🍉

Danh sách truyện

Toàn bộ truyện hiện có trên hệ thống.

Tìm thấy 1039 truyện

Bìa truyện Quý Phi Nương Nương Trời Sinh Là Một Mầm Họa
Quý Phi Nương Nương Trời Sinh Là Một Mầm Họa

Thành Phố Hươu · 7 chương

Quý phi là kẻ sống lại từ kiếp trước, biết rõ kết cục của tất cả mọi người. Thục phi là người từ thế giới khác tới, một mình chiếm trọn ân sủng của nhà vua. Chỉ riêng ta là sau lưng trống không, chẳng có lấy một ai nương tựa. Trước ngày vào cung, cha ta ngẫm nghĩ hồi lâu, cũng chẳng tìm ra ta có được chút phần thắng nào. Cuối cùng, ông đành thở dài bảo: “Không sao, từ nhỏ ngươi đã là một mầm họa rồi." Cũng phải, ta vốn mang đầy một bụng mưu hèn kế bẩn. Kẻ nào ngáng đường ta mà sống được tới cuối năm, thì xem như đã có một cái c.h.ế.c êm đẹp.

Bìa truyện Vân La
Vân La

Lạc Vị Ương · 9 chương

Tiểu muội tính tình lả lơi, trêu chọc tận ba vị lang quân. Trớ trêu thay, muội ấy lại dùng tên của ta và nhị muội. Ba vị lang quân kia tìm đến tận cửa để cầu thân. Phụ mẫu vì muốn êm chuyện, bèn đề nghị ba tỷ muội chúng ta mỗi người gả cho một người. "Nếu chuyện này truyền ra ngoài, thể diện nhà ta biết để ở đâu?" "Hơn nữa mắt nhìn của muội muội các con cũng không tồi, ba vị lang quân kia trông đều rất khá." "Nếu để các con tự tìm, chưa chắc đã tìm được người tốt như thế." Tam muội dung mạo xinh đẹp kiều diễm, từ nhỏ đã được người ta yêu mến. Bằng không cũng chẳng thể khiến cả ba vị lang quân đều đến cầu thân. Nhị muội do dự. Nhưng ta không cam lòng. Ta đàng hoàng tử tế, cớ sao phải gả cho hắn - một kẻ từng đem lòng yêu thích muội muội của ta? Chẳng lẽ ta không xứng đáng có được một đoạn tình cảm sạch sẽ, thuần khiết hay sao? Ta ngước nhìn tam muội đang lấm lét trốn tránh, nhạt giọng hỏi: "Trước tiên hãy nói cho ta nghe, muội cùng ba tên bọn hắn đã qua lại với nhau như thế nào?"

Bìa truyện Cẩm Nang Nuôi Dưỡng Phản Diện Của Nữ Phụ Độc Ác
Cẩm Nang Nuôi Dưỡng Phản Diện Của Nữ Phụ Độc Ác

Nhĩ Ngư · 6 chương

Xuyên thành nha hoàn của Phế thái tử, hệ thống nói hắn vốn là kẻ phản diện, còn ta có nhiệm vụ phải mang đến cho hắn một tuổi thơ thật bi thảm. Thế nhưng tiểu phản diện kia lại quá đỗi biết cách làm nũng, ta nhất thời mủi lòng, lén lút đưa hắn xuất cung đ.á.n.h chén một bữa linh đình. Hệ thống phát hiện ra, vội vàng xóa sạch ký ức hắn vừa đi ăn tiệc: 【Phản diện không được phép có hồi ức tốt đẹp như thế này! Xóa hết, xóa sạch hết cho ta!】 Mắt ta bỗng sáng rực lên, cứ như thể vừa phát hiện ra một cái "lỗ hổng" của trời xanh. Kể từ đó, ta thường xuyên dẫn hắn đi ăn uống no say, ăn xong lại để hệ thống xóa sạch ký ức của hắn. Năm năm sau. Phản diện giành lại ngôi vị Thái tử, lạnh giọng chỉ trích ta: “Ngươi ngày ngày ngược đãi Cô, không cho Cô cơm ăn. Giờ đây, Cô phải đòi lại từng món một!” Đám cung nhân đi theo nhìn vị Thái tử cao tới một mét chín, thân hình tráng kiện, vạm vỡ... Tất thảy đều rơi vào trầm mặc.

Bìa truyện Di Nương Một Lòng Muốn Tranh Sủng Với Ta, Nhưng Ta Lại Là Con Gái Ruột Của Tướng Quân
Di Nương Một Lòng Muốn Tranh Sủng Với Ta, Nhưng Ta Lại Là Con Gái Ruột Của Tướng Quân

Không rõ · 6 chương

Nghe tin Tướng quân dẫn một nữ nhân đang mang thai về, ta lập tức giục ngựa phi thẳng về nhà. Vừa bước vào sảnh chính, liền thấy một nữ nhân liễu yếu đào tơ đang nằm nghiêng trên ghế tựa, gượng ép chống người định đứng dậy hành lễ. A hoàn bên cạnh xót xa vội giữ nàng ta lại, cao giọng nói: "Chủ mẫu chớ trách, cô nương nhà ta đang mang trong bụng đứa con trai duy nhất của Tướng quân, thân thể vô cùng quý giá. Nếu lỡ làm động thai, đợi Tướng quân diện thánh trở về, e là người cũng gánh không nổi hậu quả đâu!" Đợi a hoàn nói xong, nữ nhân kia mới bày ra vẻ mặt đầy áy náy lên tiếng: "Tỷ tỷ chớ giận, Thúy Lan cũng chỉ vì quá lo lắng cho thiếp. Lần này tới cửa làm phiền, là do Tướng quân thương xót thiếp ở trong quân doanh nghỉ ngơi không tốt, lại nói tỷ tỷ là người dịu dàng rộng lượng, nên cứ nằng nặc đòi đưa thiếp về phủ dưỡng thai." "Tỷ tỷ cứ yên tâm, đứa bé trai này khi sinh ra nhất định sẽ được ghi dưới danh nghĩa của người, để tỷ tỷ không còn phải buồn tủi vì không có con nữa. Thân phận thiếp thấp hèn, chỉ cần được đứng từ xa nhìn ngắm đứa bé là mãn nguyện rồi, tuyệt đối không dám làm chướng mắt tỷ tỷ." Nói đến đây, nàng ta cúi đầu vuốt ve phần bụng, hốc mắt đã ửng đỏ. Đám người hầu đứng phía sau lại càng lộ vẻ tức giận, trừng mắt lườm ta. Ta gãi gãi đầu, vẻ mặt chẳng hiểu ra sao. Lão già kia chẳng lẽ chưa nói cho vị di nương mới này biết, ta chính là con gái ruột của ông ấy sao?

Bìa truyện Tạ Phủ
Tạ Phủ

Nước Soda Vị Vải · 9 chương

Phu quân Tạ Uyên đ.á.n.h thắng trận trở về, dùng chiến công cầu xin một đạo thánh chỉ, cưới quân sư Lý Nguyệt Hoa làm bình thê. Hắn mang vẻ hổ thẹn nói với ta: "Ba năm nơi biên ải, Nguyệt Hoa cùng ta vào sinh ra tử, ta tuy từng thề sẽ không cưới thêm ai, nhưng ta cũng không thể phụ lòng nàng ấy. Nay Hoàng thượng ban hôn, cũng không tính là làm trái lời thề giữa ta và nàng." Ta đau lòng khôn xiết. Người ngoài khuyên nhủ ta, nói rằng tướng quân làm vậy đã là nhân nghĩa lắm rồi, ta chỉ là một thôn nữ, việc giữ lại danh phận bình thê ngang hàng cũng coi như đã chừa đủ thể diện cho ta. Khuyên mãi đến cuối cùng, trong lời nói liền mang theo vài phần mỉa mai: "Làm người thì phải biết điều, nếu không... thì còn có thể làm gì được cơ chứ?" Ta cúi đầu gạt lệ, khẽ thở dài một tiếng. Làm người thì phải biết điều, bọn họ nói quả thật rất có lý. Nhưng ta đâu phải là người cơ chứ.

Bìa truyện Bóng Hạc
Bóng Hạc

Tạm Được Thôi · 7 chương

Thành thân đã mười năm, thanh mai của Giang Dư khó sinh c.h.ế.c trong cung. Hắn cầm con diều giấy thời thơ ấu, khóc suốt một đêm, cuối cùng lại trách lên đầu ta: “Nếu như nàng chưa từng xuất hiện trước mắt ta, nếu ta chưa từng cầu hôn nàng, thì nàng ấy có lẽ đã không rơi vào kết cục này? Nàng ấy sợ đau nhất, nàng ấy hẳn là đau lắm...” Ta ngơ ngác nhìn hắn. Lần đầu gặp dưới tán liễu bên hồ, lòng ta rung động, một ánh nhìn mà thành thiên thu. Giờ đây, hắn lại nói, hắn hy vọng ta chưa từng xuất hiện. Sau đêm ấy, Giang Dư từ quan, đi khắp nơi tìm kiếm bí pháp có thể cải tử hoàn sinh. Hắn đến Tây Vực, từng bước dập đầu, cầu khẩn trước Phật, cuối cùng xuống tóc xuất gia. Về sau, ta nhận được một phong thư từ Tây Vực gửi đến. “Kiếp này hứa cho nàng, kiếp sau dành trọn cho nàng ấy.” Ta đốt bức thư ấy, dựa bên đèn chợp mắt một hồi. Tỉnh dậy đã thấy xuân quang rực rỡ, liễu xanh bên hồ lay động. Có một công tử áo xanh dừng chân phía trước. Bàn chân ta xoay một vòng, đổi hướng bước đi. Như lời hắn nói, chẳng bằng đừng gặp gỡ.

Bìa truyện Gió Lạnh Thổi Hoa Quế Bay Như Tuyết Thơm
Gió Lạnh Thổi Hoa Quế Bay Như Tuyết Thơm

Kim Mãn Đường · 7 chương

Ngày ta lên kinh thực hiện hôn ước. Cũng vừa khéo, cả nhà vị hôn phu vì tội tham ô mà bị bãi quan, lưu đày. Họ sợ sẽ làm liên lụy đến ta, bèn viết một phong thư từ hôn, khuyên ta đi tìm lương nhân khác. Lại sợ ta không có lộ phí hồi hương. Cả nhà chạy vạy gom góp, nhưng cũng chỉ được vỏn vẹn ba lượng bạc đưa cho ta. Ta nhìn gian nhà tranh tàn tạ, rách nát. Lại nhìn sang vị hôn phu tuy sa cơ lỡ vận nhưng vẫn giữ nguyên cốt cách quân tử. Ta bèn nói: "Chi bằng ta vẫn cứ gả cho chàng đi. Ta biết làm việc nhà nông, sẽ không c.h.ế.c đói được đâu."

Bìa truyện Hạ Tam Xuân
Hạ Tam Xuân

Hạt Dẻ Rang Đường · 11 chương

Lên kinh thành tìm phu quân đã ba tháng, ta liền trở thành "hận gả nữ" (người khao khát lấy chồng) nổi danh khắp chốn kinh kỳ. Phàm là nơi Hạ Hoài Cẩn đi qua, ắt sẽ có hai nữ tử đi cùng. Một người là hòn ngọc quý trên tay, là nữ nhi của ân sư mà hắn đặt nơi đầu quả tim. Một người là ta, vị hôn thê mà Hạ Hoài Cẩn tránh còn không kịp. Có kẻ hiếu sự công khai trêu chọc: “Hoài Cẩn huynh không những tài trí hơn người, mà còn được hưởng tề nhân chi phúc, quả thực khiến cho nam nhi trong thiên hạ phải hâm mộ nha." Nữ nhi của ân sư nghe vậy thì tức giận đến đỏ hoe đôi mắt, khóc đến lê hoa đái vũ. Thấy vậy, sắc mặt Hạ Hoài Cẩn trầm xuống. Hắn trước mặt bao người giật phăng miếng ngọc bội định thân bên eo ta, quát lớn: "Hàn Chân, nếu ngươi dám ở lại căn nhà nơi cuối phố kia tròn một năm, ta liền nhận mối hôn sự này, cưới ngươi qua cửa. Còn nếu không làm được, lập tức cút về cho ta, từ nay về sau cấm được nhắc chuyện hiệp ân đồ báo!" Ai ai cũng biết, căn nhà cuối phố kia bị ma ám, đám ăn ngươi thà lưu lạc đầu đường xó chợ cũng tuyệt đối không dám tới gần. Có người đánh cược ta có thể kiên trì được một tháng, có người cược mười ngày, cũng có kẻ cược ta ngay cả một ngày cũng không trụ nổi. Ta cũng lén lút đặt một ván cược, cược chính mình có thể kiên trì đủ một năm.

Bìa truyện Nương Thân Thiên Vị Thiên Kim Thật
Nương Thân Thiên Vị Thiên Kim Thật

Hòa Mộc Xảo · 8 chương

Ta là thiên kim thật sự, lớn lên trong hang ổ sơn tặc. Vừa mới về đến Hầu phủ, huynh trưởng liền lao tới chỉ thẳng vào mũi ta mà mắng chửi. Hắn mắng ta sao không c.h.ế.c ở bên ngoài luôn đi, còn vác mặt về đây làm gì? Hắn mắng ta là đồ sao chổi, vừa mới bước chân vào cửa đã chọc cho đứa thiên kim giả kia khóc đến ngất đi. Mẫu thân ruột của ta chẳng nói chẳng rằng, bước tới giáng liền mấy cái t.á.t thật mạnh vào mặt hắn. Người ôm chặt ta vào lòng che chở, ánh mắt oán độc nhìn chằm chằm huynh trưởng: "Cái thứ tiện chủng đó mà cũng xứng đem ra so sánh với nữ nhi ruột thịt của ta sao?! "Ngươi mới là kẻ đáng lẽ phải cùng ả ta c.h.ế.c quách ở bên ngoài kìa!"

Bìa truyện Đại Tỷ Ta Tâm Tư Đơn Thuần Mà Cướp Sạch Tất Cả Của Ta
Đại Tỷ Ta Tâm Tư Đơn Thuần Mà Cướp Sạch Tất Cả Của Ta

zhihu · 12 chương

Đại tỷ là đệ nhất mỹ nhân kinh thành, song lại trời sinh ngu dại. Thế nhưng, vào ngày phu quân ta đăng cơ, hắn lại đích thân ban chỉ lập tỷ làm Hoàng hậu. “Thế sự, lòng người dễ đổi thay, chỉ có Ninh nhi là vĩnh viễn thuần khiết.” Hắn chỉ mới gặp đại tỷ một lần, đã quên sạch năm năm ta vì hắn khổ tâm toan tính, từng bước mưu cầu. Để kẻ ngu ngốc si dại kia, giẫm lên lưng ta mà bước lên Hậu vị. Chê ta quá giỏi mưu lược, nhưng lại bắt ta phải âm thầm thay tỷ quản lý lục cung. “Ninh nhi tâm tư đơn thuần, chẳng biết tính toán lòng người. Chỉ có nàng đã quen với việc ấy.” Cho đến khi nhi tử ta bỗng lên cơn sốt cao, ta dầm mưa quỳ trước cửa Tiêu Phòng điện, gõ suốt nửa đêm mà chẳng cầu nổi một thái y. Cuối cùng, đứa trẻ bé nhỏ kia, khi ta ôm con định xông ra khỏi cung tìm lang y, lại co giật rồi tắt thở ngay trong lòng ta. Tình si gửi lầm, ta vốn nguyện thua thì cam chịu. Nhưng ta nào phải thân phận hèn mọn bẩm sinh. Một nam nhân… chẳng đáng để ta bị chà đạp đến bước này! <Tên truyện do Mèo Kam Mập đặt lại>