🍉

⚖️ Truyện Báo Ứng

Tất cả truyện thuộc thể loại Báo Ứng.

Tìm thấy 75 truyện

Bìa truyện Ta, Bảo Vật Phát Hiện Nói Dối Bằng Xương Bằng Thịt, Làm Điên Đảo Văn Võ Bá Quan
Ta, Bảo Vật Phát Hiện Nói Dối Bằng Xương Bằng Thịt, Làm Điên Đảo Văn Võ Bá Quan

Không rõ · 7 chương

Từ lúc bắt đầu hiểu chuyện, ta đã thức tỉnh một khả năng kỳ lạ, hệt như có những dòng chữ lướt ngang qua mắt. Mỗi khi nghe thấy có người thề thốt, trước mắt ta sẽ tự động hiện ra "bong bóng sự thật". Năm tám tuổi, tên tú tài nghèo kiết xác ở đầu thôn đang lập lời thề độc trước mặt tiểu thư nhà giàu để bày tỏ tấm chân tình. Ta nhìn chằm chằm lên đỉnh đầu hắn đ.á.n.h giá hồi lâu, mở miệng liền buông một câu: "Tỷ tỷ, trong lòng hắn đang nghĩ tiền của phụ thân tỷ thật hấp dẫn, đợi đến khi thi đỗ công danh rồi, hắn sẽ bỏ tỷ để đổi lấy một cô nương mười tám tuổi khác." Lời này vừa nói ra, mặt mũi tên tú tài ngay tại chỗ liền xanh mét. Mới chỉ trôi qua nửa năm, lời nói của ta đã ứng nghiệm. Tên tú tài đó chẳng những lừa cưới, cuỗm sạch tiền bạc bỏ trốn, mà thậm chí còn bị người ta tra ra là đã lén lút giấu hai đứa con riêng ở dưới quê. Từ đó về sau, ta trở thành "bảo vật phát hiện nói dối bằng xương bằng thịt" được săn đón nhất trong giới quyền quý ở kinh thành, ngay cả Hoàng thượng tuyển tú nữ cũng muốn mượn ta qua đó để nhìn giúp cho tỏ tường.

Bìa truyện Giết Phu Quân, Ta Là Nghiêm Túc
Giết Phu Quân, Ta Là Nghiêm Túc

Đại Tranh Tử · 8 chương

Năm thứ mười chinh phục Lý Thừa Tu, ngay lúc ta tưởng rằng mình sắp được về nhà, hắn lại ban cho ta một bầu rượu độc. Hệ thống phán định ta thất bại. Trong cơn suy sụp tột cùng, ta đã trực tiếp g.i.ế.c c.h.ế.c Lý Thừa Tu. Nam chính bỏ mạng, thế giới sụp đổ. Hệ thống gào thét bắt ta phải thực hiện nhiệm vụ lại từ đầu, dứt khoát đưa ta quay trở về hai năm trước.

Bìa truyện Trượng Phu Và Cha Chồng Làm Đào Binh Giả Chết, Ta Cùng Mẹ chồng Trở Tay Bán Sạch Toàn Bộ Gia Sản
Trượng Phu Và Cha Chồng Làm Đào Binh Giả Chết, Ta Cùng Mẹ chồng Trở Tay Bán Sạch Toàn Bộ Gia Sản

Không rõ · 7 chương

Sau khi phu quân và cha chồng tử trận, mẹ chồng khóc đến mức suýt tắt thở, ta lại lập tức đến nha môn gạch tên khỏi hộ tịch. "Nhi tức, sao con lại..." Không đợi mẹ chồng nói hết lời, ta đã nắm chặt lấy tay bà: “Nương, chúng ta mau đem trạch viện và cửa hiệu bán hết đi thôi!" "Nhưng bán rồi thì chúng ta biết ở đâu..." Ta trừng mắt nhìn bà: “Đương nhiên là ôm bạc cao chạy xa bay rồi!" "Thế nhưng cha chồng con ngộ nhỡ..." "Không có ngộ nhỡ gì hết, chẳng lẽ nương còn muốn thay ông ấy nuôi dưỡng ba vị di nương kia sao?" Mẹ chồng hung hăng nghiến răng, quay ngoắt đi, đem toàn bộ đồ cổ và thư họa mà cha chồng đã trân tàng nhiều năm lôi ra bằng sạch—— "Nhi tức, mấy thứ này còn đáng giá hơn trạch viện với cửa tiệm nhiều! Mau đem đi cầm cố cùng một lượt đi!" Ba năm sau, hai cha con giả c.h.ế.c trở về đứng trước phủ đệ nay đã đổi chủ, hai khuôn mặt bàng hoàng, ngơ ngác.

Bìa truyện Hương Cỏ Quanh Năm
Hương Cỏ Quanh Năm

Lục Trúc Thanh Thanh · 10 chương

Vào ngày lễ cập kê, tỷ phu với ba phần hơi men đã xông thẳng vào phòng ta. Ngay đêm đó, ta bị bịt miệng rồi đưa thẳng vào Hầu phủ. Đích tỷ nói tỷ ấy không thể sinh nở, muốn mượn tạm bụng của ta. Một năm sau, ta sinh hạ một hài tử. Đích tỷ đưa ta đến vườn trúc, bốn ma ma bịt chặt miệng ta lại, c.h.ô.n sống ta xuống cái hố đã được đào sẵn từ trước. Trước lúc lâm chung, ta cứ mãi suy nghĩ, một kẻ như ta đến thế gian này rốt cuộc mang ý nghĩa gì. Thế nhưng chẳng thể ngờ, ta lại được người ta đào lên. Kẻ đó gầy gò nhỏ thó, vậy mà lại liêu xiêu cõng ta đi suốt mười dặm đường. Hắn cởi bộ y phục duy nhất trên người khoác lên cho ta, để ta có thể tiếp tục sống. Ta được một lão bá cứu đem về nhà. Từ ngày ấy, ta liền thay tên đổi họ, sống với một thân phận hoàn toàn khác. Năm năm sau, quán hoành thánh của ta mở đến tận kinh thành, lại tình cờ bắt gặp cả nhà đích tỷ đang bị đem đi bán. Đích tỷ khóc lóc cầu xin ta cứu lấy nhi tử của tỷ ấy, nhưng ta lại chỉ tay về phía thiếu niên đang quỳ ở một bên mà đáp: "Ta chỉ cứu hắn."

Bìa truyện Trước Khi Hãm Hại Người Khác, Nhớ Dòm Xung Quanh Trước Nhé
Trước Khi Hãm Hại Người Khác, Nhớ Dòm Xung Quanh Trước Nhé

Đông Đông · 7 chương

Tại Xuân nhật yến. Vị "nữ huynh đệ" của Tam hoàng tử nhân lúc không có ai, liền đem thanh Ngọc như ý do Thần phi nương nương ban thưởng ném thẳng xuống hồ sen. Trông thấy Chu Tùng Cẩn từ đằng xa đi tới, nàng ta liền vò chiếc khăn lụa trong tay, ỷ thế nói với ta: “Thanh Ngọc như ý này vốn không phải thứ ta để mắt tới, nếu ngươi muốn, ta nhường cho ngươi là được rồi." "Cớ sao lại đem tín vật tượng trưng cho vị trí Tam hoàng tử phi ném xuống nước thế kia!" Chỉ chốc lát sau, Chu Tùng Cẩn đã nhíu chặt mi tâm, bước tới bên cạnh ta. "Là ta trong lòng mến mộ A Ấu, không muốn cùng ngươi gắn bó cả đời, nên mới nhất thời đổi ý đem Ngọc như ý trao cho nàng ấy. Có oán giận sao ngươi không trút lên đầu ta đây này." Thẩm Ấu Thư nghe được lời ấy, thẹn thùng khẽ hé môi. Nàng ta làm ra vẻ xoắn xuýt nói: “Ta vốn chỉ xem huynh như huynh đệ tốt, không ngờ huynh lại đối với ta như vậy..." "Thôi bỏ đi, bỏ đi, ta đành miễn cưỡng làm Hoàng tử phi của huynh vậy. Thanh Ngọc như ý này sai hạ nhân xuống vớt lên là được rồi." Ai ngờ, Chu Tùng Cẩn lại lớn tiếng quát giữ lại. "Thanh Ngọc như ý này ai ném xuống thì kẻ đó tự đi mà vớt, không ai được phép động tay giúp đỡ." "Lúc này mà không dập tắt nhuệ khí của nàng ta, đợi mai này nàng ta cùng nàng tiến vào vương phủ, chẳng phải nàng ta sẽ cậy vào thân thế của mình mà tiếp tục ức hiếp nàng sao!" Ta lạnh nhạt nhìn màn kịch hoang đường trước mắt. Khóe môi khẽ nhếch lên nụ cười lạnh, ta vươn tay đẩy toang cánh cửa sổ ở thủy tạ ra, để lộ một đám thiên kim quý nữ đang tụ tập hóng chuyện bên trong. "Thẩm Ấu Thư, lần sau làm việc thì thông minh lên một chút." "Trước khi muốn vu oan giá họa cho người khác, hãy nhìn cho kỹ xem xung quanh có tai mắt của ai không đã."

Bìa truyện Sau Khi Bị Hưu Vì Vô Sinh, Năm Kế Tiếp Ta Liền Đẻ Một Thai Bốn Đứa Cho Tên Đàn Ông Góa Vợ
Sau Khi Bị Hưu Vì Vô Sinh, Năm Kế Tiếp Ta Liền Đẻ Một Thai Bốn Đứa Cho Tên Đàn Ông Góa Vợ

Không rõ · 7 chương

Nhà ta là gia tộc có tiếng "mắn con". Phàm là con gái từ nhà ta gả ra ngoài, hầu như ai cũng sinh sáu, bảy, tám đứa. Chỉ duy nhất ta là một ngoại lệ. Gả cho Tạ Cảnh Uyên bảy năm, ta vẫn chưa từng mang thai lấy một đứa con. Cuối cùng, mẫu thân hắn không thể chịu đựng thêm được nữa. Sau khi sỉ nhục ta cả trăm lần, bà ép hắn viết giấy bỏ ta. Còn phụ thân ta, vì chê trách ta làm bại hoại danh tiếng của con gái trong gia tộc, Nên ngay ngày thứ hai sau khi ta bị đuổi trở về nhà, người liền dùng một cỗ kiệu nhỏ khiêng thẳng ta đến nhà một gã đàn ông góa vợ.

Bìa truyện Phu Quân Đã Quy Tiên Hẳn Nửa Đêm Quay Về
Phu Quân Đã Quy Tiên Hẳn Nửa Đêm Quay Về

Không rõ · 6 chương

Tiết Thanh Minh, ta đi đốt tiền giấy cho người phu quân tướng quân đã tử trận sa trường của mình. Lại phát hiện trước phần mộ của hắn, đặt một đĩa bánh hoa quế mà lúc sinh thời hắn căm ghét nhất. Ta cứ ngỡ là tên hạ nhân cẩu thả nào đó bày nhầm, Cho đến tận đêm khuya mệt mỏi trở về viện chính. Đẩy cánh cửa gỗ chạm trổ của tẩm y các ra, ta ngửi thấy một mùi long diên hương nồng nặc xen lẫn mùi mồ hôi của nam nhân. Phía sau bức bình phong gỗ tử đàn, là một bóng lưng quen thuộc với bờ vai rộng và vòng eo thon gọn. Kẻ đó đang lười biếng ngồi bên mép giường, chiếc áo trong màu đen mở phanh ra. Hắn một bên dùng những ngón tay thô ráp đùa nghịch chiếc yếm đỏ của ta, một bên rất tự nhiên mà càu nhàu với ta. "Phu nhân, loại hương xông mới đổi này hắc quá, không thơm bằng mùi trên người nàng." Ta chằm chằm nhìn vào khuôn mặt tuấn tú của hắn, mồ hôi lạnh trong nháy mắt tuôn ướt đẫm lưng áo. Khuôn mặt này, giống y hệt vị phu quân đã khuất của ta. Nhưng một năm trước, chính tay ta đã khâu lại chiếc đầu bị quân địch c.h.é.m đ..ứ.t vào thi t.h.ể của hắn. Vậy thì gã nam nhân đang cợt nhả gọi ta là phu nhân ở ngay trước mặt này, rốt cuộc là ai?

Bìa truyện Trúc Tâm
Trúc Tâm

Tích Tích Diêm · 7 chương

Yến tiểu tướng quân đang hờn dỗi với người trong mộng. Trong buổi dạ yến, hắn đem giấu một cành ngọc lan. Hắn buông lời, hễ ai tìm được cành hoa ấy, người đó sẽ trở thành Tướng quân phu nhân. Các vị quý nữ thi nhau ngoái đầu ngó nghiêng. Mải miết tìm xem cành ngọc lan nọ rốt cuộc đã rơi xuống nơi nao. Ta vẫn nín lặng chẳng hé nửa lời. Chỉ âm thầm vung chân, đá văng cành hoa nằm khuất sau chỗ ngồi của mình đi nơi khác. Ngay khắc sau, giọng nói hững hờ, lười biếng của Yến Từ đã cất lên: "Chẳng hay là vị cô nương nào, đã nhặt được cành hoa của mạt tướng rồi?"

Bìa truyện Tiểu A Kiều Nơi Biên Ải
Tiểu A Kiều Nơi Biên Ải

Phỉ Ý Sở Tư · 8 chương

Ta và a tỷ từ nhỏ đã là oan gia. Ba tuổi tranh nương, năm tuổi tranh tiểu ca ca nhà đối diện. Cho đến tận năm sáu tuổi, người của Hầu phủ tới nhận thân, nói a tỷ là đích nữ bị bế đi từ thuở nhỏ. Ta tức đến mức cả đêm không ngủ. Sau này, phụ thân đi đ.á.n.h giặc mười lăm năm của ta thăng quan phát tài trở về, bèn đón ta đi. Chờ đến lúc ta về Tướng quân phủ, việc đầu tiên làm chính là chạy tới Hầu phủ, gào thét đòi Cố Nguyễn mau lăn ra đây chịu c.h.ế.c. Thế nhưng, từ ngoài cửa bỗng ló ra một cái đầu nhỏ xíu. Con bé mang khuôn mặt y đúc a tỷ, lảo đảo đi tới. "Nương thân mất rồi, tiểu di, bế bế~"

Bìa truyện Điển Thê
Điển Thê

Một Ngọn Đèn Bị Gió Thổi Tắt · 13 chương

Năm mất mùa đói kém, ta bị phu quân đem đi cầm cố cho kẻ khác làm thê tử. Ta ôm chặt lấy chân hắn khổ sở van nài, dập đầu đến mức trán tuôn đầy m.á.u tươi. "Mẫu thân cần chữa bệnh, hài nhi vẫn đang phải chịu đói, ta lại càng cần ngân lượng để dùi mài kinh sử dự kỳ khoa cử, nàng sao có thể ích kỷ đến vậy!" Tạ Chi Lân nhẫn tâm gỡ từng ngón tay ta ra: "Ít thì một năm, nhiều thì hai năm, đợi nàng sinh cho nhà người ta một mụn con trai, ta liền đón nàng về chung hưởng vinh hoa!" Ta vì thương nhớ hài nhi, rất nhanh liền buông bỏ cừu hận. Dăm bữa nửa tháng lại lén lút tiếp tế cho Tạ gia, để rồi bị nhà phu quân mới phát hiện, đ.á.n.h đập ta đến c.h.ế.c. Về sau ta hóa thành du hồn, tận mắt nhìn thấy Tạ Chi Lân thi đỗ trúng cử làm quan, từng bước thăng tiến. Người phu quân mới ra tay đ.á.n.h c.h.ế.c ta kia, nay đã trở thành tướng lĩnh nghĩa quân, tay nắm trọng binh, xưng bá một phương. Hai gã nam nhân hại c.h.ế.c ta, thậm chí đến ta là ai bọn chúng cũng chẳng thể nhớ ra. Ta hận đến mức tuôn rơi hai hàng quỷ lệ đỏ như m.á.u: "Nếu có thể cho ta cơ hội làm lại từ đầu, dẫu kiếp sau phải hồn bay phách tán ta cũng cam lòng." Cũng may, Lão thiên gia đã nghe thấu tiếng lòng của ta.