàng.” Một lần nữa mở mắt, ta trở về năm đầu tiên được nhận lại vào Thượng thư phủ. Trước mắt là thiếu niên hãy còn non trẻ, mày mắt ôn hòa. Thẩm Hàn Chu. Lần này, ta buông tha cho chàng. <Tên truyện do Mèo Kam Mập đặt tên lại.>








