
Bang Bang Băng · 5 chương
Kế mẫu c.ư.ớ.p lấy cây trâm bạc nương ta để lại, nhẫn tâm đuổi ta ra khỏi nhà giữa lúc mùa đông tháng chạp rét mướt. Khi ta đang co ro nơi góc tường chờ c.h.ế.c, một con cóc ghẻ khổng lồ màu vàng óng, miệng ngậm hai đồng tiền bỗng dưng xuất hiện. Nó thốt ra tiếng người: “Đứa nhỏ đáng thương, giao bát tự ngày sinh của ngươi cho ta, ta hứa cho ngươi núi vàng núi bạc tiêu xài không hết." Ta xoa xoa cái bụng đói xẹp lép, đáp: “Núi vàng núi bạc sao mà đủ? Ta muốn ngươi biến thành phụ thân ta, cả đời này vung tiền cho ta!" "Ta muốn sống trong dinh cơ lớn nhất trấn, bữa nào cũng được ăn thịt kho, còn muốn lấy đĩnh vàng đ.ậ.p nát cái bản mặt già nua của Trương Thúy Lan!" Yêu tinh cóc kêu "ộp" một tiếng, suýt chút nữa đã nuốt luôn đồng tiền xuống họng tự làm mình nghẹn c.h.ế.c.






