
Nước Vải Có Ga · 9 chương
Tiểu thư nhà ta là một tiểu thư khuê các kiểu cũ, nề nếp gia giáo đã ăn sâu vào trong xương tủy. Đêm tân hôn, thiếu gia họ Trần chê tiểu thư không phải là nữ tử tân thời, hắn ngay cả khăn trùm đầu cũng chẳng thèm giở ra, đã trèo tường bỏ trốn. Cha mẹ chồng sợ tiểu thư nghĩ quẩn, liền phái người canh giữ ngoài cửa suốt cả đêm. Thế nhưng sáng hôm sau. Tiểu thư ăn mặc chỉnh tề, cung kính quỳ gối dâng trà cho cha mẹ chồng: “Đã bước chân vào cửa nhà họ Trần, đương nhiên phải có bổn phận hầu hạ phụ mẫu." Ba năm sau. Thiếu gia họ Trần đã trở về, hắn còn dẫn theo một người phụ nữ mặc váy Tây và mang giày cao gót. Bọn họ vai kề vai đứng giữa nhà chính, nói rằng hôn nhân sắp đặt là lễ giáo cổ hủ, nằng nặc đòi ly hôn với tiểu thư. Giữa nhà chính tĩnh lặng như tờ, tất cả mọi người đều không đành lòng nhìn sắc mặt của tiểu thư. Chỉ có ta nhìn thấy—— Trong khoảnh khắc tiểu thư rũ thấp hàng mi. Thật chậm, thật chậm. Khẽ nhếch khóe môi cười.