🍉

🌱 Truyện Chữa lành

Tất cả truyện thuộc thể loại Chữa lành.

Tìm thấy 753 truyện

Bìa truyện Ngươi Đâu Phải Ngọc Quý
Ngươi Đâu Phải Ngọc Quý

Đêm Neo Thuyền Bến Tần · 7 chương

Ta cả đời không có con, bèn đưa đứa con của thiếp thất là Giang Hoài Du về nuôi nấng bên mình. Ta tìm cho hắn người thầy giỏi nhất, dạy dỗ hắn văn võ vẹn toàn, để hắn nắm quyền cai quản toàn bộ Hầu phủ. Ta chọn cho hắn cô nương tốt nhất khắp kinh thành, để phu thê hắn êm ấm, con cái quây quần. Nhưng về sau, thân thể vốn đang khỏe mạnh của ta chợt ngã bệnh nằm liệt giường, bị bệnh tật hành hạ suốt mấy năm trời. Trước lúc ta nhắm mắt, Giang Hoài Du ngồi bên giường, giọng nói lạnh lẽo: "Mẫu thân, cả đời này của ta đều bị người thao túng, người có biết ta hận đến mức nào không?" "Ngay cả chuyện thành thân ta cũng không thể làm theo ý mình, cưới người con gái mình thích." "Ta chịu đựng đủ rồi. Những năm qua, ta sai người ngày ngày bỏ đ.ộ.c vào thức ăn của người. Những đau đớn người phải chịu mấy năm nay, đều là đáng đời." Ta trợn tròn hai mắt, không dám tin. Đến khi chớp mắt lần nữa, ta đã trở lại đúng cái ngày chọn con năm ấy. Ta còn chưa kịp lên tiếng, Giang Hoài Du đã vươn tay chỉ thẳng vào ta: "Ta không muốn bà ta làm mẫu thân."

Bìa truyện Ném Nhầm Tú Cầu
Ném Nhầm Tú Cầu

Mười Bảy Dặm Gió Đông · 7 chương

Ngày ta ném tú cầu, Thánh thượng từng hạ chỉ: Dù có ném trúng thần tiên, người đó cũng phải cưới ta. Nha hoàn vội vã chạy tới, giọng hốt hoảng: "Quận chúa… trong đám người tranh tú cầu, không có Hoa công tử." Tú cầu trong tay ta như bỏng rát, quả nhiên Hoa Dịch đã lừa ta. Đêm qua, ta phái ám vệ của vương phủ đi bức hỏi hắn có tới hay không, hắn đã đáp ứng sẽ đến tranh cầu. Nha hoàn vừa khóc vừa nói: "Hoa công tử còn chạy khỏi kinh thành trong đêm… mang theo Thẩm tiểu thư." "……"

Bìa truyện Ếch Không Dầm Mưa
Ếch Không Dầm Mưa

Lâm Gian Sí · 13 chương

Trúc mã đỗ thám hoa, quay lưng liền đem ta tặng cho người khác. Hắn nói đã tìm cho ta một công việc tốt, gia chủ là Trâu phủ ở phía bắc thành. Ta tin là thật, đeo tay nải ra khỏi thành. Lúc trời sẩm tối, một cỗ kiệu đỏ chặn ngang đường, một bà tử vội vàng hỏi: “Cô nương có phải muốn đến Trâu gia không?" Ta gật đầu. Bà tử ấy liền kéo tuột ta lại: “Sao ngay cả một bộ y phục tươi tắn cũng không thay thế này? Sắp lỡ mất giờ lành rồi! Mau lên kiệu!" Trong lòng ta thắc mắc, quả không hổ là nhà cao cửa rộng, đi làm công mà cũng phải kén ngày chọn giờ. Kiệu dừng lại, rèm cửa vừa xốc lên, khắp sảnh đường đã thắp đầy nến đỏ, chữ hỷ dán ngay trước mắt. Ta sững sờ ngây người. Không phải là đi làm người hầu sao? Sao lại biến thành tân nương tử rồi?

Bìa truyện Sau Khi Em Gái Kế Mạo Danh Tôi Gặp Gỡ Bạn Trai Trên Mạng
Sau Khi Em Gái Kế Mạo Danh Tôi Gặp Gỡ Bạn Trai Trên Mạng

Chụp Một Cái · 7 chương

Sau khi quyết định kết hôn thương mại, tôi nhắn lời chia tay với người bạn trai quen qua mạng, rồi làm luôn một lèo chặn và xóa sạch mọi liên lạc. Thế nhưng, thái độ của đối tượng kết hôn lại vô cùng tồi tệ. "Cô bỏ ý định đó đi, tôi sẽ không cưới cô đâu. Tôi đã có người mình thích rồi." Người trong lòng mà anh ta nhắc tới, vậy mà lại là em gái kế của tôi. Đúng là cái đồ không có mắt nhìn. Tôi lập tức "quay xe" đổi sang một đối tượng kết hôn khác và tiến tới hôn nhân vô cùng suôn sẻ. Chồng tôi rất chu đáo, quả là một người cộng tác tuyệt vời. Nhờ có sự phối hợp của anh ấy, tôi đã củng cố vững chắc vị trí của mình trong công ty. Cho đến một ngày, đối tượng kết hôn hụt kia tìm đến tận cửa, hốc mắt đỏ hoe nói: “Thư Nghi, anh nhận nhầm người rồi."

Bìa truyện Mài Dũa Ngọc
Mài Dũa Ngọc

Vu Sơn Dao · 10 chương

Bùi Lăng An lại nói muốn từ hôn với ta. Lần này là vì ta không chịu đem cây trâm vàng thắng được ở thi hội tặng cho đường muội. "Thẩm gia sa sút, bất luận ta muốn cưới nữ nhi nào, Thẩm Đồng Chi cũng không dám nói một chữ không." Hắn chống cằm, cười như không cười nhìn ta: “Từ hôn, hay là đem trâm tặng cho Ngọc Trì, Thẩm Ngọc Tố, ngươi tự mình chọn đi." Tất cả mọi người đều đang chờ ta cúi đầu. Giống như vô số lần trước kia. Nhưng lần này, ta chỉ nắm chặt cây trâm vàng, khẽ nói: "Vậy thì từ hôn đi."

Bìa truyện Thiên Vị
Thiên Vị

Ánh Sáng Bồng Bềnh · 5 chương

Từ nhỏ, tất cả bề trên trong nhà đều thiên vị ta. Ngay cả những thân thích xa lắc xa lơ ghé cửa kiếm chác, cũng chỉ mang quà quê đến tặng ta, hoàn toàn chẳng có phần của muội muội. Vị hôn phu già dặn trước tuổi của ta bảo chuyện này không hề ổn: "Cứ để mặc họ thiên vị như thế, chỉ e muội muội sẽ sinh lòng oán hận nàng. Nàng nên khuyên nhủ những bậc bề trên đối xử thiếu công bằng này đi." Ta xua tay, đáp: "Yên tâm, ta tự có cách hay." Thay vì cất công thay đổi những người lớn cố chấp, chi bằng cứ để muội muội cũng được tận hưởng niềm vui của kẻ được thiên vị. Từ nhỏ đến lớn, ta luôn nâng niu chiều chuộng muội muội trong lòng bàn tay, gần như là dung túng mù quáng. Một ngày nọ khi đã khôn lớn, muội muội khỏe như trâu nhưng lanh lẹ như mèo của ta vác một người đàn ông cả người đầy vết m.á.u, thừa dịp đêm tối lén lút đặt hắn lên giường ta. Lúc tỉnh giấc, ta sợ tới mức hồn bay phách lạc, nhưng muội muội lại mang vẻ mặt như đang dâng báu vật: "Tỷ tỷ yên tâm, lúc muội cứu hắn đã che kín mặt, lại còn xưng tên của tỷ." "Đợi khi tỉnh lại, hắn nhất định sẽ lấy thân báo đáp tỷ thôi." "À đúng rồi, hắn là Thái tử đấy."

Bìa truyện Thanh Xuân Rực Rỡ
Thanh Xuân Rực Rỡ

Bé Mèo Chui Ra Từ Nước Trong · 7 chương

Trên triều đường, bí mật nữ phẫn nam trang của ta bị vạch trần. Hoàng thượng niệm tình công lao của ta, chỉ cách chức, hạ chỉ dụ bắt ta trong vòng ba ngày phải xuất giá. Kẻ thù không đội trời chung là Tiêu Lâm sai tùy tùng đến, điệu bộ như đang ban phát ơn huệ mà truyền lời: "Đại nhân nhà ta nói, ngài ấy từ sớm đã biết rõ thân phận của Thẩm cô nương, cũng biết cô nương là vì ngài ấy nên mới to gan lớn mật, hao tâm tổn trí thu hút sự chú ý của ngài ấy như thế. "Nếu cô nương chịu đến Tiêu phủ cầu xin, ngài ấy bằng lòng ban cho cô nương một danh phận thiếp thất." Ta bình thản đáp lời; “Vậy cứ để hắn ở đó mà chờ đi." Ba ngày sau, ta lại mang theo tay nải, cất bước tiến cung.

Bìa truyện Sau Khi Chết Không Làm Thái Tử Phi
Sau Khi Chết Không Làm Thái Tử Phi

Anh Đào Tiểu Tửu · 9 chương

Ta làm Thái tử phi mười năm. Cùng Thái tử phu thê hòa thuận, kính trọng lẫn nhau. Ngày nước mất, cùng nhau bỏ mình vì nước. Nhưng sau khi đến địa phủ, quỷ sai nói, nơi đây thi hành chế độ một vợ một chồng. Trong thời gian chờ đầu thai, Thái tử chỉ có thể chọn một nữ nhân trong số đông đảo phi tần. Hắn chuyển ánh mắt nhìn về phía Giang trắc phi, trong ánh mắt ngập tràn vẻ dịu dàng đắm đuối. "Uyển Uyển, cuối cùng ta cũng có thể cho nàng một danh phận rồi." "Giờ phút này ta không phải là Thái tử, không cần bận tâm đến thù nhà nợ nước nữa." "Năm tháng cõi âm đằng đẵng này, nàng có nguyện ý cùng ta chung bước không?" Giang trắc phi đỏ hoe vành mắt nhào vào lòng hắn, hai người ôm nhau thắm thiết ngay trước mặt ta. Ta còn chưa kịp buồn bã, đã nghe thấy tiếng quỷ sai kinh ngạc cảm thán: "Đúng là tình yêu đích thực!" "Giang Uyển Uyển là mật thám của nước địch đấy, nếu không có nàng ta, Tiêu quốc của các ngươi đã không mất nước sớm như vậy." "Thế mà vẫn có thể ở bên nhau, lợi hại thật."

Bìa truyện Gương Mặt Người Xưa
Gương Mặt Người Xưa

Chuyển Nhãn · 8 chương

Thuở ta còn làm Ngỗ tác, tính tình vô cùng ngông cuồng. Từng ngang ngược cưỡng chiếm Đại Lý Tự khanh Bùi Cố, lại còn hạ sinh cho chàng một hài tử. Về sau ta mệnh chung lìa đời, Bùi Cố chỉ sau một đêm mà bạc trắng mái đầu, bế môn suốt ba ngày, giọt nước hạt cơm đều không màng tới. Người người khắp thành Trường An đều cảm thán Bùi Cố sủng thê như mạng, quả là một kẻ si tình hiếm thấy. Ta cũng tưởng là như vậy. Bởi thế mà ta không nỡ đầu thai chuyển thế, ở dưới địa phủ cần mẫn làm quỷ sai, chật vật suốt ba năm cuối cùng cũng giành được cơ hội hoàn dương trong ba ngày. Nhưng nào ngờ khi lên tới trần thế, lại nghe được tin Bùi Cố sắp sửa đại hôn cùng Trưởng công chúa. Ta muốn tìm chàng ba mặt một lời, tìm khắp chốn cùng nơi, rốt cuộc lại thấy chàng ở tổ phần Bùi gia. Chàng đang dẫn người đi quật mộ của ta. Nhìn thấy ta, chàng hờ hững chìa ra một cái xẻng sắt: "Đã đến rồi, thì giúp một tay đi."

Bìa truyện Trần Qua Qua Ta, Thật Sự Quá Hạnh Phúc A!
Trần Qua Qua Ta, Thật Sự Quá Hạnh Phúc A!

Lạp Bút Tiểu Tửu · 9 chương

Khi người của Hầu phủ tìm đến. Ta đang vì muốn lừa mười văn tiền của ca ca, mà nằm lăn ra đất hộc m.á.u gà. Ca ca sợ c.h.ế.c khiếp, liều mạng lay gọi ta: “Qua Qua, muội đừng c.h.ế.c! Lần này ca ca giấu tiền trong cái hũ dưới gốc cây đào. Hu hu hu, ca ca cho muội hết tiền." Ta thoắt một cái bật dậy lao đi, điên cuồng bới đất tìm tiền. Phùng ma ma trợn mắt há hốc mồm nói: “Có lẽ là tìm nhầm người rồi." Nương ta gượng gạo nói: “Không nhầm được đâu! Năm xưa chính ta và phu nhân cùng nhau sinh nở trong ngôi miếu hoang! Đứa trẻ này, từ nhỏ đã hoạt bát một chút." Bà bước tới véo vào tay ta một cái, trừng mắt liếc ta. Ta chẳng rảnh rỗi mà để ý tới bà. Đào, đào, đào! Nương ta vớ lấy cây chổi lông gà, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ta đếm đến ba..." Ta lập tức quỳ rạp xuống đất ôm chặt lấy đùi bà, nhận lỗi xin tha: “Nương! Ta sai rồi! Ta không nên lừa tiền của ca ca lần thứ một trăm hai mươi ba. Nhưng hắn thật sự quá dễ lừa! Ta nhịn không được a! Năm đó có phải người đã bế nhầm con rồi không, sao chỉ có mỗi ta là thừa hưởng được sự thông minh lanh lợi của người thế này!"