🍉

📚 Truyện Duyền Tiền Kiếp

Tất cả truyện thuộc thể loại Duyền Tiền Kiếp.

Tìm thấy 18 truyện

Bìa truyện Sau Khi Chết Không Làm Thái Tử Phi
Sau Khi Chết Không Làm Thái Tử Phi

Anh Đào Tiểu Tửu · 9 chương

Ta làm Thái tử phi mười năm. Cùng Thái tử phu thê hòa thuận, kính trọng lẫn nhau. Ngày nước mất, cùng nhau bỏ mình vì nước. Nhưng sau khi đến địa phủ, quỷ sai nói, nơi đây thi hành chế độ một vợ một chồng. Trong thời gian chờ đầu thai, Thái tử chỉ có thể chọn một nữ nhân trong số đông đảo phi tần. Hắn chuyển ánh mắt nhìn về phía Giang trắc phi, trong ánh mắt ngập tràn vẻ dịu dàng đắm đuối. "Uyển Uyển, cuối cùng ta cũng có thể cho nàng một danh phận rồi." "Giờ phút này ta không phải là Thái tử, không cần bận tâm đến thù nhà nợ nước nữa." "Năm tháng cõi âm đằng đẵng này, nàng có nguyện ý cùng ta chung bước không?" Giang trắc phi đỏ hoe vành mắt nhào vào lòng hắn, hai người ôm nhau thắm thiết ngay trước mặt ta. Ta còn chưa kịp buồn bã, đã nghe thấy tiếng quỷ sai kinh ngạc cảm thán: "Đúng là tình yêu đích thực!" "Giang Uyển Uyển là mật thám của nước địch đấy, nếu không có nàng ta, Tiêu quốc của các ngươi đã không mất nước sớm như vậy." "Thế mà vẫn có thể ở bên nhau, lợi hại thật."

Bìa truyện Mùa Hoa Thứ Ba
Mùa Hoa Thứ Ba

Bé Mèo Ngoi Lên Từ Dòng Nước · 5 chương

Nương nói ta là người vô phúc. Đầu thai vào bụng một người làm thiếp, trời sinh đã thấp kém hơn các vị tiểu thư do chính thất sinh ra một bậc. Lại còn phải gả cho một lão già ngoài sáu mươi tuổi. Nhưng ta lại không nghĩ vậy. Nương yêu thương ta, ta chưa từng phải chịu cảnh thiếu ăn thiếu mặc. Lão già đó là người giàu nhất trấn, bỏ ra số tiền lớn cưới một cô nương có bát tự đại cát về để xung hỉ. Sau khi gả qua đó, ta hầu hạ khiến lão vô cùng vui vẻ. Không những trong tay có cả đống bạc để tiêu, ta còn đón được nương ra ngoài cùng hưởng phúc. Lão sống chưa được hai năm thì qua đời, con trai riêng của lão lại chu cấp cho ta ăn ngon mặc đẹp cả một đời. Nếu như vậy vẫn chưa được coi là có phúc, thế thì phải như nào mới tính? Sống lại một đời, ta định tiếp tục gả cho lão, hưởng cuộc sống an nhàn. Nhưng lần này, người vén khăn trùm đầu lại là đứa con trai riêng kia. Ta vô cùng lo lắng: “Cha ngươi đâu? Ông ta bệnh đến mức không gượng dậy nổi rồi sao?" Sắc mặt đứa con trai riêng tối sầm lại: “Ngươi lại muốn gả cho cha ta đến thế cơ à, gả cho ta không được sao?"

Bìa truyện Chồng Cũ Thần Quân Lại Trở Thành Cha Của Tử Hàm
Chồng Cũ Thần Quân Lại Trở Thành Cha Của Tử Hàm

Đệ Đệ Của Ngươi · 6 chương

Ta là một kẻ đoản mệnh. Còn phu quân của ta là một vị thần tiên đã sống mấy vạn năm. Chuyện này, mãi đến lúc sắp c.h.ế.c ta mới biết được. Ba mươi năm cuộc đời của ta, đối với hắn mà nói, chẳng qua chỉ là một kiếp nạn lướt qua trong chớp mắt. Thế nên, lúc ở Địa phủ uống canh Mạnh Bà, ta nốc liền mấy bát to, chỉ cầu vĩnh viễn không bao giờ phải nhớ đến hắn nữa. Sau đó—— Ta trở thành kẻ đầu tiên từ trước tới nay uống canh Mạnh Bà mà không hề hấn gì. Mang theo ký ức kiếp trước, ta đầu thai chuyển thế. Vừa mở mắt ra, trước mặt thế mà vẫn là khuôn mặt tuấn tú bình thản như không của phu quân kiếp trước. Ta đang định há miệng mắng chửi xối xả, nhưng lại chỉ có thể phát ra tiếng khóc oe oe của trẻ nhỏ. Hắn vội vàng bế ta lên, đầy từ ái ôm vào trong lòng. "Sao thế bảo bối, có phải là đói bụng rồi không?"

Bìa truyện A Miểu
A Miểu

Tâm Tư Đỏ Thẫm · 7 chương

Đại tỷ là đệ tử chân truyền của Thần Y môn. Vì ranh giới nam nữ khắt khe, ra vào nhiều bề bất tiện, nên tỷ ấy thường lấy ra một chiếc mặt nạ da người, dặn ta thay tỷ ấy đến các buổi yến tiệc giao tế. Ta đều nhận lời. Duy chỉ có buổi tiệc thưởng hoa lần đó, vì uống nhầm rượu xuân, không ngờ ta lại bị nhốt chung một phòng với thế tử. Để bảo vệ danh tiếng cho đại tỷ, ta chủ động tháo mặt nạ xuống. Sau khi thành thân, giữa các buổi tiệc thường có kẻ thì thầm to nhỏ, cười nhạo hắn vốn dĩ muốn hái vầng trăng trên trời, rốt cuộc chỉ ôm trúng vũng bùn dưới đất. Thế tử nghe được, chỉ ôn tồn an ủi ta: “Đại tỷ của muội thanh cao, vốn là tuyết trắng trong ngần." "A Miểu tuy bình phàm, nhưng đảm đang quán xuyến, rất thích hợp để êm ấm qua ngày." Thích hợp để chung sống, nhưng lại chẳng hề tâm đầu ý hợp. Bởi ta cũng từng có một vầng trăng trong lòng, treo cao vằng vặc mà mãi chẳng thể với tới. Sống lại vào đúng cái ngày đại tỷ bảo ta thay tỷ ấy đi dự tiệc thưởng hoa. Ta lắc đầu uyển chuyển chối từ: "Đại tỷ, t.h.u.ố.c của Thẩm công tử, để ta đi đưa thay tỷ. Tỷ hãy tự mình đi dự tiệc thưởng hoa đi."

Bìa truyện Nỗi Hận Mất Con
Nỗi Hận Mất Con

Bé Cá Tiên Số 2 · 8 chương

Từ ngày con trai t.h.ấ.t lạc. Ta và Thẩm Túc Lâm trở thành một đôi phu thê đày đọa lẫn nhau. Trên yến tiệc trong cung, hắn mắng ta là kẻ chanh chua. Giữa chợ xá đông đúc, ta đỏ hoe mắt nguyền rủa hắn sớm c.h.ế.c. Hết năm này qua năm khác, vẫn chẳng tìm được con về. Tình cảm giữa ta cùng Thẩm Túc Lâm cũng đi đến hồi kết. Năm ấy, ta héo hon tiều tụy, trong lúc quẫn trí đã uống thuốc đ.ộ.c Hạc Đỉnh Hồng. Lúc mở mắt ra lần nữa, đã nghe mẫu thân đang hết lòng khuyên can. "Thẩm thế tử kia đúng là một con công thích chưng diện, nương từ lúc hắn còn bé đã không thuận mắt rồi, cũng chẳng hiểu sao con lại..." Lần này, ta liền ngắt lời nương. "Nương, hài nhi không gả nữa." Chẳng ngờ tin ta từ hôn còn chưa kịp truyền đi, phía Vương phủ cũng đã phái người đến, báo rằng Thẩm Túc Lâm chuẩn bị tới biên cương tòng quân. Hôn sự tạm thời gác lại. Thật tốt, ta thầm nghĩ, vậy thì đừng ai phải bắt đầu nữa cả.

Bìa truyện Trúc Mã Oan Gia Có Người Khác Rồi, Ta Không Cần Hắn Nữa
Trúc Mã Oan Gia Có Người Khác Rồi, Ta Không Cần Hắn Nữa

Bội Bội May Mắn · 8 chương

Ta và Tạ Hoài Ngân là một đôi oan gia cãi cọ từ nhỏ, đến tận đường xuống suối vàng vẫn còn cãi. Ta mắng hắn ngốc, lúc ta bị bọn sơn tặc c.h.é.m, hắn lại lao tới đỡ đ.a.o. Hắn mắng ta khờ, rõ ràng đã được cứu mà lại thà c.h.ế.c theo hắn chứ không chịu sống góa bụa cô đơn. Ta nhếch mép, nắm tay hắn cãi cọ, cho đến khi hắn thốt ra một câu khiến ý cười trên môi ta hoàn toàn cứng đờ. "Chê ta ngốc thì kiếp sau nàng ngàn vạn lần đừng bám lấy ta nữa, nhưng nàng sai rồi, ta sống lâu hơn nàng tới mười bốn năm đấy." Lúc này ta mới biết, nhát đ.a.o mà Tạ Hoài Ngân đỡ năm đó vốn không trúng chỗ hiểm. Sau khi ta c.h.ế.c, bên cạnh hắn lại có thêm một cô nương dung mạo giống ta. Tạ Hoài Ngân vẫn còn đang lải nhải không ngừng, ta bặm môi, xách váy rảo bước đi thẳng vào cửa chuyển kiếp. Tức c.h.ế.c ta rồi, lần này ta nhất định không đầu thai cùng một chỗ với hắn nữa. Lại chẳng ngờ, lúc mở mắt ra ta đã quay về thời điểm ta và Tạ Hoài Ngân mới một tuổi. Tiểu Tạ Hoài Ngân vừa mới biết đi, đôi mắt sáng rực lảo đảo bước về phía ta. Ta không giống như kiếp trước mà hôn tới, mà giơ bàn tay nhỏ bé lên, tàn nhẫn b.ó.p chặt lấy cổ hắn.

Bìa truyện Người Chồng Tốt
Người Chồng Tốt

Trong Một Chớp Mắt Ấy · 8 chương

Phu quân là Các lão trẻ tuổi nhất đương triều, còn ta là phu nhân mù chữ của hắn. Thích Trì chán ghét nhất là những kẻ phàm tục tầm thường. Để xứng đáng với hắn, ta đã cất công đọc sách tập viết. Hắn lại lạnh lùng buông lời: “Kẻ tầm thường tự làm khổ mình." Hắn không hề gần gũi với ta, cũng chưa từng nhắc đến việc bản thân có phu nhân trước mặt người ngoài. Ta biết, hắn xem thường ta. Ta lại ngây thơ nghĩ rằng với tình nghĩa bảy năm gắn bó lúc sa cơ lỡ bước, có lẽ rồi sẽ có ngày ủ ấm được trái tim hắn. Cho đến ngày quân Man Di đ.á.n.h vào kinh thành, hắn che chở cho người thanh mai của hắn, mặc cho ta bị vó ngựa Man Di g.i.ẫ.m đạp dưới chân. Ta hiểu ra mình đã sai, hắn là mây trên chín tầng trời, là ta đã cố chấp cưỡng cầu. Vào giây phút hấp hối, ta lờ mờ nhìn thấy Thích Trì lao về phía ta. Dòng m.á.u nóng hổi rớt xuống người ta, hắn tựa như chẳng còn biết đau đớn, vẻ mặt đầy hoảng loạn, gào lên trong vô lực: “Như Ý!" Trước kia hắn chưa từng gọi ta như vậy, lúc nào cũng gọi cả họ lẫn tên, tựa như muốn vạch rõ ranh giới, phủi sạch quan hệ với ta. Bây giờ, hà tất phải làm vậy? Nếu được làm lại một lần nữa, chỉ mong có thể sớm cùng hắn hòa ly, đường ai nấy đi, tự tìm hạnh phúc riêng.

Bìa truyện Tự Cẩm Niên Hoa
Tự Cẩm Niên Hoa

Tâm Tư Đỏ Thẫm · 7 chương

Tỷ tỷ từng trong lúc lưu lạc, làm nha hoàn hầu hạ bên người cho tiểu công tử ở Tướng phủ. Tiểu công tử đối đãi với tỷ ấy tình sâu nghĩa nặng, đã sớm chuẩn bị nạp tỷ ấy làm thiếp. Nhưng đến khi người nhà tìm được tỷ ấy, huynh trưởng thương xót tỷ ấy từng chịu khổ, liền đứng ra làm chủ định hôn sự với Hầu phủ cho tỷ ấy. Nào ngờ tiểu công tử cũng mang sính lễ đến hỏi cưới. Huynh trưởng vừa sợ làm mất mặt Tướng phủ, lại không muốn đánh mất hôn ước với Hầu phủ. Thế là nghĩ ra một cách, bắt ta mặc xiêm y của tỷ tỷ, rồi cố ý đ.ẩ.y ta ngã xuống nước. Kiếp trước, tiểu công tử trời sinh không thể nhận diện được khuôn mặt, đã bất chấp tất cả nhảy xuống nước cứu ta lên. Đợi đến khi biết cứu nhầm người, hắn vô cùng hụt hẫng: "Đã là muội muội của Ương Ương, vậy thì đành thế thôi." Sau khi thành thân, hắn lại ra lệnh cho ta mặc xiêm y của tỷ tỷ, trang điểm thành dáng vẻ của tỷ ấy, tự lừa mình dối người. Nhưng từng cử chỉ hành động, thói quen và sở thích của ta, rốt cuộc vẫn khác biệt với tỷ tỷ. Tiểu công tử nhìn ta, khẽ thở dài nói: "Chỉ là tìm người thay thế, rốt cuộc cũng như uống rượu độc để giải khát." Khi mở mắt ra lần nữa, ta lại trở về đúng cái ngày huynh trưởng bắt ta mặc xiêm y của tỷ tỷ và cố ý rơi xuống nước. Lần này, hắn đứng trên bờ, đứng im bất động.

Bìa truyện Nguyệt Doanh
Nguyệt Doanh

Tâm Tư Đỏ Thẫm · 8 chương

Nghe đồn Thần vương dung mạo gớm ghiếc, tựa như quỷ La Sát, suốt ngày che giấu khuôn mặt sau chiếc mặt nạ, chẳng bao giờ để lộ mặt trước người khác. Hoàng cung ban hôn, tiểu thư vì muốn giữ trọn tấm lòng si tình, liền chủ động cùng hắn lập ra ba điều giao ước: Một, chia phòng mà ngủ, nếu có đòi hỏi gì, có thể tìm Nguyệt Doanh; Hai, Nguyệt Doanh không được làm thiếp, cũng không được phép mang thai; Ba, nếu hai người hòa ly, Nguyệt Doanh phải được nàng dẫn theo. Mà ta, chính là Nguyệt Doanh. Thần vương đều đồng ý hết thảy. Khi kéo ta đi phát tiết, hắn chưa từng biết thương xót là gì. Cho đến ngày nọ, tiểu thư rơi xuống nước, hắn nhảy xuống cứu nàng, mặt nạ cũng theo dòng nước mà tuột mất. Lúc này nàng mới nhìn rõ, người năm xưa từng đỡ một kiếm thay nàng, hóa ra vẫn luôn là hắn. Hai người xóa bỏ mọi hiểu lầm, nối lại tình xưa, ngày càng gắn bó thắm thiết như keo với sơn. Chỉ là đôi khi xảy ra tranh cãi, ta luôn là kẻ bị kẹp ở giữa. Tiểu thư oán trách hắn chưa từng hoàn toàn thuộc về một mình nàng, còn Thần vương lại hận ta ngáng đường ở giữa, hại bọn họ năm lần bảy lượt nảy sinh xích mích. "Nếu không có ngươi, ta và tiểu thư nhà ngươi vốn dĩ đã ân ái vô song, làm gì có chuyện sinh ra hiềm khích." Nhắm mắt mở mắt lần nữa, ta vậy mà lại quay về đúng cái ngày hoàng cung ban hôn. Tiểu thư đang cầm bút viết ba điều giao ước nọ, rồi sai ta đem đi đưa cho hắn. Ta hoảng sợ quỳ rạp xuống đất: "Tiểu thư, hôn phu của nô tỳ đến đón nô tỳ rồi. Tiểu thư từng nói, nếu hắn đến đón, người sẽ tác thành cho nô tỳ. Nay, cầu xin tiểu thư ban ân."

Bìa truyện Giữ Trọn Niềm Tin Không Thay Đổi
Giữ Trọn Niềm Tin Không Thay Đổi

Mễ Tửu Tửu · 6 chương

Khi ta sống lại, đã mất đi một phần ký ức. Thái tử cũng giống như kiếp trước, rảo bước trên đôi chân ngắn củn xuất hiện trước mặt ta. Hắn cất giọng non nớt: "Kiếp trước, nàng vì ta mà c.h.ế.c." "Tâm nguyện cuối cùng trước lúc lâm chung của nàng chính là gả cho ta." "Ta đã nhận lời." "Diệp Linh Ca, ta đến cưới nàng đây, chúng ta hãy ở bên nhau trọn đời đi." Không phải chứ, hắn có muốn tự nghe lại xem bản thân đang nói cái gì không. Chiều cao của hai chúng ta cộng lại còn chưa tới thước tám. Cả một đời rốt cuộc dài bao nhiêu, tên nhóc này có tính toán rõ được không đây?