🍉

📚 Truyện Nữ Trưởng Thành

Tất cả truyện thuộc thể loại Nữ Trưởng Thành.

Tìm thấy 18 truyện

Bìa truyện Lệnh Nghi Có Sính Lễ
Lệnh Nghi Có Sính Lễ

Con Mèo Chui Ra Từ Dòng Nước Trong · 5 chương

Bùi Diễn đã mang sính lễ đến hỏi cưới ta hai lần, nhưng đều không thành. Lần thứ nhất là trước khi ra khỏi cửa, con nhạn dùng làm sính lễ bỗng nhiên t.ắ.t t.h.ở. Lần thứ hai khi đi được nửa đường, rương sính lễ đột nhiên rơi xuống đất, đồ ngọc bên trong vỡ nát. Chuyện cưới hỏi xưa nay luôn chú trọng điềm lành, Bùi Diễn đành phải bất đắc dĩ quay về. Đến lần đưa sính lễ thứ ba, ta sợ lại xảy ra sai sót. Ngày hôm trước ta cố ý hẹn gặp Bùi Diễn, nhớ ra được chi tiết nào đều dặn dò hắn hết lần này tới lần khác. Hắn vỗ ngực bảo đảm, lần này tuyệt đối sẽ không xảy ra bất cứ vấn đề gì. Trên đường trở về, ta nhớ ra còn dặn thiếu một chuyện. Lúc vội vàng quay lại, ta liền nghe được cuộc nói chuyện giữa Bùi Diễn và gã sai vặt. "Thiếu gia ngày mai thật sự sẽ mang sính lễ đến nhà Tiết cô nương sao?" "Không vội, còn phải mài giũa tính tình của nàng thêm chút nữa. Đêm nay ta tìm bạn tốt uống một trận say sưa, ngày mai cứ bảo là say rượu nên ngủ quên mất, nàng chẳng phải vẫn sẽ phải mỏi mòn chờ đợi ta hay sao." Ta lặng lẽ một hồi, quay đầu sai tỳ nữ đi ngầm tiết lộ chút tin tức. Ngày hôm sau, khi Bùi Diễn vẫn còn đang chìm trong giấc mộng. Bạn tốt của hắn đã khiêng sính lễ đứng đợi ngay trước cửa nhà ta.

Bìa truyện Thanh Y
Thanh Y

Khúc Hát Hằng Đêm · 5 chương

Thái tử say rượu, làm ra chuyện hồ đồ. Sau chuyện đó, khắp hoàng cung lùng sục tìm kiếm cung nữ đêm ấy. Hắn muốn ban danh phận cho nàng ta. Kẻ thì ganh tị, kẻ lại mạo nhận. Giữa lúc hỗn loạn ấy. Ta lặng lẽ thu dọn tay nải chuẩn bị rời cung. A Kiều ở cùng phòng chê ta ngốc. "Thanh Y cô cô, Điện hạ bằng lòng chịu trách nhiệm, như vậy không tốt sao?" Ta lắc đầu, khẽ đáp. "Không tốt." Bởi vì kiếp trước đã dạy ta rằng: Hắn cứ ngỡ mình có thể gánh vác trách nhiệm, nhưng thực chất hắn không thể. Kẻ vô năng cớ sao lại nói chuyện tình ái, chi bằng ta tự bảo vệ lấy chính mình.

Bìa truyện Người Vợ Tào Khang
Người Vợ Tào Khang

Gió Lớn Thổi Rớt Chim Nhạn · 10 chương

"Phu nhân, ta chuẩn bị nạp thiếp." Khi Đoàn Khánh nói lời này, ta đang ủi bộ lễ phục ngày mai tiến cung cho hắn. Nghe vậy, ta suýt nữa đ.á.n.h đổ bàn ủi sắt đang rực than hồng. Hắn vắt chéo chân, thản nhiên nói: “Ta muốn rước nữ nhi họ Chu vào cửa, là con gái nhà quyền quý triều trước, nàng từng gặp rồi đấy." "Lão tử theo Hoàng thượng đ.á.n.h giang sơn, mạng sống treo trên dải lưng quần, nay được phong Quốc công rồi, nạp đích nữ Hầu phủ thì có làm sao?" "Nhà lão Hàn kia, một đám chân lấm tay bùn một chữ bẻ đôi chẳng biết, thế mà còn cưới được tiểu thư Bá phủ về làm kế thất!" Nhìn vẻ mặt coi đó là điều hiển nhiên của hắn. Ta hít sâu một hơi — chuyện gì đến, cuối cùng cũng phải đến. Ta ba mươi tám tuổi, cùng hắn nếm mật nằm gai suốt nửa đời người, nay đúng là đến lúc được hưởng phúc nhàn nhã rồi. Thế nên, vào năm ba mươi chín tuổi này. Ta quyết định sẽ làm một góa phụ vui vẻ, tận hưởng cuộc đời tươi đẹp.

Bìa truyện Triêu Ngọc Giai
Triêu Ngọc Giai

Tiểu A Thất · 9 chương

Nương ta hồ đồ cả đời, tình nghĩa và bạc tiền chẳng thể phân minh. Bị người nhà phụ thân đè đầu cưỡi cổ vơ vét, sống uất ức cả một đời. Về sau, nương rốt cuộc cũng tỉnh ngộ. Cũng chỉ cần hai gậy đ.á.n.h cho kẻ giả câm giả điếc như phụ thân liệt giường, để thân xác rữa nát trên giường mà gạt nợ. Sau đó nương nuôi thêm một đôi nam sủng, sống sung sướng khoái hoạt được mấy năm. Lúc ta xuất giá, nương thấm thía dặn dò: "Gả cho kẻ nào cũng không được vứt bỏ cuốn sổ nợ trong lòng. Trong chuyện tình cảm nữ tử đã chiếm thế yếu, trên phương diện bạc tiền và quyền lợi thì tuyệt đối không thể nhượng bộ thêm nữa. Tình nghĩa trả không nổi, thì bắt bọn hắn lấy mạng ra mà đền." Ta ghi nhớ lời nương dạy, một đường thuận buồm xuôi gió. Cho đến khi phu quân tự làm theo ý mình, đưa quả tẩu của hắn về phủ. Nam châu do mẫu tộc ta mang tới lại ngang nhiên cài trên đầu ả. Chiếc vòng ngọc mà nữ nhi ta luôn mong ngóng, cũng trơ trẽn lồng trên cổ tay nữ nhi của ả. Phu quân biết rõ hắn rõ ràng đuối lý. Nhưng lại ép ta phải rộng lượng bao dung. Ta liền biết, đã đến lúc phải tính sổ rồi.

Bìa truyện Đương Gia Chủ Mẫu
Đương Gia Chủ Mẫu

Gió Dữ Thổi Rơi Chim Nhạn · 13 chương

Sau khi cứu đứa cháu trai từ dưới nước lên, ta đang thay y phục ở gian phòng phía Đông. Tỷ phu Triệu Hoành lại đẩy cửa xông vào đúng lúc này, hại ta không thể không gả cho hắn làm kế thất. Đêm trước ngày đại hôn, đích mẫu tự tay bưng tới một bát thuốc tuyệt tự. Ta gạt bát thuốc ra, ngước mắt lên nhìn: “Bà dám ép ta uống, vậy thì việc đầu tiên ta làm chính là đoạn tuyệt hương hoả của nhà họ Triệu. Bà có tin không?" Đích mẫu tức điên lên, quay đầu đến trước mặt Triệu Hoành cáo trạng. Triệu Hoành cười lạnh: “Tâm tư thâm độc, không xứng sinh con cho ta." Đứa cháu trai tám tuổi cũng lớn tiếng la hét: "Nữ nhân xấu xa, ngươi không xứng làm mẫu thân của ta!" Ta nhìn sang Triệu Hoành: “Nếu ta đã không xứng sinh con cho ngươi, vậy thì đừng đến ngủ cùng ta." "Từ nay về sau, chuyện ăn mặc ở đi lại, học hành, tiền đồ của đứa trẻ này, hay cả thể diện trước mặt quý nhân... tất cả đều không liên quan đến ta." "Lão gia nếu đã chê ta tâm tư thâm độc, chi bằng tự mình nuôi dạy nó đi." Trước khi xuyên không, ta vốn là một quản lý nhân sự của một tập đoàn lớn. Ngoài năng lực làm việc ra, thì còn phải biết cách nhận diện chính xác các thủ đoạn thao túng tâm lý (PUA) chốn công sở.

Bìa truyện Tôi Nhờ Đuổi Khách Mà Làm Tiệm Bánh Mì Nổi Đình Nổi Đám
Tôi Nhờ Đuổi Khách Mà Làm Tiệm Bánh Mì Nổi Đình Nổi Đám

Tiêu Tương Nhất Nhất · 5 chương

Ngày bị tập đoàn sa thải, mẹ bắt tôi đi vực dậy tiệm bánh mì mà bà ngoại đã gìn giữ suốt bốn mươi năm qua. Nhìn cuốn sổ sách ghi nhận thua lỗ mười lăm tháng liên tiếp, tôi quyết định phải để tiệm sập càng sớm càng tốt. Khách muốn mua bánh mì sandwich, tôi liền bảo họ bánh này làm từ bơ thực vật; khách muốn mua bánh cuộn da cọp, tôi nhắc họ kem bên trong đã chảy rữa hết rồi. Tôi cứ tưởng chưa tới một tuần là tiệm sẽ dẹp, ai ngờ lại bị người ta bêu tên lên Tiểu Hồng Thư. Ngày hôm sau vừa mở cửa, nhìn dòng người xếp hàng rồng rắn bên ngoài, tôi đứng hình luôn. Tôi chỉ muốn tiệm mau mau đóng cửa thôi mà, sao tự dưng lại hot rần rần thế này?

Bìa truyện Mặc Cho Gió Thổi Đông Tây Nam Bắc
Mặc Cho Gió Thổi Đông Tây Nam Bắc

Niềm Vui Là Trên Hết · 6 chương

Đại tỷ để mắt tới vị hôn phu của ta. Trong nhà khóc lóc ầm ĩ, đòi ta phải nhường mối hôn sự này cho tỷ ấy. Tỷ ấy trèo lên bệ cửa sổ trên gác, lấy t.í.n.h m.ạ.n.g ra uy hiếp ta. "Nếu muội không nhường, hôm nay ta sẽ n.h.ảy từ trên này xuống!" Phụ mẫu cầu xin ta nhượng bộ. Ta bước lên phía trước, vươn hai tay ra. Sau đó dùng sức, đ.ẩ.y thẳng đại tỷ xuống dưới! "Ta toại nguyện cho tỷ."

Bìa truyện Sau Khi Nhường Thứ Muội Thay Gả, Ta Trở Thành Kẻ Làm Thuê Nơi Hậu Cung
Sau Khi Nhường Thứ Muội Thay Gả, Ta Trở Thành Kẻ Làm Thuê Nơi Hậu Cung

Vượt Qua Ánh Trăng Vui Vẻ · 6 chương

Sắp lên kiệu hoa, ta mới biết được sự thật. Hôn phu của ta, bên cạnh có một tì thiếp rất dễ thụ thai, đã sớm sinh cho hắn năm đứa con. Không chỉ vậy, tì thiếp này lại chẳng bao giờ cậy sủng mà kiêu ngạo, tính tình vô cùng đoan trang hiền lành. Đến mức, mẹ chồng tương lai trước lúc ta lên kiệu hoa đã cố ý đến cảnh cáo ta một phen: "Công lao của Vân Anh, dư sức nhận được vị trí bình thê rồi. Là nàng ấy rộng lượng bao dung, sợ tân nương tử về nhà chồng không đẹp mặt, nên mới chủ động nhượng bộ đấy." "Tân nương tử sau này, phải biết kính trọng Vân Anh nhiều hơn nhé!" Quý gia đinh ninh rằng, kiệu hoa đã đến cửa, nhà ta chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt mà chấp nhận. Lại chẳng ngờ, A nương quay đầu liền lôi thứ muội từ hậu viện ra để 【thay gả】. Ta sốt ruột: "Sao có thể để muội muội thay ta nhảy vào cái hố lửa này?" Nhưng A nương lại cười khẩy: "Con tưởng nó là khúc gỗ ngốc nghếch như con sao?" "Ả tì thiếp kia thích ra vẻ phong thái của chính thất, đúng lúc cần loại hồ ly lẳng lơ như muội muội của con đến trừng trị." "Còn về phần con..." Sau chuyện đổi tân nương, ta chẳng thể nào tìm được nam tử môn đăng hộ đối nữa. Kẻ đến cửa cầu thân, đều là những gia đình sa sút túng quẫn, vừa nghèo rớt mồng tơi lại có nhân phẩm tồi tệ. Thế là, A nương cắn răng, đưa ta thẳng vào hậu cung... làm cung nữ! "Đã không thể dựa dẫm vào nam nhân, thì phải dựa vào bản lĩnh của chính mình mà sống." "Đợi đến khi con ngóc đầu lên được trong chốn hậu cung, ngày sau xuất cung trở về dưỡng già, cũng là một vị lão phu nhân vô cùng tôn quý và có thể diện." Chờ đã, A nương, sao bản thân con lại không biết là mình có bản lĩnh lăn lộn trong hậu cung thế này?

Bìa truyện Sau Khi Thất Tình, Tôi Gói Mang Về Luôn Tổng Tài Và Nhóc Tì
Sau Khi Thất Tình, Tôi Gói Mang Về Luôn Tổng Tài Và Nhóc Tì

Mài Mực Ngắm Hạc Bay Trong Mây · 9 chương

Năm thứ tám ở bên Tạ Doãn Chi, "em gái nuôi" của anh ta tốt nghiệp đại học. Đêm trước ngày tôi ra nước ngoài công tác, anh ta đích thân vào bếp nấu một bàn đồ ăn, tươi cười rạng rỡ thông báo: “Vừa hay công việc của Thiên Thiên chưa ổn định, trước mắt cứ để em ấy đến ở nhà mình nhé." Tôi buông đũa, xách vali lên và đi thẳng. Người vừa đến Thung lũng Silicon, mới bước xuống máy bay thì điện thoại đã reo lên. Con gái của sếp bắt máy: “Chú Tạ, chú mà còn làm phiền mẹ cháu nữa là ba cháu giận đấy!"

Bìa truyện Thải Thải
Thải Thải

Dòng Sông Lạc Không Bao Giờ Cạn · 9 chương

Lên kinh thành tìm vị hôn phu, trước khi chính thức đến cửa, ta đã dò hỏi một phen về cách làm người của hắn. Biết được hắn có một cô bạn thanh mai lớn lên cùng nhau từ nhỏ, lại có một vị cô nương mà hắn đã thầm thương trộm nhớ từ lâu. Chuyện tình cảm của ba người họ ồn ào huyên náo, ta liền biết mối hôn sự này không thể thành rồi. Vì thế, ta dùng tờ hôn thú đổi lấy một lời đảm bảo của Hầu phu nhân: Ta nguyện ý chủ động từ hôn, nhưng một cô gái mồ côi như ta sống ở kinh thành chẳng dễ dàng gì, hy vọng Hầu phủ có thể nuôi dưỡng ta vài năm như con gái trong nhà, đợi đến khi mười sáu t.u.ổ.i ta sẽ tự mình rời đi. Hầu phu nhân đã nhận lời. Từ đó, ta ăn ở đều tại Hầu phủ, cùng các vị tiểu thư trong phủ đọc sách luyện chữ, học cách đối nhân xử thế. Thế nhưng, thế tử Hầu phủ là Tạ Như Quyết lại chẳng hề tin tưởng. Ta đọc sách, hắn nói cho dù ta có đọc nhiều sách đến đâu, hắn cũng sẽ không thích một kẻ ngốc nghếch đầu gỗ như ta. Ta học cưỡi ngựa bắn cung, hắn cười nhạo ta có công sức này chi bằng đi học múa, sau này còn dễ bề lấy lòng phu quân. Ta học tính toán sổ sách, hắn lại hùa theo người khác nói đùa rằng sau này tuyệt đối không để của cải Hầu phủ rơi vào tay ta. Về sau có người đến cửa hỏi cưới, hắn lại đuổi người ta ra ngoài, lớn tiếng nói ta dẫu sống hay c.h.ế.c đều là người của Tạ gia hắn. Nhưng cuối cùng, ta vẫn bước ra khỏi cửa Hầu phủ, còn hắn chỉ có thể sa sầm mặt mày đứng nhìn, ngay cả việc vươn tay ngăn cản cũng không thể làm được. Bởi vì lần này, thứ ta nhận lấy chính là thánh chỉ.