🍉

📚 Truyện Gương Vỡ Lại Lành

Tất cả truyện thuộc thể loại Gương Vỡ Lại Lành.

Tìm thấy 22 truyện

Bìa truyện Thê Tử Của Ta Liên Y
Thê Tử Của Ta Liên Y

Nàng Tiên Cá Nhỏ Số 2 · 6 chương

Nguyên do ta trọng sinh chẳng giống với người thường. Phu quân vô cùng yêu thương ta, đưa một thứ nữ như ta lên đến ngôi vị Hoàng hậu. Hắn thậm chí còn để trống toàn bộ hậu cung. Nhưng khi về già, hắn lâm bệnh, tâm trí ngây dại hệt như trẻ nhỏ, chuyện ăn uống tiêu tiểu đều không tự lo liệu được. Ta nhìn mà thật sự kinh tởm, may thay ông trời cho ta cơ hội sống lại một đời. Mở mắt ra lần nữa, Thái tử không còn là phu quân của ta. Ta cũng chẳng phí tâm tư đi c.ư.ớ.p đoạt mối hôn sự của tỷ tỷ. Vốn tưởng rằng rốt cuộc cũng có thể thoát khỏi Lý Cát. Ngờ đâu vào đúng ngày Thái tử rước dâu, ta lại bị đ.á.n.h ngất rồi ép nhét vào kiệu hoa. Lúc tỉnh dậy đã là đêm động phòng hoa chúc, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Lý Cát — kẻ cũng mang ký ức trọng sinh. Chỉ có điều, hắn lại đang nghiến răng nghiến lợi: "Nàng, vậy, mà, dám, không, chọn, ta!" "..."

Bìa truyện Sau Khi Chuyện Giả Chết Bị Hoàng đế Điên Tình Phát Hiện
Sau Khi Chuyện Giả Chết Bị Hoàng đế Điên Tình Phát Hiện

Tiểu Tiên Nữ Nuôi Heo · 5 chương

Sau khi chuyện giả c.h.ế.c bị bại lộ, bàn tay ta đang sờ soạng làm loạn trên cơ bụng của một tên kỹ nam đã bị Hoàng đế, cũng là phu quân cũ của ta, bắt quả tang. Hắn cười rợn cả người. "Hoàng hậu, nàng thật khiến trẫm phải cất công tìm kiếm." "Lúc trẫm suýt chút nữa là q.u.y.ê.n s.i.n.h c.h.ế.c theo nàng, nàng lại ở đây làm cái trò này?" "Một là theo trẫm về cung rồi làm, hai là, trẫm lập tức 'làm' nàng ngay tại đây!"

Bìa truyện Ngọc Kiều
Ngọc Kiều

Núi Xa Không Giống Nét Mày Ngài · 7 chương

Giang Quyết là kẻ hẹp hòi, ngay cả ta và nương nói mấy câu tâm tình, hắn cũng ghen tuông. Ta thuận miệng cảm thán, "Ngươi đúng là nam nhân hay ghen nhất mà ta từng gặp." Hắn phát điên, "Nàng còn có nam nhân khác sao?!" "Là tên hạ nhân bưng canh cho nàng ban nãy, hay là gã quản gia lúc nào cũng cười với nàng?!" "Ta mười chín tuổi đã đi theo nàng, nàng làm vậy có xứng với ta không!" Giang Quyết bắt đầu cả ngày làm ầm ĩ không yên. Lúc ta đang đau đầu không ngớt, hắn phát hiện ta vẫn cất giữ giấy hòa ly của phu quân trước, vành mắt hắn lập tức đỏ hoe. "Có được rồi liền không biết trân trọng, nếu có kiếp sau, ta nhất định không trao thân trong sạch cho nàng!" Mở mắt ra lần nữa. Ta đã quay lại đúng cái ngày hắn bị hạ d.ự.ợ.c. Ta liền dứt khoát đẩy mạnh hắn ra.

Bìa truyện Tháng Hai của Hứa Thâm
Tháng Hai của Hứa Thâm

Không Cầu Mà Đến · 7 chương

Người yêu cũ tự tay còng tay tôi lại. Anh khoác trên mình bộ cảnh phục, quang minh lỗi lạc, lại còn có một cô bạn gái trẻ trung, xinh đẹp. Tại đồn cảnh sát, anh làm việc công tư phân minh, vẻ mặt dửng dưng: “Làm gì thì khai nấy, đừng có nói dối."

Bìa truyện Nỗi Hận Mất Con
Nỗi Hận Mất Con

Bé Cá Tiên Số 2 · 8 chương

Từ ngày con trai t.h.ấ.t lạc. Ta và Thẩm Túc Lâm trở thành một đôi phu thê đày đọa lẫn nhau. Trên yến tiệc trong cung, hắn mắng ta là kẻ chanh chua. Giữa chợ xá đông đúc, ta đỏ hoe mắt nguyền rủa hắn sớm c.h.ế.c. Hết năm này qua năm khác, vẫn chẳng tìm được con về. Tình cảm giữa ta cùng Thẩm Túc Lâm cũng đi đến hồi kết. Năm ấy, ta héo hon tiều tụy, trong lúc quẫn trí đã uống thuốc đ.ộ.c Hạc Đỉnh Hồng. Lúc mở mắt ra lần nữa, đã nghe mẫu thân đang hết lòng khuyên can. "Thẩm thế tử kia đúng là một con công thích chưng diện, nương từ lúc hắn còn bé đã không thuận mắt rồi, cũng chẳng hiểu sao con lại..." Lần này, ta liền ngắt lời nương. "Nương, hài nhi không gả nữa." Chẳng ngờ tin ta từ hôn còn chưa kịp truyền đi, phía Vương phủ cũng đã phái người đến, báo rằng Thẩm Túc Lâm chuẩn bị tới biên cương tòng quân. Hôn sự tạm thời gác lại. Thật tốt, ta thầm nghĩ, vậy thì đừng ai phải bắt đầu nữa cả.

Bìa truyện Trúc Mã Oan Gia Có Người Khác Rồi, Ta Không Cần Hắn Nữa
Trúc Mã Oan Gia Có Người Khác Rồi, Ta Không Cần Hắn Nữa

Bội Bội May Mắn · 8 chương

Ta và Tạ Hoài Ngân là một đôi oan gia cãi cọ từ nhỏ, đến tận đường xuống suối vàng vẫn còn cãi. Ta mắng hắn ngốc, lúc ta bị bọn sơn tặc c.h.é.m, hắn lại lao tới đỡ đ.a.o. Hắn mắng ta khờ, rõ ràng đã được cứu mà lại thà c.h.ế.c theo hắn chứ không chịu sống góa bụa cô đơn. Ta nhếch mép, nắm tay hắn cãi cọ, cho đến khi hắn thốt ra một câu khiến ý cười trên môi ta hoàn toàn cứng đờ. "Chê ta ngốc thì kiếp sau nàng ngàn vạn lần đừng bám lấy ta nữa, nhưng nàng sai rồi, ta sống lâu hơn nàng tới mười bốn năm đấy." Lúc này ta mới biết, nhát đ.a.o mà Tạ Hoài Ngân đỡ năm đó vốn không trúng chỗ hiểm. Sau khi ta c.h.ế.c, bên cạnh hắn lại có thêm một cô nương dung mạo giống ta. Tạ Hoài Ngân vẫn còn đang lải nhải không ngừng, ta bặm môi, xách váy rảo bước đi thẳng vào cửa chuyển kiếp. Tức c.h.ế.c ta rồi, lần này ta nhất định không đầu thai cùng một chỗ với hắn nữa. Lại chẳng ngờ, lúc mở mắt ra ta đã quay về thời điểm ta và Tạ Hoài Ngân mới một tuổi. Tiểu Tạ Hoài Ngân vừa mới biết đi, đôi mắt sáng rực lảo đảo bước về phía ta. Ta không giống như kiếp trước mà hôn tới, mà giơ bàn tay nhỏ bé lên, tàn nhẫn b.ó.p chặt lấy cổ hắn.

Bìa truyện Trăng Sáng Trên Hành Lang
Trăng Sáng Trên Hành Lang

Không Nghĩ Đến Mà Lại Tới · 7 chương

Phụ thân bị tố cáo tham ô, cả nhà phải vào ngục chờ xét xử. Ta vì đã xuất giá nên tránh được kiếp nạn này. Nhưng ngày hôm sau tỉnh dậy, ta lại thấy mình mặc áo tù, bị nhốt trong ngục giam. Ngay lúc đang hoang mang mờ mịt. Phu quân đến thăm. Vẻ mặt hắn lạnh nhạt: “Thù nhi là muội muội ruột của nàng." "Nàng hãy thay muội ấy một thời gian, bản hầu sau này sẽ nghĩ cách cứu nàng ra." Vệ Thù là ánh trăng sáng mà hắn yêu mến nhưng không thể có được. Hắn không nỡ để muội ấy phải chịu khổ. Nên đã tự ý đưa ta vào ngục để chịu tội thay. Ta rơi nước mắt vùng vẫy: "Nhưng Đại Lý Tự khanh - người xét xử chính vụ án này, thuở thiếu thời từng bị phụ thân ta đ.á.n.h cho một trận, nếu y thừa cơ báo thù..." Hắn chẳng hề bận tâm: “Oan có đầu nợ có chủ, Tạ Chiết công tư phân minh, sao có thể đi làm khó dễ một nữ tử như nàng?" Ta nghẹn lời. Hắn đâu hề hay biết. Phụ thân ta sở dĩ đ.á.n.h Tạ Chiết. Là bởi vì năm xưa. Phụ thân đã phát hiện ra chuyện tư tình của chúng ta.

Bìa truyện Cùng Người Trở Về
Cùng Người Trở Về

Dòng Sông Lạc Không Bao Giờ Cạn · 9 chương

Phu quân của ta là một vị Hoàng đế nhu nhược. Hắn muốn phế hậu, lại năm lần bảy lượt bị ngăn cản. Hắn muốn lập hài nhi của chúng ta làm Thái tử, lại bị triều thần lấy cái c.h.ế.c ra bức ép. Hắn muốn đợi Hoàng hậu qua đời, sẽ đưa ta từ Hoàng quý phi lên làm Hoàng hậu, để mọi việc trở nên thuận lý hợp tình. Nhưng Hoàng hậu lại sống thọ hơn hắn, ốm liệt giường nhiều năm vẫn sống dai dẳng. Sau khi hắn băng hà, ta bị giam trong lãnh cung hai mươi năm. Hoàng hậu nói với ta, ta còn sống ngày nào, sẽ để hài nhi của ta sống thêm ngày đó. Ta bệnh tật đầy mình, lại không thể không cố sống lay lắt qua ngày. Ngày ta trút hơi thở cuối cùng, thái giám cố ý đến báo cho ta biết, hài nhi của ta cũng đã bị một ly rượu đ.ộ.c tiễn lên đường. Rõ ràng thân thể đã chẳng còn chút cảm giác, nước mắt vẫn cứ lăn dài nơi khóe mi. Ta tự hỏi, rốt cuộc bản thân đã làm sai chuyện gì, mới rơi vào nông nỗi này. Sau khi ta qua đời, Tân đế không hề tuân theo di ngôn của Tiên đế mà cho ta được chôn cất chung cùng hắn. Tân đế nói, người có thể chôn cất chung cùng Tiên đế chỉ có thể là mẫu hậu của ngài, ta mang thân phận phi tử thất sủng chốn lãnh cung, được phép đưa vào lăng tẩm của phi tần đã là đặc ân vô cùng lớn lao. Chính sử ghi rằng ta mê hoặc quân vương. Dã sử lưu truyền ta là yêu phi gây họa cho đất nước. Thế nhưng cả đời này ta luôn khuyên răn quân vương, đối xử tử tế với các phi tần, chưa từng làm hại bất cứ một người nào. Khi tình cảm cùng phu quân còn mặn nồng, chúng ta từng hẹn ước kiếp sau. Nhưng khi kiếp sau thật sự đến, ta tránh né ánh mắt của Thái tử, vắt óc suy nghĩ xem phải làm sao để không trúng tuyển. Lại nghe Thái tử lên tiếng: “Mẫu hậu, nhi thần muốn chọn Tống đại cô nương làm Thái tử phi."

Bìa truyện Sát Thủ Không Quá Lạnh
Sát Thủ Không Quá Lạnh

Bí Ngô · 12 chương

Sau ba năm mất trí nhớ, cuối cùng ta cũng nhớ lại mọi chuyện. Nghe hàng xóm láng giềng hết lời khen ngợi vị phu quân dịu dàng của mình, ta không nhịn được mà đỏ mặt, tim đập thình thịch. Ta thành thân rồi sao? Thành thân với ai cơ chứ? Đẩy cửa bước vào, chỉ thấy một nam tử tuấn tú đang đứng giữa sân. Nhìn thấy ta, hắn nở nụ cười thật rạng rỡ. "Nương tử, nàng về rồi à?" Ta cứng đờ cả người, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Ta nhớ rất rõ, ba năm trước, ta bị người ta đ.â.m một nhát rồi rơi xuống vách núi. Mà kẻ đang đứng ngay trước mắt ta lúc này, chính là tên hung thủ đã ra tay với ta năm đó!

Bìa truyện Yêu Nghiệt Phu Quân Không Hề Đơn Giản
Yêu Nghiệt Phu Quân Không Hề Đơn Giản

Ngã Một Cú · 6 chương

Ca ca ta trọng sinh rồi. Ta liền hỏi huynh ấy, liệu ta và Vương Lăng Xuyên có thể bạch đầu giai lão hay không? Huynh ấy thở dài một tiếng: “Tính tình muội vừa nóng nảy lại hay ghen tuông, trong mắt đến cả một con muỗi cái cũng chẳng dung nổi." "Lúc sắp lâm bồn, muội thấy Vương Lăng Xuyên cùng vị biểu muội ở dưới quê nói nhiều hơn hai câu liền tức giận đến mức động thai khí ngay tại chỗ, khó sinh mà c.h.ế.c, một xác hai m.ạ.n.g." Một phen lời này khiến ta nghe mà sởn cả gai ốc. Đêm đó, Vương Lăng Xuyên về phòng, ngập ngừng mở lời: “Đêm nay có thể... chỉ một lần thôi được không? Trong nha môn có công văn khẩn cấp, ta phải đi xử trí. Đêm mai, đền cho nàng ba lần, có được không?" Ta sực nhớ lại lời ca ca cảnh báo, vội vàng đẩy hắn ra khỏi cửa phòng. "Không cần đâu, một lần cũng không cần! Công vụ quan trọng, chàng mau đi đi." Vương Lăng Xuyên sững sờ đứng ngoài cửa: “Nàng thật sự không cần sao?" Ta dứt khoát như đinh đóng cột: “Không cần!" Nực cười, cái gì mà ba lần với một lần chứ. Cho dù ta có thèm thuồng sắc đẹp của hắn đến đâu, cũng chẳng thể quan trọng bằng cái mạng nhỏ của ta được. Thế nên, khi biểu muội ở dưới quê của Vương Lăng Xuyên tìm tới cửa, ta đã cố nén cơn ghen tuông, đon đả mời muội ấy ở lại trong phủ. Ta lại còn giả lả nói: “Phu quân thân thể vốn yếu ớt, nay có thêm một người chăm sóc, ta lại càng thêm phần yên tâm." Biểu muội nghe ta nói vậy, đột nhiên òa khóc nức nở: “Oa oa oa... Biểu ca, huynh ấy có phải bị người ta hạ dược hãm hại rồi không?!" "Trước kia lúc ở dưới quê, một mình huynh ấy có thể cày hai mẫu ruộng... Lên núi săn bắn, tự mình vác cả một con lợn rừng to tướng..." "Cớ sao mới lên kinh thành đã trở nên ốm yếu thế này?" Ta đứng c.h.ế.c trân tại chỗ. Người mà muội ấy đang nói đến... thật sự là vị mỹ nhân phu quân tay trói gà không chặt của ta... Vương Lăng Xuyên đó sao?