Thiên VịÁnh Sáng Bồng Bềnh · 5 chương
Từ nhỏ, tất cả bề trên trong nhà đều thiên vị ta.
Ngay cả những thân thích xa lắc xa lơ ghé cửa kiếm chác, cũng chỉ mang quà quê đến tặng ta, hoàn toàn chẳng có phần của muội muội.
Vị hôn phu già dặn trước tuổi của ta bảo chuyện này không hề ổn:
"Cứ để mặc họ thiên vị như thế, chỉ e muội muội sẽ sinh lòng oán hận nàng. Nàng nên khuyên nhủ những bậc bề trên đối xử thiếu công bằng này đi."
Ta xua tay, đáp:
"Yên tâm, ta tự có cách hay."
Thay vì cất công thay đổi những người lớn cố chấp, chi bằng cứ để muội muội cũng được tận hưởng niềm vui của kẻ được thiên vị.
Từ nhỏ đến lớn, ta luôn nâng niu chiều chuộng muội muội trong lòng bàn tay, gần như là dung túng mù quáng.
Một ngày nọ khi đã khôn lớn, muội muội khỏe như trâu nhưng lanh lẹ như mèo của ta vác một người đàn ông cả người đầy vết m.á.u, thừa dịp đêm tối lén lút đặt hắn lên giường ta.
Lúc tỉnh giấc, ta sợ tới mức hồn bay phách lạc, nhưng muội muội lại mang vẻ mặt như đang dâng báu vật:
"Tỷ tỷ yên tâm, lúc muội cứu hắn đã che kín mặt, lại còn xưng tên của tỷ."
"Đợi khi tỉnh lại, hắn nhất định sẽ lấy thân báo đáp tỷ thôi."
"À đúng rồi, hắn là Thái tử đấy."