🍉

😂 Truyện Hài hước

Tất cả truyện thuộc thể loại Hài hước.

Tìm thấy 216 truyện

Bìa truyện Thiên Hạ Đệ Nhất
Thiên Hạ Đệ Nhất

Phản Cốt · 7 chương

Sau khi mẹ đẻ qua đời, ta không thể tiếp tục nán lại trong nhà được nữa. Trong cơn giận dữ, ta đi hành thích Hoàng đế, vui vẻ rước ngay án chu di cửu tộc. Cả nhà đều bị tống vào ngục, chỉ có một mình ta bình an tẩu thoát. Ta quỳ gối trước mộ cha, dập đầu một cái: “Cha, người cứ chờ đó, nữ nhi nhất định sẽ trả thù cho mọi người!" Về sau ta gả nhầm kẻ tệ bạc, phu quân thay lòng đổi dạ, hắn đòi viết thư bỏ ta. Ta lại đi hành thích Hoàng đế, thế là cả nhà hắn cũng vui vẻ nhận án chu di cửu tộc. Ta một lần nữa thành công tẩu thoát. Cuối cùng ta trở về sư môn, nhưng lại bị vu oan giá họa. Vừa định đi hành thích Hoàng đế, còn chưa kịp lên đường thì một đạo thánh chỉ đã ban xuống, diệt sạch cả môn phái của ta. Hoàng đế: “Lần sau muốn g.i.ế.c kẻ nào thì cứ nói thẳng, đừng có đến hành thích trẫm nữa."

Bìa truyện Cẩm Nang Nuôi Dưỡng Phản Diện Của Nữ Phụ Độc Ác
Cẩm Nang Nuôi Dưỡng Phản Diện Của Nữ Phụ Độc Ác

Nhĩ Ngư · 6 chương

Xuyên thành nha hoàn của Phế thái tử, hệ thống nói hắn vốn là kẻ phản diện, còn ta có nhiệm vụ phải mang đến cho hắn một tuổi thơ thật bi thảm. Thế nhưng tiểu phản diện kia lại quá đỗi biết cách làm nũng, ta nhất thời mủi lòng, lén lút đưa hắn xuất cung đ.á.n.h chén một bữa linh đình. Hệ thống phát hiện ra, vội vàng xóa sạch ký ức hắn vừa đi ăn tiệc: 【Phản diện không được phép có hồi ức tốt đẹp như thế này! Xóa hết, xóa sạch hết cho ta!】 Mắt ta bỗng sáng rực lên, cứ như thể vừa phát hiện ra một cái "lỗ hổng" của trời xanh. Kể từ đó, ta thường xuyên dẫn hắn đi ăn uống no say, ăn xong lại để hệ thống xóa sạch ký ức của hắn. Năm năm sau. Phản diện giành lại ngôi vị Thái tử, lạnh giọng chỉ trích ta: “Ngươi ngày ngày ngược đãi Cô, không cho Cô cơm ăn. Giờ đây, Cô phải đòi lại từng món một!” Đám cung nhân đi theo nhìn vị Thái tử cao tới một mét chín, thân hình tráng kiện, vạm vỡ... Tất thảy đều rơi vào trầm mặc.

Bìa truyện Di Nương Một Lòng Muốn Tranh Sủng Với Ta, Nhưng Ta Lại Là Con Gái Ruột Của Tướng Quân
Di Nương Một Lòng Muốn Tranh Sủng Với Ta, Nhưng Ta Lại Là Con Gái Ruột Của Tướng Quân

Không rõ · 6 chương

Nghe tin Tướng quân dẫn một nữ nhân đang mang thai về, ta lập tức giục ngựa phi thẳng về nhà. Vừa bước vào sảnh chính, liền thấy một nữ nhân liễu yếu đào tơ đang nằm nghiêng trên ghế tựa, gượng ép chống người định đứng dậy hành lễ. A hoàn bên cạnh xót xa vội giữ nàng ta lại, cao giọng nói: "Chủ mẫu chớ trách, cô nương nhà ta đang mang trong bụng đứa con trai duy nhất của Tướng quân, thân thể vô cùng quý giá. Nếu lỡ làm động thai, đợi Tướng quân diện thánh trở về, e là người cũng gánh không nổi hậu quả đâu!" Đợi a hoàn nói xong, nữ nhân kia mới bày ra vẻ mặt đầy áy náy lên tiếng: "Tỷ tỷ chớ giận, Thúy Lan cũng chỉ vì quá lo lắng cho thiếp. Lần này tới cửa làm phiền, là do Tướng quân thương xót thiếp ở trong quân doanh nghỉ ngơi không tốt, lại nói tỷ tỷ là người dịu dàng rộng lượng, nên cứ nằng nặc đòi đưa thiếp về phủ dưỡng thai." "Tỷ tỷ cứ yên tâm, đứa bé trai này khi sinh ra nhất định sẽ được ghi dưới danh nghĩa của người, để tỷ tỷ không còn phải buồn tủi vì không có con nữa. Thân phận thiếp thấp hèn, chỉ cần được đứng từ xa nhìn ngắm đứa bé là mãn nguyện rồi, tuyệt đối không dám làm chướng mắt tỷ tỷ." Nói đến đây, nàng ta cúi đầu vuốt ve phần bụng, hốc mắt đã ửng đỏ. Đám người hầu đứng phía sau lại càng lộ vẻ tức giận, trừng mắt lườm ta. Ta gãi gãi đầu, vẻ mặt chẳng hiểu ra sao. Lão già kia chẳng lẽ chưa nói cho vị di nương mới này biết, ta chính là con gái ruột của ông ấy sao?

Bìa truyện So Với Đấu Đá Tranh Giành Trong Nhà, Chi Bằng Ngủ Nướng Cho Sướng
So Với Đấu Đá Tranh Giành Trong Nhà, Chi Bằng Ngủ Nướng Cho Sướng

Tễ Vô · 9 chương

Xuyên vào truyện đấu đá hậu viện. Mẹ chồng bảo ta phải dậy sớm dâng trà theo quy củ. Ta không dậy nổi, thế là ngay tối đó liền cho bà uống thuốc an thần. Kéo bà ngủ cùng ta đến tận khi mặt trời lên cao. Tưởng phen này sẽ bị trách phạt nặng nề. Nào ngờ trước mắt lại hiện lên mấy dòng chữ: 【Ha ha, Tần phu nhân mấy chục năm mới lần đầu ngủ lâu như vậy, giờ tinh thần sảng khoái, tâm tình cũng tốt hơn hẳn.】 【Trước kia ngày nào bà cũng thiếu ngủ, chẳng trách sao tính tình hay cáu gắt.】 【Quả là uy lực của khoa học kỹ thuật hiện đại, một liều thôi đã chữa được chứng mất ngủ, lo âu mà phu nhân tốn bao nhiêu bạc cũng không khỏi.】 【Nữ chính đúng là vô tình mà lại làm trúng ngay chỗ yếu hại trong lòng Tần phu nhân.】 Ta: ? Vậy… thế này là đúng hay sai đây?

Bìa truyện Ta, Nguyệt Lão Ba Tuổi Mỏ Hỗn, Phá Hôn Sự Phá Đâu Trúng Đó
Ta, Nguyệt Lão Ba Tuổi Mỏ Hỗn, Phá Hôn Sự Phá Đâu Trúng Đó

Không rõ · 7 chương

Kinh thành dạo gần đây hỏng mất mười bảy cọc hôn sự, toàn bộ đều do ta làm. Năm ta ba tuổi, biểu ca hứa hôn, dẫn vị hôn thê tới cửa. Một nhà đầy người đều nức nở khen ngợi trai tài gái sắc, trời sinh một cặp. Ta vừa ngước mắt lên, liền ngây ngốc ngay tại chỗ. Từ trên người nữ nhân kia kéo ra một sợi dây nghiệt duyên màu xanh đen thui, Không hề nối với biểu ca, Mà lại quấn chặt trên eo phụ thân của hắn. Dòng bình luận trên không trung lướt qua chói cả mắt: 【 Đêm qua lén lút gặp gỡ, cái yếm đỏ quấn trên eo đối phương vẫn chưa lấy xuống 】 Ta há cái miệng nhỏ nhắn, ngây thơ vô hại thốt lên: "Biểu ca, cái yếm đỏ của thê tử tương lai của huynh, vẫn còn quấn trên eo phụ thân huynh kìa!" Cả sảnh đường im phăng phắc. Nương ta lập tức ấn ta vào trong ngực, cuống quýt cười xòa: “Trẻ con không hiểu chuyện, nói năng lung tung!" Kết quả chưa tới ba ngày sau, biểu ca bắt gian tại giường, hôn sự triệt để hỏng bét. Cả gia đình suýt chút nữa tan đàn xẻ nghé ngay tại chỗ.

Bìa truyện Kế Mẫu Là Nữ Tử Xuyên Không
Kế Mẫu Là Nữ Tử Xuyên Không

Kim Nhật Diệc Thị Kiều Hạnh Vận · 6 chương

Ngày phụ thân ta hạ táng, có một nữ tử phong trần tìm đến. Từ đó, kế mẫu liền đổi khác, cả ngày mở miệng là mắng chửi chúng ta không thôi. Ta chịu chẳng nổi, bèn lấy hai lượng bạc, tự bán mình vào nhà đại hộ làm nha hoàn. Nào ngờ bà lại bỏ bạc chuộc ta về, đánh cho một trận thừa sống thiếu chết, quát rằng: “Người ở thế gian, an thân lập mệnh ắt phải tự lực! Tựa núi, núi cũng đổ; cậy nam nhân, nam nhân cũng chạy! Nữ nhi phải tự cường!” Về sau, ta được gả cho Trấn Quốc tướng quân. Mấy mươi năm sau, thành Thái phu nhân nơi tướng môn, ta cũng thường răn dạy nhi nữ, tôn nữ mình rằng: “Nữ tử phải tự cường!”

Bìa truyện Nhặt Được Nhiếp Chính Vương Trong Ngục
Nhặt Được Nhiếp Chính Vương Trong Ngục

Khinh Chu Sơn · 9 chương

Ta tên là Thời Ương, vốn là cô nhi, ở quê cặm cụi làm ruộng hơn mười năm trời. Tưởng đâu ngày tháng khổ cực sắp qua, chẳng ngờ một đám người lại cầm thánh chỉ xông vào nhà ta. Trên thánh chỉ ghi rõ, ta phải bị tru di cửu tộc. Ta run rẩy tiếp lấy thánh chỉ, vừa trông thấy cái tên Nhiếp chính vương khiến thiên hạ ai nấy đều kinh sợ, liền ngửa mặt lên trời ai oán. “Chư vị có phải nhận nhầm người rồi không? Ta nào có quen biết nhân vật này!” Người truyền chỉ nghiêm nghị đáp: “Không nhầm đâu. Ngươi chính là muội muội của biểu cô phụ của nữ nhi mà tiền thê của biểu đệ của cữu công bên ngoại Thái gia của hắn mang theo.” Ta: “……”

Bìa truyện Nha Hoàn Cá Mặn Nhờ Xung Hỉ Mà Nằm Không Thắng Lớn
Nha Hoàn Cá Mặn Nhờ Xung Hỉ Mà Nằm Không Thắng Lớn

Con Husky Được Thả Rông · 5 chương

Ta vốn là một tiểu nha hoàn xung hỉ. Phụ thân ta làm nghề xem mệnh, ông nói bát tự của ta vượng phu, chỉ cần gả vào hào môn thế tộc, chẳng cần tranh giành, chỉ việc an nhiên nằm yên cũng có thể thắng. Tiểu hầu gia phủ Khánh Nguyên bệnh nặng triền miên, phụ thân liền đưa ta tiến vào, làm quý thiếp của hắn. Lúc biệt ly, ông trao cho ta ba túi gấm, ân cần dặn đi dặn lại: “Muốn thắng, thì chớ tranh!” Ta hiểu rõ, với xuất thân hèn mọn như ta, có thể tranh được với ai đây? Đương nhiên là làm cá mặn thôi. Thế là, ngày ngày ta sống cảnh ăn rồi ngủ, ngủ dậy lại ăn. Chỉ là… cá thịt mỹ vị dần hóa thành canh cải thanh đạm, bụng dạ ta không chịu nổi nữa. Cá mặn… cũng phải trở mình thôi!

Bìa truyện Lâm Sương Thất Ta - Một Đời Oai Phong Lẫm Liệt
Lâm Sương Thất Ta - Một Đời Oai Phong Lẫm Liệt

zhihu · 10 chương

Sau khi Vương gia tử trận nơi biên ải, Thái hậu hạ chỉ đuổi hết đám thiếp thất chúng ta về điền trang thủ tiết. Ba vị thiếp khác đều có đường lui, vội thu dọn hành trang rồi cao chạy xa bay. Chỉ còn ta cùng Thế tử mới mười tuổi, túc trực bên giường bệnh của Vương phi, hai hàng lệ tuôn rơi. Thế tử mắt sưng đỏ, hỏi ta: “Tiểu Thất, sau này chúng ta biết làm sao đây?” Ta chau mày ủ rũ, đáp: “Còn làm sao được nữa… ta đành quay lại nghề cũ thôi.” Nếu Vương gia mà biết ta dắt đứa nhi tử duy nhất của người đi hành nghề đạo chích… ắt sẽ đội mồ sống dậy, vung đao chém ta mất!

Bìa truyện Ném Nhầm Tú Cầu
Ném Nhầm Tú Cầu

Mười Bảy Dặm Gió Đông · 7 chương

Ngày ta ném tú cầu, Thánh thượng từng hạ chỉ: Dù có ném trúng thần tiên, người đó cũng phải cưới ta. Nha hoàn vội vã chạy tới, giọng hốt hoảng: "Quận chúa… trong đám người tranh tú cầu, không có Hoa công tử." Tú cầu trong tay ta như bỏng rát, quả nhiên Hoa Dịch đã lừa ta. Đêm qua, ta phái ám vệ của vương phủ đi bức hỏi hắn có tới hay không, hắn đã đáp ứng sẽ đến tranh cầu. Nha hoàn vừa khóc vừa nói: "Hoa công tử còn chạy khỏi kinh thành trong đêm… mang theo Thẩm tiểu thư." "……"