
Cố Nghiên Nhất · 7 chương
Nương ta nói đầu óc ta không lanh lợi. Năm ta tám tuổi, cha đưa ngoại thất về nhà, nương vừa khóc vừa bảo cha là kẻ bạc tình, sau này chưa biết chừng còn sinh đệ đệ, muội muội đến khiến mẹ con ta khó xử. Ta tưởng mình đã hiểu ý nương, bèn lén bỏ thuốc tuyệt tự cho heo vào bát cơm của cha. Lên mười tuổi, tiểu thư nhà Vương Thị lang mắng ta quê mùa thô kệch, lại còn đồn ta là hồ ly tinh. Ta bỗng ngộ ra, thì ra nàng ấy thích hồ ly, bèn đem một con gà c.h.ế.c be bét m.á.u đặt trước cửa nhà nàng. Sau này, ta xuất giá. Ba năm sau, phu quân ta đưa về một cô nương xinh đẹp, nói muốn cùng người ấy trọn đời trọn kiếp, một đôi một cặp. Nương ta hấp tấp chạy đến, năn nỉ: "Nhà họ Phí mình đã sa sút, còn Hầu phủ người ta quyền thế hiển hách, chúng ta không dây vào được đâu!" "Con gái ngoan, lần này… có thể kín đáo một chút không?" Ta ngoan ngoãn gật đầu. Sáng hôm sau, trong hồ nước phủ liền nổi lên một cái x.á.c nữ tử còn mới.






