
Gió Lớn Thổi Rớt Chim Nhạn · 12 chương
Tổ phụ chơi c.h.ọ.i gà thua, đem gán ta cho một tên ăn chơi trác táng của phủ Định Bắc Hầu làm thiếp. Đại bá mẫu khuyên ta nên cam chịu số phận. Mẫu thân đi tìm vị hôn phu Giang Tuấn để nhờ nghĩ cách, nhưng lại mang về một tờ giấy từ hôn của hắn. Tất cả mọi người đều cho rằng, ngoại trừ việc ngoan ngoãn bước lên kiệu hoa, ta không còn sự lựa chọn nào khác. Chỉ có ta đứng trên đại sảnh, nhìn chằm chằm vào cái tên ngông cuồng vô lối kia, cất lời: "Tổ phụ ta tuổi tác đã cao, ngươi thắng cũng chẳng vẻ vang gì." "Nếu có gan, ngươi và ta đường đường chính chính đấu một ván. Kẻ nào thua, phải chạy quanh trường c.h.ọ.i gà, vừa chạy vừa sủa tiếng chó ba vòng. Dám không?" Kiếp trước, ta đang làm việc ở vườn thú sắp được thăng chức tăng lương, lại đột nhiên xuyên không đến cái chốn rách nát này. Một cục tức đầy bụng đang không có chỗ phát tiết. Nếu không khiến tên phá gia chi tử này thua đến mức không dám vác mặt ra đường, thì ta đây chẳng xứng đáng làm người thấu hiểu tiếng thú!








