🍉

💔 Truyện Gương vỡ không lành

Tất cả truyện thuộc thể loại Gương vỡ không lành.

Tìm thấy 218 truyện

Bìa truyện Nam Hương Hành
Nam Hương Hành

Quá Nhi · 8 chương

Gả cho Kỷ Sơn Đình ba mươi năm, hắn chưa từng cho ta một chút ôn tình. Ngay cả khi ta qua đời, thứ nhận được cũng chỉ là một tấm bia không khắc chữ. Hắn nói, lúc còn sống đôi ta đã sớm chán ghét lẫn nhau, có gì mà còn vướng víu lời chưa dứt. Thế nhưng, trên bia mộ của người hắn yêu, lại chính tay khắc xuống vô số lời tình sâu ý nặng. Một đời nữa, ta trở về năm mười tám tuổi, nơi bến phà Quả Châu. Người lái đò giục giã: “Khúc Giang, mau lên thuyền đi thôi, phải kịp sang bờ Bắc trước khi sông đóng băng, bằng không sẽ chẳng tìm được phu quân của cô nương đâu.” Ta khẽ lắc đầu với ông ta, xoay người bước lên chiếc thuyền khách đi về phương Nam. Bắc cảnh khiến ta khóc lệ như mưa, từ nay ta chỉ nguyện xuôi về Nam hương mà thôi.

Bìa truyện Thanh Tuệ
Thanh Tuệ

Bé Mèo CHui Ra Từ Dòng Nước Trong · 5 chương

Phu nhân muốn chọn thông phòng cho Thế tử, liền hỏi sở thích của hắn. Ánh mắt Thế tử lạnh nhạt, hắn hờ hững nói: "Không cần người có mắt hoa đào, cằm đừng quá nhọn, màu môi cũng không được quá rực rỡ. Còn nữa, đừng có suốt ngày làm ra vẻ điệu đà, cố ép giọng ỏn ẻn khi nói chuyện." Mọi người bỗng chốc im lặng, ánh mắt không hẹn mà cùng đổ dồn về phía ta. Lúc này ta mới nhận ra, hắn đang dựa theo đúng dáng vẻ của ta mà nói. Chỉ cần không phải là ta, ai cũng được cả. Phu nhân liếc nhìn ta một cái, hài lòng nhếch khóe môi. Người trong phủ không một ai biết, dạo Thế tử mắc bệnh về mắt phải ở biệt viện dưỡng thương, chính ta là người đã kề cận chăm sóc hắn suốt ba năm. Lúc hắn sắp khỏi bệnh, từng hứa hẹn sẽ cưới ta làm thê tử. Phu nhân sợ ta nảy sinh tâm tư không an phận, liền lấy khế ước bán mình của ta và muội muội ra để uy hiếp. Thế nên ta đã rời xa Thế tử, vờ như không hề quen biết hắn. Nay Thế tử hoàn toàn chẳng còn tâm ý gì với ta, đủ thấy ta đã an phận giữ mình, tuyệt nhiên không ôm chút ảo tưởng hão huyền nào. Phu nhân hẳn là sẽ đồng ý thả ta và muội muội rời khỏi phủ rồi.

Bìa truyện Sau Khi Vị Hôn Phu Dâng Ta Lên Giường Vương Gia, Hắn Hối Hận Phát Điên
Sau Khi Vị Hôn Phu Dâng Ta Lên Giường Vương Gia, Hắn Hối Hận Phát Điên

Chủ Nhật Không Lên Dây Cót · 6 chương

Ta vào kinh thành để nương tựa hôn phu, nào ngờ lại bị một tên thị vệ bịt mặt bắt t.r.ó.i đem vào vương phủ, đưa lên giường của một vị vương gia đang trúng độc. Sau khi mọi chuyện đã rồi, ta chuẩn bị đem chôn miếng ngọc bội đính ước, cắt đứt ân tình với hôn phu. Tên thị vệ kia nhìn chằm chằm vào miếng ngọc, mặt mày trắng bệch. Người con gái xa lạ bị chính tay hắn hủy hoại, hóa ra lại là vị hôn thê mà hắn đã đợi chờ suốt mười năm.

Bìa truyện Thanh Hòa Bên Gối
Thanh Hòa Bên Gối

Từ Lúc Xa Nhau, Mùa Xuân Đã Qua Mất Một Nửa · 5 chương

Năm thành hôn thứ hai, Bùi Nguyên Chiêu cứu được một cô nương ở vùng Mạc Bắc. Anh hùng sánh với mỹ nhân, âu cũng được xem là một chuyện phong lưu. Hắn gửi thư về kinh thành. "Ngươi và ta chưa từng gặp mặt, cũng chẳng màng đến chuyện tình cảm, chi bằng hòa ly đi. Vị trí chính thất của ta, phải để lại cho Vãn Khanh." Người thạo tin kể lại với ta rằng, Hứa Vãn Khanh có dung mạo rất giống với người trong lòng đã qua đời từ sớm của hắn. Để tác thành cho chuyện tốt của bọn họ, ta thản nhiên nhận lấy tờ giấy hòa ly này. Rồi lập tức quay lưng gả cho huynh đệ kết nghĩa của hắn.

Bìa truyện Sau Khi Đối Tượng Công Lược Thay Lòng, Ta Cũng Thay Hắn
Sau Khi Đối Tượng Công Lược Thay Lòng, Ta Cũng Thay Hắn

zhihu · 5 chương

Sau khi công lược thành công, ta liền về nhà, chỉ để lại một thân rối gỗ vô tâm vô phế. Ngụy Chiêu như ý nguyện mà có được một vị Vương phi hiền lương rộng lượng. Ban đầu, hắn vui mừng trước sự thay đổi của ta, hớn hở cưới thanh mai làm thiếp. “Như Đường chỉ là một cô nhi, giữa ta và nàng không hề có tư tình nam nữ, việc này chỉ là để bảo hộ nàng mà thôi.” Dần dần, Ngụy Chiêu nhận ra, bất kể hắn sủng ái thanh mai, hay thăng nàng làm trắc phi, ta đều bình thản như nước. Thậm chí, sau khi thanh mai của hắn mang thai, chính tay ta còn may một đôi hài hổ đầu. Ngụy Chiêu chất vấn: “Nàng vì sao không tức giận?” Rối gỗ khẽ mỉm cười ôn nhu: “Vương gia, người đang nói gì vậy? Muội muội sắp vì người sinh hạ cốt nhục, ấy là chuyện tốt, ta còn chưa kịp mừng cơ mà.” Ngụy Chiêu như kẻ phát cuồng, bất chấp mọi giá mà tìm được ta, muốn đưa ta trở về. Ta chỉ vào bụng mình đã nhô cao: “Vậy ngươi cũng muốn may cho hài nhi của ta một đôi hài sao?”

Bìa truyện Người Vợ Tào Khang
Người Vợ Tào Khang

Gió Lớn Thổi Rớt Chim Nhạn · 10 chương

"Phu nhân, ta chuẩn bị nạp thiếp." Khi Đoàn Khánh nói lời này, ta đang ủi bộ lễ phục ngày mai tiến cung cho hắn. Nghe vậy, ta suýt nữa đ.á.n.h đổ bàn ủi sắt đang rực than hồng. Hắn vắt chéo chân, thản nhiên nói: “Ta muốn rước nữ nhi họ Chu vào cửa, là con gái nhà quyền quý triều trước, nàng từng gặp rồi đấy." "Lão tử theo Hoàng thượng đ.á.n.h giang sơn, mạng sống treo trên dải lưng quần, nay được phong Quốc công rồi, nạp đích nữ Hầu phủ thì có làm sao?" "Nhà lão Hàn kia, một đám chân lấm tay bùn một chữ bẻ đôi chẳng biết, thế mà còn cưới được tiểu thư Bá phủ về làm kế thất!" Nhìn vẻ mặt coi đó là điều hiển nhiên của hắn. Ta hít sâu một hơi — chuyện gì đến, cuối cùng cũng phải đến. Ta ba mươi tám tuổi, cùng hắn nếm mật nằm gai suốt nửa đời người, nay đúng là đến lúc được hưởng phúc nhàn nhã rồi. Thế nên, vào năm ba mươi chín tuổi này. Ta quyết định sẽ làm một góa phụ vui vẻ, tận hưởng cuộc đời tươi đẹp.

Bìa truyện Triêu Ngọc Giai
Triêu Ngọc Giai

Tiểu A Thất · 9 chương

Nương ta hồ đồ cả đời, tình nghĩa và bạc tiền chẳng thể phân minh. Bị người nhà phụ thân đè đầu cưỡi cổ vơ vét, sống uất ức cả một đời. Về sau, nương rốt cuộc cũng tỉnh ngộ. Cũng chỉ cần hai gậy đ.á.n.h cho kẻ giả câm giả điếc như phụ thân liệt giường, để thân xác rữa nát trên giường mà gạt nợ. Sau đó nương nuôi thêm một đôi nam sủng, sống sung sướng khoái hoạt được mấy năm. Lúc ta xuất giá, nương thấm thía dặn dò: "Gả cho kẻ nào cũng không được vứt bỏ cuốn sổ nợ trong lòng. Trong chuyện tình cảm nữ tử đã chiếm thế yếu, trên phương diện bạc tiền và quyền lợi thì tuyệt đối không thể nhượng bộ thêm nữa. Tình nghĩa trả không nổi, thì bắt bọn hắn lấy mạng ra mà đền." Ta ghi nhớ lời nương dạy, một đường thuận buồm xuôi gió. Cho đến khi phu quân tự làm theo ý mình, đưa quả tẩu của hắn về phủ. Nam châu do mẫu tộc ta mang tới lại ngang nhiên cài trên đầu ả. Chiếc vòng ngọc mà nữ nhi ta luôn mong ngóng, cũng trơ trẽn lồng trên cổ tay nữ nhi của ả. Phu quân biết rõ hắn rõ ràng đuối lý. Nhưng lại ép ta phải rộng lượng bao dung. Ta liền biết, đã đến lúc phải tính sổ rồi.

Bìa truyện A Miểu
A Miểu

Tâm Tư Đỏ Thẫm · 7 chương

Đại tỷ là đệ tử chân truyền của Thần Y môn. Vì ranh giới nam nữ khắt khe, ra vào nhiều bề bất tiện, nên tỷ ấy thường lấy ra một chiếc mặt nạ da người, dặn ta thay tỷ ấy đến các buổi yến tiệc giao tế. Ta đều nhận lời. Duy chỉ có buổi tiệc thưởng hoa lần đó, vì uống nhầm rượu xuân, không ngờ ta lại bị nhốt chung một phòng với thế tử. Để bảo vệ danh tiếng cho đại tỷ, ta chủ động tháo mặt nạ xuống. Sau khi thành thân, giữa các buổi tiệc thường có kẻ thì thầm to nhỏ, cười nhạo hắn vốn dĩ muốn hái vầng trăng trên trời, rốt cuộc chỉ ôm trúng vũng bùn dưới đất. Thế tử nghe được, chỉ ôn tồn an ủi ta: “Đại tỷ của muội thanh cao, vốn là tuyết trắng trong ngần." "A Miểu tuy bình phàm, nhưng đảm đang quán xuyến, rất thích hợp để êm ấm qua ngày." Thích hợp để chung sống, nhưng lại chẳng hề tâm đầu ý hợp. Bởi ta cũng từng có một vầng trăng trong lòng, treo cao vằng vặc mà mãi chẳng thể với tới. Sống lại vào đúng cái ngày đại tỷ bảo ta thay tỷ ấy đi dự tiệc thưởng hoa. Ta lắc đầu uyển chuyển chối từ: "Đại tỷ, t.h.u.ố.c của Thẩm công tử, để ta đi đưa thay tỷ. Tỷ hãy tự mình đi dự tiệc thưởng hoa đi."

Bìa truyện Tiểu Hoan
Tiểu Hoan

Núi Xa Không Phải Nét Mày Ngài · 9 chương

Huynh trưởng xưa nay vốn hồ đồ. Lại đem canh thiếp của ta giao cho tỷ phu tương lai, còn của tỷ tỷ thì đưa cho vị hôn phu của ta. Ta tức giận bảo huynh trưởng đi đổi lại. Nhưng đêm tân hôn, người vén khăn trùm đầu của ta lên lại là tỷ phu. Huynh trưởng đã quên đổi lại rồi. May mà ta và tỷ tỷ gả cho hai huynh đệ cùng một nhà, đổi người vẫn còn kịp, thế nhưng huynh trưởng lại chặn đường ta. "Tỷ tỷ muội cùng tướng quân đã sớm lén hẹn ước cả đời, chỉ vì sợ muội buồn bực nên mới luôn giấu giếm, muội hà cớ gì phải tranh giành với tỷ ấy?" "Muội gả cho đệ đệ của hắn, sau khi thành thân cả tỷ tỷ và tỷ phu cùng nhau yêu thương muội, như vậy không tốt sao?" Huynh trưởng khóa trái cửa, lén bỏ t.h.u.ố.c. Bùi Tuân tưởng rằng ta cố ý làm vậy. Sau khi thành thân, đêm đêm hắn thường oán hận chất vấn ta: “Tẩu tẩu, vì sao tẩu không còn nhìn ta nữa?" Thậm chí đến tận lúc c.h.ế.c, hắn vẫn không nhớ nổi tên ta, vẫn như cũ gọi ta là tẩu tẩu. Cho nên, khi sống lại trở về đúng cái ngày phát hiện huynh trưởng đưa nhầm canh thiếp này. Ta siết chặt đôi tay: “Không phiền huynh trưởng bận tâm, ta sẽ tự mình đi đổi về."

Bìa truyện Một Bàn Tay Vỗ Thành Tiếng
Một Bàn Tay Vỗ Thành Tiếng

Gió Lớn Thổi Rơi Chim Nhạn · 10 chương

Hôn phu nói: “Tần gia chúng ta trọng nhân phẩm chứ không trọng nữ sắc." Mà ta bẩm sinh lại có dung mạo vô cùng xinh đẹp. Cho nên hắn không cho ta ra khỏi cửa, không cho phép ta mặc xiêm y lộng lẫy, đeo trang sức rực rỡ. "A Vũ, dung mạo nàng quá mức nổi bật, ta chủ yếu là lo nàng ra ngoài sẽ bị kẻ xấu ức hiếp." Ta nghe lời hắn, cởi bỏ lụa là châu báu, đóng cửa ít ra ngoài, cố gắng ngoan ngoãn giữ đúng phép tắc. Nhưng hắn vẫn không vừa ý. Huynh trưởng đưa ta đi cưỡi ngựa, hắn kéo ta lại: “Nữ tử khuê các thì nên điềm đạm hiền thục." Theo mẫu thân đi dự tiệc về, hắn thở dài: “Nàng đã đính hôn, lại thường xuyên ra vào chốn yến tiệc, người ngoài sẽ nói nàng không an phận giữ mình." Lần khiến ta tổn thương nhất, chính là lúc ta bị kẻ gian trêu ghẹo ngay trên phố. Hắn không những không lên tiếng bảo vệ ta, ngược lại còn cau mày. "Nếu nàng chịu ở yên trong nhà, thì làm sao rước lấy loại chuyện này?" Ta đều nhẫn nhịn. Cho đến ngày hôm đó, hắn nói: “Mẫu thân ta nói rồi, nàng sinh ra quá đỗi xinh đẹp nhưng lại thiếu vẻ đoan trang, e rằng không thể làm một người vợ hiền mẹ đảm. Trừ phi nàng bảo đảm từ nay đến trước khi thành thân sẽ không bước ra khỏi cửa, ta mới có thể cưới nàng." Nhìn khuôn mặt giả nhân giả nghĩa của hắn, ta bỗng nhiên hiểu ra mọi chuyện. Giọng điệu bình tĩnh hiếm thấy: "Nếu xinh đẹp là cái tội, vậy thì cứ từ hôn đi. Ngươi đi cưới đường tỷ của ta ấy, tỷ ấy dung mạo bình thường, tiếng hiền đồn xa, vô cùng thích hợp với gia phong của Tần gia các người."