🍉

💪 Truyện Nữ cường

Tất cả truyện thuộc thể loại Nữ cường.

Tìm thấy 230 truyện

Bìa truyện Khi Thiên Kim Thật  Quyết Định Buông Bỏ Gia Đình Mình
Khi Thiên Kim Thật Quyết Định Buông Bỏ Gia Đình Mình

Ba Táp Nhất Khẩu · 10 chương

Năm thứ sáu sau khi được đón về Giang gia, cả nhà đã hoàn toàn thất vọng về tôi. Ba mẹ chê tôi chẳng ra dáng tiểu thư, làm sao so sánh nổi với cô con gái nuôi – vừa dịu dàng tao nhã, vừa rạng rỡ chói mắt. Các anh thì công khai tỏ vẻ chán ghét, sợ tôi vì ghen tị mà bắt nạt “người em gái khác” của họ. Còn về người đã chiếm chỗ của tôi suốt bao năm trời, cô ta lại vu cáo rằng tôi đạo nhái bản thiết kế của mình. Cả gia đình thống nhất đưa tôi ra nước ngoài, để khỏi chướng mắt. Họ đã bỏ rơi tôi, và giờ… tôi cũng sẽ bỏ rơi họ.

Bìa truyện Giả Làm Kế Mẫu, Lại Nhận Được Phu Quân
Giả Làm Kế Mẫu, Lại Nhận Được Phu Quân

Đạm Như Trà Sắc · 7 chương

Khi ta bị quan sai truy đuổi, nơi bờ sông lại bất ngờ gặp một tân nương. Nàng muốn gieo mình xuống nước, đoạn tuyệt sinh cơ. Nàng khóc lóc nói, bản thân sắp phải gả cho Lâm viên ngoại làm kế thất. Lão già đã gần năm mươi, ngay cả nhi tử cũng lớn hơn nàng, thân thể lại mang trọng bênh, sắp cạn dầu đèn tắt. Ngoại trừ mấy ngàn mẫu ruộng tốt, một tòa đại trạch, cùng của cải chất đầy, thì chẳng còn gì tốt. Càng nghe, lòng ta lại càng sục sôi phấn khích. Lão già? Không cần sinh con? Sắp chết rồi? Lại còn có thể thừa kế gia sản? Ta cố nén nhịp tim đang cuồng loạn, hỏi nàng: “Ngươi thực sự không muốn gả sao?” Nàng nghiêm túc gật đầu. “Vậy… để ta thay ngươi gả.”

Bìa truyện Giấc Mộng Góa Phụ Tan Vỡ
Giấc Mộng Góa Phụ Tan Vỡ

Mộc Thiên Tầm · 6 chương

Ta gả cho một kẻ sắp c.h.ế.t, chỉ mong thành thân xong liền được làm quả phụ. Ngay cả điếu văn lúc hắn c.h.ế.t, ta cũng soạn sẵn trong đầu rồi: “Ôi vị phu quân của ta, cái gì cũng giỏi, chỉ riêng sống thì chẳng giỏi nổi…” Năm ngày sau, hắn “ngỏm”. Trong ngoài vương phủ đều treo đầy cờ tang. Ta cố nén cơn hưng phấn, gắng khiến mắt ngấn lệ, chuẩn bị cất tiếng khóc thì bỗng có người từ tiền viện chạy tới báo: “Tin mừng! Vương gia trở về rồi!!” Cái gì? Hắn chẳng phải vẫn nằm trong phủ dưỡng bệnh sao? Không phải! Chẳng phải hắn đã c.h.ế.t rồi ư!!

Bìa truyện Ta Gả Cho Chân Chính Thái Tử
Ta Gả Cho Chân Chính Thái Tử

Ba Táp Nhất Khẩu · 8 chương

Từ lúc chào đời, đã được Thánh thượng chỉ định làm Thái tử phi. Thế nhưng sau khi phong ta làm Thái tử phi, Hoàng hậu lại chỉ sinh hạ một công chúa. Mãi đến năm năm sau, Thái tử mới cất tiếng khóc chào đời. Hôm ấy, ta theo mẫu thân nhập cung, tận mắt chứng kiến cung nữ vụng trộm tráo đổi Thái tử với Nhị hoàng tử do Thục phi sinh ra. Ta nhân cơ hội, lặng lẽ đổi lại. Nhiều năm về sau, Tiên đế băng hà, Tân đế đăng cơ. Chính vào lúc ấy, Thục phi lại hướng về Tân hoàng mà nói: “Hoàng nhi, bản cung mới là thân mẫu của ngươi a!”

Bìa truyện Phu Quân Giả Mất Trí Để Hòa Ly
Phu Quân Giả Mất Trí Để Hòa Ly

zhihu · 9 chương

Khi Mạnh Hoài được phục chức, chuẩn bị vào kinh nhậm chức, hắn bỗng đột ngột rơi xuống nước, mất đi ký ức. Song hắn chẳng quên hết thảy, duy chỉ quên mỗi ta — thê tử kết tóc se tơ cùng hắn. Hắn nắm tay Tô Nguyệt Thiển, dịu dàng nói: “Nàng mới là chân ái duy nhất trong đời ta.” Nhi tử của ta đứng bên, lạnh lùng lên tiếng bênh vực họ: “Người chẳng giúp được gì, vậy xin người đừng xuất hiện trước mặt phụ thân nữa, có được không?” Bà mẫu ta đưa mắt lạnh lẽo, nhàn nhạt buông lời: “A Hoài bệnh tình nguy kịch, chẳng lẽ lúc này ngươi còn ghen tuông vô cớ hay sao?” Tô Nguyệt Thiển cũng vội vàng kéo lấy tay áo ta, móng tay cắm sâu vào da thịt, giọng nghẹn ngào: “Đợi khi Mạnh đại ca khôi phục ký ức, muội nhất định sẽ hoàn trả ngôi vị chính thê cho tỷ. Xin tỷ, cầu xin tỷ hãy để chúng ta vào kinh!” Ta sớm đã rõ: Mạnh Hoài giả vờ mất trí nhớ, vốn chỉ để bỏ lại ta mà thôi. Như vậy cũng tốt. Nhi tử nơi Mạc Bắc mới gửi thư về, chỉ mong mẫu tử sum vầy. Giờ đây, đến cả cái cớ để rời đi, ta cũng không cần phải tìm nữa.

Bìa truyện Xuân Tình Chưa Dứt
Xuân Tình Chưa Dứt

Một Con Cá · 5 chương

Ngày phụ thân vì ta mà mở hội ném tú cầu chiêu thân, ông cố ý hướng tay ném về phía thanh mai trúc mã của ta – Trần Tự. Thế nhưng, hắn vừa chạm tay đón được tú cầu lại vô thức ném đi. Cuối cùng, tú cầu lăn đến bên góc tường, rơi trúng một kẻ ăn mày. Dưới lầu, đám người ồn ào cười cợt: “Nữ nhi của Lâm tiêu đầu, sắp gả cho ăn mày rồi kìa!” Phụ thân giận dữ trừng mắt nhìn Trần Tự, quát lớn: “Ngươi với tiểu nữ vốn có hôn ước, vì sao không chịu đón lấy?” Đúng lúc ấy, người trong lòng hắn đi ngang qua. Trong mắt hắn thoáng lóe lên vẻ mừng rỡ, rồi quay đầu lại nhìn ta, giọng lạnh như băng: “Ta vốn chẳng có tình ý gì với ngươi, là ngươi bao năm nay cứ dây dưa không buông, nhất quyết muốn gả vào Trần gia ta. Nay chỉ bằng một quả tú cầu rách nát, liền muốn ta cưới ngươi sao?” Nghe thế, ta khẽ mỉm cười, ngón tay vươn ra chỉ về phía góc tường nơi gã ăn mày đang ôm chặt tú cầu. “Trần công tử đa nghi rồi, người mà Tang Vãn ta muốn gả… chính là hắn.”

Bìa truyện Tái Sinh Trong Thời Đại Mới
Tái Sinh Trong Thời Đại Mới

Ba Táp Nhất Khẩu · 10 chương

Khi tôi tỉnh lại, họ nói rằng tôi mới là thiên kim thật sự của nhà họ Tần, năm xưa bị ôm nhầm. Thế nhưng trong nhà đã sớm có một “giả thiên kim” được nuôi dưỡng hơn mười năm. Người nhà chờ đợi tôi tự ti, ghen tị, oán trách số phận bất công, rồi trong vô tận ai oán mà rơi xuống vực sâu. Thế nhưng tôi nhìn về thời đại mới mẻ này — không còn chiến tranh, chẳng còn đói khát, cũng không còn nỗi sợ cái chết. Đối với tôi, đây mới chính là thời đại tốt đẹp nhất.

Bìa truyện Không Ai Thương Ta Bằng Chính Ta
Không Ai Thương Ta Bằng Chính Ta

Trì Tiểu Khê · 7 chương

Hôn thê của Phó Dự, vì hắn mà chết. Hắn đáp ứng với muội muội nàng ba điều hứa. Lời hứa thứ nhất, nàng ta đoạt đi đôi chim nhạn sính lễ mà Phó Dự mang đến khi cầu thân với ta, vừa khóc vừa náo: “Rõ ràng đó là thứ huynh đánh cho tỷ tỷ ta! Huynh không được tặng cho nữ nhân kia! Không được!” Lời hứa thứ hai, nàng ta bức bách Phó Dự bắt ta nhường lại Đông châu mà Hoàng hậu nương nương ban tặng. “Đã là lễ mừng tân hôn, tất nhiên cũng phải thuộc về tỷ tỷ ta! Tỷ phu, huynh sao lại tàn nhẫn như vậy! Tỷ tỷ vừa mất, huynh liền muốn cưới người mới!” Nhưng Đông châu ấy, vốn là Hoàng hậu nương nương đặc biệt ban cho ta. Ngọc châu bị đoạt, Hoàng hậu hỏi ta còn muốn thưởng vật gì khác. Ta cúi mình thi lễ, khẽ thưa: “Vậy xin nương nương, hủy bỏ hôn sự này cho thần nữ.” Họ đâu biết, ta nhận lời gả cho Phó Dự. Chỉ vì hoàng huynh của hắn, từng cứu mạng ta. Nhưng chàng đã sớm chiến tử nơi sa trường, hài cốt không còn. Mới đây, người ta ta phái đi hồi báo. Ở chốn Tây Bắc biên thùy, bất chợt lại có tung tích của chàng. Ta phải lên đường, đem chàng trở về. <Truyện do Mèo Kam Mập đặt tên lại>

Bìa truyện Con Chim Hoàng Yến Quán Quân Doanh Số Của Thái Tử Gia
Con Chim Hoàng Yến Quán Quân Doanh Số Của Thái Tử Gia

zhihu · 6 chương

Tôi là con chim hoàng yến của Thái tử gia Chiết Giang– Thẩm Tinh Dã. Tưởng rằng mình có thể sống những ngày tháng áo đến đưa tay, cơm đưa tận miệng, chìm đắm trong xa hoa phù phiếm. Nào ngờ ở Chiết Giang, tiểu tam cũng phải đi làm. Ban đêm hầu hạ Thẩm Tinh Dã, ban ngày còn phải đến công ty anh làm việc. Mệt chẳng khác nào chó. Đến khi bạch nguyệt quang của anh trở về nước, tôi lập tức xin nghỉ, cuốn gói bỏ chạy. Nghe nói Thẩm Tinh Dã phát điên đi tìm tôi. “Em đâu rồi, quán quân doanh số của tôi?”

Bìa truyện Hoa Dung Công Chúa
Hoa Dung Công Chúa

zhihu · 5 chương

Hoa Dung công chúa, vừa lọt lòng đã dung mạo như La Sát, xấu xí đến cực điểm, nên từ trước đến nay chưa từng dám lấy khuôn mặt thật mà gặp người. Hôm ấy, nàng dạo chơi bên ngoài, chẳng may trượt chân ngã xuống vách núi. Ta tình cờ lên núi đốn củi, cứu được nàng một mạng, nào ngờ lại lọt vào mắt nàng vì gương mặt này. “Thôn nữ có dung nhan xinh đẹp thì ích gì? Há có thể gả vào hào môn thế gia ư? Chi bằng đem gương mặt này tặng cho bản cung!” Nói đoạn, công chúa tàn nhẫn lột sống da mặt ta, khâu lên đầu mình. Còn ta, đành mang gương mặt xấu xí kia sống tiếp, đi đến đâu cũng bị người chán ghét, bị cầm thú coi khinh, cuối cùng lưu lạc đầu đường xó chợ, bị bọn ăn mày làm nhục mà chết. Một lần nữa mở mắt, ta lại trở về ngày gặp nàng dưới chân vách đá. Trông gương mặt ghê tởm ấy, ta nén cơn buồn nôn, vung búa bổ củi, chém thẳng xuống đầu nàng. Ngươi đã cướp gương mặt của ta, thì đừng trách ta đoạt lấy tính mạng của ngươi!