🍉

💔 Truyện Gương vỡ không lành

Tất cả truyện thuộc thể loại Gương vỡ không lành.

Tìm thấy 218 truyện

Bìa truyện Hồng Nhan Cổ Chưa Động Lòng Quân
Hồng Nhan Cổ Chưa Động Lòng Quân

Hoa Hoa Đang Vẽ Tranh · 16 chương

Di nương trước lúc lâm chung, để lại cho ta một cặp tình cổ. Người dặn ta phải dùng lên người Lệ tiểu tướng quân vừa đắc thắng hồi triều, đó là người phu quân tốt mà người đã cất công chọn lựa kỹ càng cho ta. Thế là, ta lẽo đẽo theo sau Lệ Vô Tận, bám lấy hắn suốt ba năm trời. Vị tiểu tướng quân mặt lạnh tâm lạnh kia, dưới ánh trăng đã ôm lấy ta mà nói, hắn nguyện vì ta cầu xin Thánh thượng ban hôn. Ngày hôm sau, trong phủ nghênh đón thái giám đến truyền chỉ. Một đạo thánh chỉ dành cho ta, một đạo dành cho đích tỷ. Không lâu nữa, đích tỷ sẽ kết mối lương duyên cùng Lệ Vô Tận. Còn ta, lại bị chỉ hôn cho phó tướng của hắn.

Bìa truyện Người Đi Không Trở Lại
Người Đi Không Trở Lại

Rau Cải Trắng · 7 chương

Tẩu tẩu dùng thủ đoạn để gả cho đại ca ta. Toàn gia ta đều không mến tẩu ấy. Nhưng về sau khi đại ca tàn phế, Liễu tỷ tỷ lại cuỗm hết bạc bỏ trốn. Chỉ có tẩu tẩu ở lại ngày đêm túc trực, sắc thuốc lau mình cho hắn. Ban đầu, đại ca phẫn nộ mắng chửi tẩu tẩu, cho rằng tẩu ấy đang nhục mạ hắn. Về sau, hắn lại ôm chặt lấy eo tẩu tẩu không chịu buông: “A Tinh, ta sẽ không để nàng phải chịu uất ức thêm nữa." Lại một thời gian sau, thương thế của đại ca bình phục hoàn toàn, một lần nữa trở thành Tạ tướng quân oai phong lẫm liệt. Tẩu tẩu lúc này lại cầm tay nải, nói với hắn: “Tạ Lâm Uyên, thương thế của ngươi đã khỏi, ta phải về nhà thôi."

Bìa truyện Hoa Trong Gương Khó Hái
Hoa Trong Gương Khó Hái

Một Đốm Đom Đóm · 9 chương

Thái tử và đại tướng quân đều muốn lấy ta. Ta chán ghét chốn Đông cung mưu mô lừa lọc, nên đã chọn vị đại tướng quân từng thề thốt kiếp này sẽ chỉ có duy nhất mình ta. Thế nhưng ngay trong đêm cưới, hắn lại bị nữ phó tướng dùng một bầu rượu dụ ra khỏi phòng. Ta mặc trên mình bộ áo cưới đỏ, nghe tiếng thở dốc ái ân vọng lại từ căn phòng sát vách suốt cả nửa đêm. Lúc trời đổ mưa lớn, ta khoác thêm chiếc áo choàng, đội màn đêm đến gõ cửa Đông cung. Nhìn ánh mắt sững sờ của Thái tử, ta bật cười tự giễu: "Điện hạ." "Ngài nói xem, một người con gái ngay trong đêm động phòng của chính mình, lại đột nhiên nhớ đến một người đàn ông khác." "Có phải là rất nực cười không?"

Bìa truyện Lưỡi Đao Sau Gương Mặt Bồ Tát
Lưỡi Đao Sau Gương Mặt Bồ Tát

Tiểu A Thất · 9 chương

Trong bữa tiệc sinh thần của con gái ta. Khóa trường mệnh trong hộp gấm đã bị đánh tráo thành một con rắn đứt đầu. Giữa lúc đám nữ quyến khắp sân viện đang sợ hãi la hét ầm ĩ. Nữ nhân trong lòng của hắn đỏ hoe hốc mắt, ôm lấy đứa trẻ tạ lỗi: "Đứa trẻ không hiểu chuyện, không phải cố ý lấy rắn đứt đầu đến trù ẻo tiểu thư đoản mệnh đâu." Ả che giấu sự khiêu khích nơi đáy mắt, chờ ta nổi trận lôi đình mà tự hủy hoại tiệc sinh thần của con gái. Nhưng ta chỉ nhẹ nhàng "ừm" một tiếng. Hạ nhân liền dứt khoát giáng một gậy thật mạnh vào khuỷu chân ả. Ả "bịch" một tiếng quỳ sụp xuống chân ta, trán đập mạnh xuống đất. M.á.u chảy lênh láng, chật vật vô cùng. Ta lại chỉ gõ nhẹ nắp chén trà, đầu cũng chẳng buồn ngẩng. "Lôi ra ngoài, c.h.é.m đi!" "Trẻ con không hiểu chuyện, chẳng lẽ người lớn cũng c.h.ế.c rồi sao?"

Bìa truyện Mộng Cũ Bay Theo Gió
Mộng Cũ Bay Theo Gió

Núi Xa Chẳng Phải Nét Mày Ngài · 6 chương

Lúc biết được Tiết Tụng thích trưởng tỷ, thì đã muộn rồi. Ta đã là Hoàng hậu của hắn, nắm giữ phượng ấn, ngồi ở vị trí tôn quý nhất lục cung. Nhưng hậu cung trước nay nào đâu chỉ có một nữ tử. Cho nên khi mẫu thân cầu xin ta để trưởng tỷ tiến cung hầu hạ hắn, ta đã đồng ý. Nhiều năm về sau, Tiết Tụng đối với ta luôn chu đáo, chưa từng thiên vị. Nhưng trong lòng ta tự hiểu rõ, hắn thứ gì cũng có thể ban cho ta, duy chỉ có con nối dõi là tuyệt nhiên không chịu cho. Ta cũng chẳng màng tranh giành, yên yên ổn ổn làm Hoàng hậu của mình, lặng lẽ nhìn bọn họ ân ái. Ngày ta lâm chung, Tiết Tụng đuổi tất cả mọi người lui xuống, đỏ hoe mắt túc trực bên giường: "Nếu có kiếp sau, trẫm vẫn để nàng làm Hoàng hậu." Ta không đáp lời, bình thản khép lại kiếp này. Nhưng trớ trêu thay, thật sự lại có kiếp sau. Cho nên, khi mẫu thân theo lệ cũ bảo ta cùng trưởng tỷ bốc thăm đi dự thọ yến của Thái hậu, ta khẽ lắc đầu: "Muội không muốn đi nữa, tỷ tỷ đi đi."

Bìa truyện Tiểu Mãn Thắng Vạn Nan
Tiểu Mãn Thắng Vạn Nan

Núi Xa Chẳng Phải Nét Mày Ngài · 9 chương

Ta và tỷ tỷ cùng ngày xuất giá, cần huynh trưởng cõng lên hoa kiệu. Đáng lẽ phải đưa tỷ tỷ đi trước, nhưng huynh trưởng lại chủ động đến cõng ta. "Nếu không tiễn muội xuất giá trước, muội nhất định sẽ khóc lóc ầm ĩ, nói ta thiên vị tỷ tỷ." Ta biết huynh trưởng thương ta nhất, nên vui vẻ nằm nhoài lên lưng huynh ấy. Nhưng đêm động phòng, phu quân của ta lại biến thành tỷ phu. Huynh trưởng đã đưa nhầm kiệu. Vốn dĩ có thể sửa chữa sai lầm này, nhưng huynh trưởng lại ngăn ta: “Tỷ tỷ muội đã ái mộ thế tử từ lâu, tỷ ấy đã nhường nhịn muội mười mấy năm rồi, muội đừng tranh giành với tỷ ấy nữa." "Đồng môn của ta là tân khoa trạng nguyên năm nay, muội gả cho hắn cũng không hề thiệt thòi." Nhưng người Bùi Huyền thích lại là tỷ tỷ. Hắn tưởng lầm ta giở thủ đoạn tráo hoa kiệu, nên sau khi thành thân lúc nào cũng lạnh nhạt với ta, nhưng việc gì cũng lo nghĩ cho Hầu phủ. Thậm chí đến lúc hấp hối, Bùi Huyền nắm lấy tay ta, miệng lại gọi tên tỷ tỷ. "Nếu có kiếp sau, nàng gả cho ta có được không?" Cho nên khi mở mắt ra lần nữa, ngay lúc huynh trưởng định bước đến cõng ta. Ta liền né tránh. "Ta không muốn xuất giá nữa."

Bìa truyện Hai Chúng Ta Phải Ở Bên Nhau Cả Đời
Hai Chúng Ta Phải Ở Bên Nhau Cả Đời

Hoa Hoa Đang Vẽ Tranh · 8 chương

Thẩm An xưa nay vốn không ưa nhìn thấy ta vui vẻ. Khi ta được phu tử khen là "giỏi vẽ", hắn lại cười nhạo ta thêu chim phượng hoàng mà trông như gà. Khi huyện chúa khen ta "lễ nghi chu toàn, chẳng kém con nhà thế gia", hắn cứ cố tình nhắc chuyện ta thuở nhỏ lớn lên nơi rừng núi, lần đầu nhìn thấy chén chia trà, suýt nữa nhai luôn cả bã trà lẫn nước. Ta thường bị hắn chọc cho xấu hổ đến đỏ bừng cả mặt. Cho đến khi các vị phu nhân cùng dự tiệc lộ vẻ thất vọng, hắn mới ném cho ta một ánh mắt đắc ý. Thẩm bá mẫu vốn định để hắn đưa ta ra mặt, mong lọt vào mắt xanh của vị phu nhân nhà nào đó, hầu tìm cho ta một mối hôn sự. Nhưng bị Thẩm An làm ầm ĩ như vậy, chuyện hôn sự của ta liền triệt để bặt vô âm tín. Hôm nay ta vốn không muốn cùng hắn tham gia buổi tiệc mùa xuân này. Là hắn năm lần bảy lượt cam đoan sẽ không giở trò trêu cợt, ta mới nhận lời. Ngờ đâu hắn lại giở trò cũ, kể chuyện ta uống trà nhai cả lá, chọc cho cả sảnh đường cười ồ lên. Ánh mắt hắn dời về phía nhị cô nương nhà họ Bùi, giọng điệu như đang cảm thán: "A Triêu từ nhỏ lớn lên ở ngọn Đoạn Cơ, chẳng có chút hiểu biết gì, nếu như đến Thẩm gia sớm hơn hai năm..." Bình thường nói như vậy, luôn có người khen ngợi Thẩm gia nhân nghĩa, đem con gái của bạn cũ nuôi dưỡng như khuê nữ ruột thịt trong nhà. Nhưng lần này, lời của hắn còn chưa nói hết, đã bị Trưởng công chúa ngắt ngang. Người cười hiền từ nhìn ta: "Ta đã nói là nhìn cô nương này trông rất quen mắt mà.” "Yến Sơn nhà ta thuở nhỏ tĩnh tâm tu dưỡng ở ngọn Đoạn Cơ, đến nay vẫn cứ nhắc mãi Triêu nhi nhà hàng xóm, từng quay lại tìm vài lần mà đều không thấy tung tích. "Không ngờ, nha đầu nhà ngươi lại trốn ở Thẩm gia."

Bìa truyện Phạm Nguyệt
Phạm Nguyệt

Tâm Tư Đỏ Thẫm · 8 chương

A tỷ mắc phải chứng bệnh lạ, mỗi khi phát tác giống như vạn con kiến cắn xé xương tủy, đau đớn khó lòng kìm nén. May thay Yến Chi Duẫn học nghề từ danh y, thi triển y thuật liền có hiệu quả. Chỉ là phương pháp cứu chữa kia, cần phải tránh mặt người ngoài, không để cho kẻ khác được phép nhìn trộm. Kiếp trước, đúng vào ngày đại hôn, A tỷ đột nhiên phát bệnh. Yến Chi Duẫn trước mặt quan khách đầy nhà, ôm chầm lấy tỷ ấy rồi đi thẳng về phía sương phòng. Ta nấp qua khe cửa, cuối cùng cũng nhìn rõ, căn bệnh A tỷ mắc phải, chính là chứng khát da t.h.ị.t. Từ đó về sau, hễ ta để lộ ra chút vẻ không vui nào, hắn liền lạnh mặt trách mắng: "Trong mắt người hành nghề y, chỉ có bệnh nhân mà thôi. Là do trong lòng ngươi có tà niệm, tự mình suy diễn càn rỡ." "Người thân ruột thịt chịu khổ, ngươi vậy mà còn so đo những thứ này, quả thực bạc bẽo." Mà A tỷ phát bệnh càng lúc càng thường xuyên, hai người bọn họ cùng ra cùng vào, lại còn ăn ý hơn cả ta. Trùng sinh về đúng cái ngày nương thân gọi ta đi mời Yến Chi Duẫn đến chữa bệnh cho A tỷ. Ta rốt cuộc cũng mở lời: "Căn bệnh này của A tỷ, nếu đã chỉ có hắn mới chữa được, không bằng đem mối hôn sự của ta nhường cho A tỷ, để bọn họ danh chính ngôn thuận, sớm tối kề bạn, chẳng phải vẹn cả đôi đường sao?"

Bìa truyện 99 Người Được Ghim Lên Đầu
99 Người Được Ghim Lên Đầu

Nửa Ngọn Núi Hướng Bóng Xuống Sông Hoài · 6 chương

Bạn trai ghim tin nhắn của cô đàn em nhưng lại không ghim tôi. Tôi đề nghị chia tay. Bạn bè kinh ngạc: “Chỉ vì chút chuyện cỏn con này sao?" Tất cả mọi người đều cho rằng tôi sẽ hối hận. Suy cho cùng, Châu Triều Thanh thật sự rất tốt. Anh ấy giúp tôi vạch ra lộ trình học từ cử nhân lên thẳng tiến sĩ. Cũng tính toán tỉ mỉ xem tương lai hai đứa sẽ định cư ở thành phố nào. Trong cuốn sổ tay ghi kín kế hoạch mười năm tới của "chúng tôi". Thậm chí chính xác đến mức năm nào phải gom đủ tiền trả đợt đầu mua nhà, năm nào thì sinh con. Nhưng anh ấy lại không sẵn lòng ghim tin nhắn của tôi. Anh ấy cảm thấy dành 5 giây để chúc tôi một câu ngủ ngon là lãng phí thời gian. Vậy mà lại sẵn sàng bỏ ra nửa tháng trời để phụ đạo cho cô đàn em những đề tài mà cô ta không hiểu. Anh ấy từng giải thích: “Tất cả những chuyện này đều là vì công việc, mà công việc là để lo cho tương lai của chúng ta." Tôi biết chứ. Tôi biết mọi thứ. Nhưng tôi không muốn sống cho tương lai nữa, tôi chỉ muốn sống cho hiện tại mà thôi.

Bìa truyện Nửa Tháng Sau Khi Hòa Ly, Chồng Cũ Phát Hiện Ta Đã Mang Thai
Nửa Tháng Sau Khi Hòa Ly, Chồng Cũ Phát Hiện Ta Đã Mang Thai

Cửu Nhạc · 6 chương

Nửa tháng sau khi hòa ly, Bùi Tiện An nghe tin ta đã mang thai. Hắn bỏ lại người trong lòng mang dáng vẻ mong manh yếu đuối, lặn lội đường xa đến tận Giang Nam để tìm ta. Hết mang roi mây tới xin nhận tội. Lại vung nhiều tiền của đi mời bà đỡ. Làm ầm ĩ xôn xao khắp cả tòa thành, một hai đòi cùng ta nối lại tình xưa. Ta lại đâm ra hoảng hốt. Khoan đã. Ta cũng đâu có nói đứa bé này là của ngươi đâu cơ chứ!