🍉

🌀 Truyện Xuyên không

Tất cả truyện thuộc thể loại Xuyên không.

Tìm thấy 28 truyện

Bìa truyện Ta Thăng Quan Tiến Chức Nhờ Thấu Hiểu Động Vật
Ta Thăng Quan Tiến Chức Nhờ Thấu Hiểu Động Vật

Gió Lớn Thổi Rớt Chim Nhạn · 12 chương

Tổ phụ chơi c.h.ọ.i gà thua, đem gán ta cho một tên ăn chơi trác táng của phủ Định Bắc Hầu làm thiếp. Đại bá mẫu khuyên ta nên cam chịu số phận. Mẫu thân đi tìm vị hôn phu Giang Tuấn để nhờ nghĩ cách, nhưng lại mang về một tờ giấy từ hôn của hắn. Tất cả mọi người đều cho rằng, ngoại trừ việc ngoan ngoãn bước lên kiệu hoa, ta không còn sự lựa chọn nào khác. Chỉ có ta đứng trên đại sảnh, nhìn chằm chằm vào cái tên ngông cuồng vô lối kia, cất lời: "Tổ phụ ta tuổi tác đã cao, ngươi thắng cũng chẳng vẻ vang gì." "Nếu có gan, ngươi và ta đường đường chính chính đấu một ván. Kẻ nào thua, phải chạy quanh trường c.h.ọ.i gà, vừa chạy vừa sủa tiếng chó ba vòng. Dám không?" Kiếp trước, ta đang làm việc ở vườn thú sắp được thăng chức tăng lương, lại đột nhiên xuyên không đến cái chốn rách nát này. Một cục tức đầy bụng đang không có chỗ phát tiết. Nếu không khiến tên phá gia chi tử này thua đến mức không dám vác mặt ra đường, thì ta đây chẳng xứng đáng làm người thấu hiểu tiếng thú!

Bìa truyện So Với Đấu Đá Tranh Giành Trong Nhà, Chi Bằng Ngủ Nướng Cho Sướng
So Với Đấu Đá Tranh Giành Trong Nhà, Chi Bằng Ngủ Nướng Cho Sướng

Tễ Vô · 9 chương

Xuyên vào truyện đấu đá hậu viện. Mẹ chồng bảo ta phải dậy sớm dâng trà theo quy củ. Ta không dậy nổi, thế là ngay tối đó liền cho bà uống thuốc an thần. Kéo bà ngủ cùng ta đến tận khi mặt trời lên cao. Tưởng phen này sẽ bị trách phạt nặng nề. Nào ngờ trước mắt lại hiện lên mấy dòng chữ: 【Ha ha, Tần phu nhân mấy chục năm mới lần đầu ngủ lâu như vậy, giờ tinh thần sảng khoái, tâm tình cũng tốt hơn hẳn.】 【Trước kia ngày nào bà cũng thiếu ngủ, chẳng trách sao tính tình hay cáu gắt.】 【Quả là uy lực của khoa học kỹ thuật hiện đại, một liều thôi đã chữa được chứng mất ngủ, lo âu mà phu nhân tốn bao nhiêu bạc cũng không khỏi.】 【Nữ chính đúng là vô tình mà lại làm trúng ngay chỗ yếu hại trong lòng Tần phu nhân.】 Ta: ? Vậy… thế này là đúng hay sai đây?

Bìa truyện Câu Chuyện Nơi Biên Thành Của Đồ Ma Ốm Và Gã Ngốc Nghếch
Câu Chuyện Nơi Biên Thành Của Đồ Ma Ốm Và Gã Ngốc Nghếch

Lạp Bút Tiểu Tửu · 8 chương

Cô mẫu gả cho Trấn Bắc vương làm kế thất. Cha nương chuẩn bị đến nương nhờ cô mẫu, lúc gần đi lại vì chuyện đi hay ở của ta mà cãi vã. Nương khóc lóc nói: “Nó từ nhỏ đã ốm yếu, cho dù có đưa tới kinh thành thì còn sống được mấy ngày đâu!" Cha bực bội nói: “Từ lúc nó sinh ra, ngày nào cũng ngỡ nó sắp c.h.ế.c. Kết quả bao nhiêu năm nay, khiến ta cả ngày nơm nớp lo sợ, vậy mà cứ thế sống tới năm mười hai t.u.ổ.i rồi!" Nương vốn dĩ vẫn còn muốn tranh cãi để đưa ta cùng lên kinh. Nhưng tỷ tỷ cúi đầu, khẽ giọng bảo: “Nương, nếu người ngoài biết con có một muội muội trời sinh ốm yếu, e rằng con sẽ khó gả đi mất." Nương bèn im lặng. Cô mẫu gửi thư đến, bảo tỷ tỷ sinh ra đã có sắc nước hương trời, muốn tỷ tỷ gả vào vương phủ để lôi kéo thế tử. Tương lai vinh nhục hưng suy của cả nhà ta, đều đặt cả lên người tỷ tỷ. Thế nhưng, năm ta mười bảy t.u.ổ.i. Cha nương lại vội vã quay về tìm ta. Họ cầm một bức họa, van xin ta: “Thế tử nói muốn cưới một cô nương như thế này, chúng ta vừa nhìn, con và nàng ấy giống hệt nhau. Đứa trẻ ngoan, theo cha nương về nhà đi."

Bìa truyện Đi Tìm Phu Quân
Đi Tìm Phu Quân

Gió Thổi Qua Tim · 14 chương

Đêm trước ngày cưới cùng Thái tử, ta bị bọn cướp bắt đi, cả đêm không về. Tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm. Thái tử vội vã từ hôn. Hắn quay sang hỏi cưới đích tỷ của ta: "Thái tử phi của ta, nhất định phải là người có thân thể trong sạch." Đích tỷ vui mừng hớn hở nhận lấy ngọc bội định tình: "Mây đen rẽ lối cũng thấy ngày trăng sáng, thứ thuộc về ta, vòng vèo mãi rồi cũng sẽ quay về tay ta." Cha mẹ bày sẵn rượu độc cùng lụa trắng: "Ngươi đã mất hết danh tiết, vậy hãy chọn một thứ để lên đường đi." Ta chẳng muốn chọn con đường nào cả. Thế là vị công tử họ Lâm – người đã cứu ta ra khỏi sào huyệt của bọn cướp – liền ghé sát vào tai ta, vạch ra cho ta con đường thứ ba: "Hay là, nàng gả cho nữ tử xuyên không là ta đây đi."

Bìa truyện Ký Ức Biến Mất
Ký Ức Biến Mất

Bản Chất Tôi Là Một Củ Khoai Tây Nhỏ · 8 chương

Xuyên thành đích nữ phủ Thượng thư đã năm năm, ta lúc nào cũng dè dặt cẩn trọng. Bởi vì kẻ xuyên không một khi bị phát hiện sẽ bị đưa vào Thần Bộ Sở t.h.iê.u sống. Ta vốn định an phận nằm ườn sống nốt kiếp này, nào ngờ lại bị Hoàng đế hạ chỉ bắt đi hòa thân Bắc Địch. Đại hãn Bắc Địch có sở thích vô cùng quái gở. Nữ nhân của hắn không c.h.ế.c thảm thì cũng bặt vô âm tín. Cả phủ Thượng thư chìm trong bầu không khí ảm đạm, thê lương. Chỉ duy nhất trong lòng ta là mừng rỡ như điên. Ta vốn là nữ Tiến sĩ Lịch sử. Từ sớm đã phát hiện nền văn minh Bắc Địch có nhiều điểm khác thường. Vị Đại hãn này e rằng cũng chính là người xuyên không. Chỉ cần tìm được điểm giao thoa giữa quỹ đạo của hai chúng ta, biết đâu ta có thể tìm được đường về nhà. Quả nhiên, khi ta vừa buông câu "Kỳ biến ngẫu bất biến", hắn liền buột miệng thốt lên: "Phù hiệu khán tượng hạn! Nàng... đến từ năm nào?" Qua khóe mắt, ta thấy bàn tay đang cầm đao của hắn chợt siết chặt lại. Ta chần chừ một thoáng, rũ mi mắt nhìn xuống bàn ăn. "Đại hãn, thứ ta nói là bí quyết hầm bát canh gà ngó sen này, là kê biến ngẫu bất biến." "Ha ha." Hắn khẽ nhếch môi, bật cười ra tiếng, "Lý Nguyên Hy, đây đã là lần thứ ba ta nghe được cái bí quyết này rồi."

Bìa truyện Bên Gối Là Bệ Hạ, Sau Lưng Là Xưởng Công
Bên Gối Là Bệ Hạ, Sau Lưng Là Xưởng Công

Nguyệt Hạ Tiểu Viện · 6 chương

Ta và chồng xuyên không rồi. Ta xuyên thành sủng phi của Hoàng đế, còn chồng lại thành đại thái giám bên cạnh Hoàng đế. Ta sốt sắng hỏi: “Thật sự không còn nữa sao?" Chồng mặt mũi xám xịt như tro tàn: “Không tin em s.ờ thử xem." Ta run rẩy đưa tay s.ờ thử một cái, tim nháy mắt lạnh đi một nửa, vẫn không cam tâm hỏi: “C.ắ.t sạch sẽ luôn rồi sao? Em không tin."

Bìa truyện Cô Út Điên Khùng Biết Chế Súng, Dẫn Nương Ta Đi Đánh Thiên Hạ
Cô Út Điên Khùng Biết Chế Súng, Dẫn Nương Ta Đi Đánh Thiên Hạ

Nhân Dâu Tây · 6 chương

Cô út là một kẻ điên, suốt ngày tự nhốt mình trong phòng rèn sắt, lại còn đòi chế tạo cái thứ gọi là "máy bay" gì đó. Cha ta chê cô làm mất mặt gia phong, bèn khóa chặt cô ở hậu viện. Hôm ấy, vì muốn nịnh bợ tên quyền thần, cha định lôi nương ta đi tắm rửa sạch sẽ rồi dâng sang chỗ hắn. Ta khóc nức nở chạy đến đập cửa phòng cô út: “Cô cô, cứu nương với!" Cánh cửa bật mở, cô cô xuất hiện với mái tóc rối bù tơi tả, trên tay xách theo một cái ống sắt đen ngòm. Ánh mắt người lạnh lẽo, hoàn toàn chẳng còn dáng vẻ điên dại ngốc nghếch như thường ngày. "Đoàng——" Một tiếng nổ chát chúa vang lên, trên đùi cha ta lập tức t.h.ủ.n.g thêm một lỗ m.á.u. Cô cô thản nhiên nạp thêm đạn dược: “Thứ này gọi là s.ú.n.g hoa cải, chưa thấy bao giờ đúng không? Đồ nhà quê."

Bìa truyện Ngày Xuân Không Muộn
Ngày Xuân Không Muộn

Lê Tuyết Ủ Rượu Ngọt · 10 chương

Cùng cô bạn thân xuyên không về thời cổ đại, chẳng bao lâu sau, nàng ấy bỗng dưng mất tích. Ta đã dốc lòng tìm kiếm suốt bao năm ròng, nhưng tin tức về nàng vẫn bặt vô âm tín, tựa như đá chìm đáy bể. Thấm thoắt bảy năm trôi qua, ta giờ đây đã trở thành vị Hoàng hậu kiêu căng, độc đoán bậc nhất. Tiếng ác của ta vang xa, đến mức có thể khiến lũ t.r.ẻ đang quấy khóc cũng phải im bặt vì sợ hãi. Thế nhưng, lại có một đứa trẻ miệng còn hôi sữa đến gõ vang cánh cửa cung cấm đang đóng chặt, gào thét gọi ta là "A nương". Đây chẳng phải là đang đặt điều bôi nhọ danh tiết của ta sao? Ta lấy đâu ra con cái chứ? Đang định cất lời quở trách, đứa bé ấy ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn ta. Gương mặt đó... giống hệt cô bạn thân của ta như đúc từ một khuôn. Những lời mắng nhiếc vừa định thốt ra bỗng kẹt lại nơi cổ họng. Đứa nhỏ túm lấy vạt áo của ta, rụt rè nói: "Mẫu thân ruột của con tên là Phó Quân Y. Người bệnh nặng sắp không qua khỏi, chẳng thể tự thân đi tìm người được nữa." "Người nói, từ nay về sau, người chính là A nương của con."

Bìa truyện Tái Giá Vào Hầu Phủ
Tái Giá Vào Hầu Phủ

Gió Thổi Qua Tim · 9 chương

Năm xuyên không về thời cổ đại, ta đã ba mươi tư tuổi rồi. Dưới gối chỉ có một mụn con gái, vừa mới mang theo của hồi môn dài mười dặm gả vào Hầu phủ. Kẻ góa bụa như ta vốn định lén lút nuôi vài chàng thiếu niên Tây Vực, cứ thế ở phương trời này an phận sống qua ngày đến tận lúc đất trời tàn lụi. Thế nhưng nửa năm sau, con gái bỗng gửi thư về khóc lóc kể lể: 【Nương à, trong lòng Tiểu Hầu gia chỉ có biểu muội người trong mộng của hắn. Con ở Hầu phủ bị bọn họ sỉ nhục đến khốn đốn muôn bề, xin nương nghĩ cách cứu lấy con với.】 Đã nghiễm nhiên được làm nương mà chẳng phải mang nặng đẻ đau, cô con gái bảo bối của ta sao có thể để cho kẻ khác tùy ý ức hiếp cơ chứ? Thế là, ta gom góp hết thảy của nả. Ba tháng sau. Ngồi kiệu lớn tám người khiêng, dọc đường đánh trống khua chiêng rình rang, hệt như cái ngày con gái đi lấy chồng. Ta cũng gả luôn vào Hầu phủ.

Bìa truyện Ta Quyết Không Làm Nữ Phụ Số Nhọ
Ta Quyết Không Làm Nữ Phụ Số Nhọ

Miêu Miêu · 6 chương

Ta chính là nữ phụ "xui xẻo" trong cuốn thoại bản ngược luyến tàn tâm này. Đêm động phòng hoa chúc, phu quân trút bỏ lớp vỏ bọc ôn nhu thường ngày, hắn bảo ta rằng: “Vinh hoa phú quý, danh phận chính thất, ta đều có thể cho nàng. Duy chỉ có tấm chân tình này là không thể trao. Nếu nàng oán hận, cứ việc lấy mạng ta đi." Hắn còn chu đáo tới mức dâng tận tay ta một con đoản đ.a.o sắc lẹm. Đã thế... thì ta cung kính không bằng tuân mệnh vậy. Phập! Phập! Phập! Ta lụi hắn liền tù tì mười hai nhát. Nhát nào cũng m.á.u tuôn xối xả, nhưng tuyệt nhiên không lấy cái mạng tàn của hắn.