🍉

⏳ Truyện Trọng sinh

Tất cả truyện thuộc thể loại Trọng sinh.

Tìm thấy 156 truyện

Bìa truyện Tái Sinh Xuân
Tái Sinh Xuân

Tiểu A Thất · 10 chương

Kiếp trước, Bùi Hoài Cẩn là kẻ coi trọng sự công bằng nhất. Lời hứa hẹn về hôn ước giữa hai nhà thế gia, hắn trao cho ta. Nhưng lại đem thiên mệnh chim khách chọn chủ trao cho Giang Vân Sinh. Có điều, thiên mệnh chẳng thể thắng nổi rào cản gia thế. Ta làm chủ mẫu, nàng ta làm quý thiếp. Bùi Hoài Cẩn vì mong muốn sự công bằng. Hắn đem ấn chủ mẫu cùng toàn bộ quyền bề trên ở hậu viện giao hết cho ta. Nhưng lại đem tình cảm và sự thiên vị dồn hết cho nàng ta. Thế là, Ta vì hắn nuôi dạy con cái, phụng dưỡng song thân, lo liệu việc trong phủ và chu toàn mọi bề, nhưng vẫn chẳng đợi được hắn liếc nhìn ta lấy một lần. Hắn cho nàng ta sớm tối kề cận, muôn vàn xót thương, dốc lòng trao gửi và cả một đời thiên vị, chưa từng để nàng ta phải chịu thiệt thòi mảy may. Cho đến khi hậu viện bốc cháy, hắn cứu nàng ta, mà vứt bỏ ta ở lại. Ta giữ gìn khuôn phép cả một đời, lần đầu tiên mở miệng chất vấn hắn, ta đã sai ở đâu? Hắn đến cả việc ngước mắt nhìn ta cũng cảm thấy phiền chán: "Thiên mệnh thuộc về nàng ấy, báo ứng đổ lên ngươi, là ngươi cậy thế ép người, tự làm tự chịu." Hóa ra cả một đời chịu đựng tủi nhục của ta, đều là báo ứng. Ta hạ dược vào trong nước trà, kéo bọn họ cùng nhau kết thúc cái gọi là báo ứng của riêng ta. Lúc mở mắt ra lần nữa, ta đã quay lại đúng vào cái ngày chim khách ngậm hoa, thiên mệnh chọn chủ.

Bìa truyện Kiếp Này, Ta Vì Chàng Mà Đến
Kiếp Này, Ta Vì Chàng Mà Đến

zhihu · 15 chương

Thuở nhỏ, ta từng tranh ăn cùng bầy chó hoang, suýt nữa đã vùi thây nơi đầu đường xó chợ. Khi ấy, có một tiểu quan đã sẻ nửa chiếc màn thầu cho ta. Vì một nửa chiếc màn thầu ấy, ta giả làm nam nhi, nguyện ở lại bên người, làm một tiểu đồng hầu hạ. Người từng là Thái tử cao quý nhất thiên hạ, hưởng trọn vinh hoa phú quý. Thế nhưng vận mệnh trêu ngươi, sớm sa cơ, bị kẻ thù hãm hại, chà đạp không thương tiếc. Về sau, ngài trở thành một vị Hoàng đế điên cuồng, khiến thiên hạ khiếp sợ, triều thần run rẩy. Thế nhưng, vào một đêm tuyết rơi tĩnh mịch, ngài đột ngột tự vẫn. Trước khi lìa đời, trong cơn mê sảng, ngài khẽ khẩn cầu: “Vân Linh... đừng chạm vào trẫm... Trẫm bẩn lắm...” Khi ta mở mắt ra lần nữa, thời gian đã quay về hai mươi năm trước. Thái phó lòng lang dạ sói, tướng quân ôm dã tâm mưu bá nghiệp, hoàng đệ ngấm ngầm nuôi mộng phản loạn. Chỉ có một mình tiểu Điện hạ, vẫn ngây ngô trong sáng, chưa hay biết chi chuyện đời. Kiếp này, ta sống lại... chỉ vì bảo hộ người mà đến.

Bìa truyện Thanh Y
Thanh Y

Khúc Hát Hằng Đêm · 5 chương

Thái tử say rượu, làm ra chuyện hồ đồ. Sau chuyện đó, khắp hoàng cung lùng sục tìm kiếm cung nữ đêm ấy. Hắn muốn ban danh phận cho nàng ta. Kẻ thì ganh tị, kẻ lại mạo nhận. Giữa lúc hỗn loạn ấy. Ta lặng lẽ thu dọn tay nải chuẩn bị rời cung. A Kiều ở cùng phòng chê ta ngốc. "Thanh Y cô cô, Điện hạ bằng lòng chịu trách nhiệm, như vậy không tốt sao?" Ta lắc đầu, khẽ đáp. "Không tốt." Bởi vì kiếp trước đã dạy ta rằng: Hắn cứ ngỡ mình có thể gánh vác trách nhiệm, nhưng thực chất hắn không thể. Kẻ vô năng cớ sao lại nói chuyện tình ái, chi bằng ta tự bảo vệ lấy chính mình.

Bìa truyện Bóng Hạc
Bóng Hạc

Tạm Được Thôi · 7 chương

Thành thân đã mười năm, thanh mai của Giang Dư khó sinh c.h.ế.c trong cung. Hắn cầm con diều giấy thời thơ ấu, khóc suốt một đêm, cuối cùng lại trách lên đầu ta: “Nếu như nàng chưa từng xuất hiện trước mắt ta, nếu ta chưa từng cầu hôn nàng, thì nàng ấy có lẽ đã không rơi vào kết cục này? Nàng ấy sợ đau nhất, nàng ấy hẳn là đau lắm...” Ta ngơ ngác nhìn hắn. Lần đầu gặp dưới tán liễu bên hồ, lòng ta rung động, một ánh nhìn mà thành thiên thu. Giờ đây, hắn lại nói, hắn hy vọng ta chưa từng xuất hiện. Sau đêm ấy, Giang Dư từ quan, đi khắp nơi tìm kiếm bí pháp có thể cải tử hoàn sinh. Hắn đến Tây Vực, từng bước dập đầu, cầu khẩn trước Phật, cuối cùng xuống tóc xuất gia. Về sau, ta nhận được một phong thư từ Tây Vực gửi đến. “Kiếp này hứa cho nàng, kiếp sau dành trọn cho nàng ấy.” Ta đốt bức thư ấy, dựa bên đèn chợp mắt một hồi. Tỉnh dậy đã thấy xuân quang rực rỡ, liễu xanh bên hồ lay động. Có một công tử áo xanh dừng chân phía trước. Bàn chân ta xoay một vòng, đổi hướng bước đi. Như lời hắn nói, chẳng bằng đừng gặp gỡ.

Bìa truyện Xuân Mạn
Xuân Mạn

Nàng Tiên Cá Số Hai · 9 chương

Kiếp trước, ta sinh ra một đứa trẻ khờ dại. Con ta n.g.u ngốc đần độn, đến một tiếng gọi phụ mẫu cũng không biết. Vì thằng bé, phu thê chúng ta đã vắt kiệt tình thương của đấng sinh thành, duyên phận phu thê cũng cạn kiệt. Lại có một ngày, ta cùng Thôi Nông cãi vã đến mức ném chén đập bát. Hắn lại lạnh lùng buông một câu: "Nếu năm đó người ta cưới là tỷ tỷ của nàng, thì đã chẳng có quả báo rắc rối như ngày hôm nay! Đứa bé này ta không cần nữa! Ta muốn hòa ly!" Ta yêu phu quân sâu đậm, vốn định giúp hắn được toại nguyện. Chẳng ngờ lỡ tay một cái lại vô tình đ.â.m c.h.ế.c hắn. Đứa bé sau đó cũng bị tỷ tỷ hại c.h.ế.c. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về thời niên thiếu. Người phụ thân luôn thiên vị hệt như kiếp trước, bước vào khuê phòng của ta nói: "Tỷ tỷ của ngươi nhan sắc đẹp nhất thiên hạ, gả cho hắn thì thật thiệt thòi. "Ngươi sinh ra xấu xí, chẳng có nam nhân nào bằng lòng rước đâu. "Thôi Nông có việc cầu cạnh Tống gia chúng ta, gả nữ nhi nào qua đó hắn cũng chẳng dám chối từ. "Mối hôn sự này liền giao cho ngươi vậy." Nhưng ngay ngày hôm sau, phụ thân liền bắt gặp hai kẻ đó đang lăn lộn trên cùng một chiếc giường. Nhìn thấy cảnh ấy xong, ông liền “vô tình” trúng gió ngã xuống. Ta nước mắt lưng tròng, ngã quỵ xuống đất khóc than: "Không bằng mối hôn sự này, cứ giao lại cho tỷ tỷ đi thôi."

Bìa truyện Thiên Mệnh Định Ta, Không Phải Ngươi
Thiên Mệnh Định Ta, Không Phải Ngươi

zhihu · 10 chương

Công chúa là kẻ xuyên thư, lại si mê cuồng loạn một đôi CP trong sách ... chính là ta và Tần Lập Chu. Ta quanh năm khoác giáp nơi sa trường, vậy mà công chúa lại truyền ta nhập cung, cưỡng ép ta nuôi tóc dài, mặc váy lụa: “Bất kể ngươi lập bao nhiêu đại công, chỉ có dịu dàng, mỹ lệ đứng cạnh Tần Lập Chu mới gọi là xứng đôi!” Ta được phong làm nhị phẩm hầu tước, nàng lại khuyên ta kháng chỉ: “Chém chém giết giết thật quá tàn khốc. Chi bằng ngươi an tâm hồi phủ thành thân cùng Tần Lập Chu, ba năm sinh đôi, cho hắn một chốn hậu phương yên ổn!” Đến kỳ săn bắn tỷ thí, nàng ngấm ngầm giở trò với chiến mã của ta, khiến ta ngã ngựa trọng thương, miệng vẫn dõng dạc nói: “Phu quân ngươi không giỏi cưỡi ngựa, ngươi nên nhường hắn một chút. Ngươi quá mạnh, sẽ khiến Tần Lập Chu mất thể diện.” Thế rồi giặc tràn biên giới, nàng lại cắt đứt viện binh của ta. Cuối cùng, ta tử trận nơi quân địch mai phục. Tần Lập Chu đến muộn, ôm lấy thi thể ta mà khóc đến đứt ruột đứt gan, còn công chúa thì đứng bên cạnh xướng lên thỏa mãn: “Cặp đôi ta ship cuối cùng cũng thành kết cục BE rồi! Nàng tuy mất đi sinh mạng, nhưng sẽ mãi mãi sống trong tim người yêu nàng! Thật là một mối tình bi hùng vạn cổ khó tìm!” Lần nữa mở mắt, ta đã trọng sinh trở về cái ngày công chúa bắt đầu "cải tạo” ta…

Bìa truyện Ngươi Đâu Phải Ngọc Quý
Ngươi Đâu Phải Ngọc Quý

Đêm Neo Thuyền Bến Tần · 7 chương

Ta cả đời không có con, bèn đưa đứa con của thiếp thất là Giang Hoài Du về nuôi nấng bên mình. Ta tìm cho hắn người thầy giỏi nhất, dạy dỗ hắn văn võ vẹn toàn, để hắn nắm quyền cai quản toàn bộ Hầu phủ. Ta chọn cho hắn cô nương tốt nhất khắp kinh thành, để phu thê hắn êm ấm, con cái quây quần. Nhưng về sau, thân thể vốn đang khỏe mạnh của ta chợt ngã bệnh nằm liệt giường, bị bệnh tật hành hạ suốt mấy năm trời. Trước lúc ta nhắm mắt, Giang Hoài Du ngồi bên giường, giọng nói lạnh lẽo: "Mẫu thân, cả đời này của ta đều bị người thao túng, người có biết ta hận đến mức nào không?" "Ngay cả chuyện thành thân ta cũng không thể làm theo ý mình, cưới người con gái mình thích." "Ta chịu đựng đủ rồi. Những năm qua, ta sai người ngày ngày bỏ đ.ộ.c vào thức ăn của người. Những đau đớn người phải chịu mấy năm nay, đều là đáng đời." Ta trợn tròn hai mắt, không dám tin. Đến khi chớp mắt lần nữa, ta đã trở lại đúng cái ngày chọn con năm ấy. Ta còn chưa kịp lên tiếng, Giang Hoài Du đã vươn tay chỉ thẳng vào ta: "Ta không muốn bà ta làm mẫu thân."

Bìa truyện Thiên Mệnh Không Nên Như Vậy
Thiên Mệnh Không Nên Như Vậy

Nát Ngư Xung Thụ · 6 chương

Thái hậu băng hà, trong triều tất cả quan viên đều phải chọn một nữ nhi vào cung tuẫn táng. Ta rút thăm thua trưởng tỷ, vốn nên cùng bị chôn sống dưới hoàng lăng. Nào ngờ đến ngày hạ táng, Hoàng đế vừa gặp đã động tâm, lập tức phong ta làm phi. Phu quân của trưởng tỷ lại sớm tử trận nơi sa trường. Nàng chịu không nổi cảnh phòng khuê cô quạnh, tư thông cùng thị vệ, theo luật phải bị trầm sông. Ta đến nơi cầu xin cho nàng, lại bị nàng kéo xuống nước. Mở mắt lần nữa, chỉ thấy trưởng tỷ quỳ thẳng tắp, lời lẽ kiên quyết: "Con nguyện vì Thái hậu mà tuẫn táng!"

Bìa truyện Gương Mặt Người Xưa
Gương Mặt Người Xưa

Chuyển Nhãn · 8 chương

Thuở ta còn làm Ngỗ tác, tính tình vô cùng ngông cuồng. Từng ngang ngược cưỡng chiếm Đại Lý Tự khanh Bùi Cố, lại còn hạ sinh cho chàng một hài tử. Về sau ta mệnh chung lìa đời, Bùi Cố chỉ sau một đêm mà bạc trắng mái đầu, bế môn suốt ba ngày, giọt nước hạt cơm đều không màng tới. Người người khắp thành Trường An đều cảm thán Bùi Cố sủng thê như mạng, quả là một kẻ si tình hiếm thấy. Ta cũng tưởng là như vậy. Bởi thế mà ta không nỡ đầu thai chuyển thế, ở dưới địa phủ cần mẫn làm quỷ sai, chật vật suốt ba năm cuối cùng cũng giành được cơ hội hoàn dương trong ba ngày. Nhưng nào ngờ khi lên tới trần thế, lại nghe được tin Bùi Cố sắp sửa đại hôn cùng Trưởng công chúa. Ta muốn tìm chàng ba mặt một lời, tìm khắp chốn cùng nơi, rốt cuộc lại thấy chàng ở tổ phần Bùi gia. Chàng đang dẫn người đi quật mộ của ta. Nhìn thấy ta, chàng hờ hững chìa ra một cái xẻng sắt: "Đã đến rồi, thì giúp một tay đi."

Bìa truyện Gả Cho Chàng Là May Mắn Nhất Đời Của Ta
Gả Cho Chàng Là May Mắn Nhất Đời Của Ta

Ba Tích · 10 chương

Kiếp trước, ta gả cho một kẻ què. Kẻ què ấy dung mạo tuấn mỹ, song lại vô dụng đến cực điểm. Theo hắn, ta bị tỷ tỷ ruột cười chê nửa đời người. Mà hắn lại chẳng biết tiến thủ, mặc ta mắng nhiếc bao nhiêu lần, chỉ biết nấu một bàn đồ ăn, dịu giọng dỗ ta đừng giận. Ai mà thèm mấy miếng ăn ấy chứ? Ta muốn làm mệnh phụ có chiếu chỉ sắc phong! Trọng sinh một đời, ta quyết thoát khỏi kiếp khổ, trèo lên cành cao mà gả. Ngày phụ thân định hôn ta cho kẻ què, ta đang muốn mở miệng từ chối, thì hắn lại lên tiếng trước. Hắn đứng giữa gió, áo trắng hơn tuyết, thần sắc u ám: “Đa tạ bá phụ ưu ái, nhưng vãn bối... đã có người trong lòng.” <Truyện do Mèo Kam Mập đặt tên lại - tên gốc: Gả Cho Kẻ Què C.h.ế.c T.i.ệ.t>