🍉

🌿 Truyện Thanh Mai Trúc Mã

Tất cả truyện thuộc thể loại Thanh Mai Trúc Mã.

Tìm thấy 17 truyện

Bìa truyện Tụng Duyên
Tụng Duyên

Đúng Như Kỳ Vọng · 13 chương

Bạn đồng môn của hôn phu lại chính là người bạn thuở nhỏ của ta thời còn dưỡng bệnh ở chốn thôn quê. Từ ngày ta trở về Hầu phủ, hắn hận ta vì đã bỏ rơi hắn. Năm lần bảy lượt, mỗi khi thấy ta chạy theo sau lưng hôn phu, hắn lại buông lời mỉa mai châm chọc. Mãi cho đến ngày đưa sính lễ, hôn phu vì người trong mộng mà lỗi hẹn. Cả kinh thành đều xem ta như một trò cười. Triệu Tụng vội vã chạy đến, hơi thở hãy còn gấp gáp, che chắn cho ta khỏi mọi ánh mắt đầy ác ý, rồi cười khẩy một tiếng. "Đáng đời." "Không phải chứ, như vậy mà ngươi cũng nhịn được sao?" "Thôi bỏ đi, ta nói với ngươi mấy lời này làm gì cơ chứ, chẳng qua ngươi chỉ cậy vào..." Lời còn chưa dứt, ta đã không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, liền túm lấy cổ áo kéo sát hắn lại, hung hăng cắn một cái. "Cậy vào cái gì?" Mặt Triệu Tụng thoắt cái đỏ bừng, ấp a ấp úng quên sạch cả những lời định nói. "Cậy, cậy vào việc... ta thích ngươi."

Bìa truyện Trúc Mã Oan Gia Có Người Khác Rồi, Ta Không Cần Hắn Nữa
Trúc Mã Oan Gia Có Người Khác Rồi, Ta Không Cần Hắn Nữa

Bội Bội May Mắn · 8 chương

Ta và Tạ Hoài Ngân là một đôi oan gia cãi cọ từ nhỏ, đến tận đường xuống suối vàng vẫn còn cãi. Ta mắng hắn ngốc, lúc ta bị bọn sơn tặc c.h.é.m, hắn lại lao tới đỡ đ.a.o. Hắn mắng ta khờ, rõ ràng đã được cứu mà lại thà c.h.ế.c theo hắn chứ không chịu sống góa bụa cô đơn. Ta nhếch mép, nắm tay hắn cãi cọ, cho đến khi hắn thốt ra một câu khiến ý cười trên môi ta hoàn toàn cứng đờ. "Chê ta ngốc thì kiếp sau nàng ngàn vạn lần đừng bám lấy ta nữa, nhưng nàng sai rồi, ta sống lâu hơn nàng tới mười bốn năm đấy." Lúc này ta mới biết, nhát đ.a.o mà Tạ Hoài Ngân đỡ năm đó vốn không trúng chỗ hiểm. Sau khi ta c.h.ế.c, bên cạnh hắn lại có thêm một cô nương dung mạo giống ta. Tạ Hoài Ngân vẫn còn đang lải nhải không ngừng, ta bặm môi, xách váy rảo bước đi thẳng vào cửa chuyển kiếp. Tức c.h.ế.c ta rồi, lần này ta nhất định không đầu thai cùng một chỗ với hắn nữa. Lại chẳng ngờ, lúc mở mắt ra ta đã quay về thời điểm ta và Tạ Hoài Ngân mới một tuổi. Tiểu Tạ Hoài Ngân vừa mới biết đi, đôi mắt sáng rực lảo đảo bước về phía ta. Ta không giống như kiếp trước mà hôn tới, mà giơ bàn tay nhỏ bé lên, tàn nhẫn b.ó.p chặt lấy cổ hắn.

Bìa truyện Nữ Hầu Học
Nữ Hầu Học

Tiểu Tiên Nữ Nuôi Heo · 7 chương

Cha ta làm nghề ngỗ tác, từ nhỏ ta đã quanh quẩn trong phòng nghiệm thi, sớm đã quen thuộc với mùi m.á.u tươi. Tiểu công tử nhà Thái phó tiếng điên đồn xa, hễ thấy người là rút đ.a.o, liên tiếp dọa sáu người hầu học cùng bỏ chạy mất dép. Hôm đó ta đến phía sau nha môn đưa cơm cho cha, vừa vặn đụng phải hắn xách đ.a.o xông ra, trên đ.a.o nhuốm đầy màu đỏ. Mọi người sợ đến hồn bay phách lạc, còn ta chỉ dửng dưng liếc qua một cái: “M.á.u heo, vẫn còn nóng đấy." Hắn không cam tâm, lại kéo từ dưới giếng cạn ra một "ma nữ" đầu tóc rũ rượi. Bốn bề hét lên kinh hãi, chỉ có ta sáp lại gần ngửi ngửi, vẻ mặt đầy ghét bỏ: “Có bôi chu sa để chống thối rữa, cái người giả này làm cũng tỉ mỉ ra phết." Xung quanh im phăng phắc. Thanh đ.a.o trong tay tiểu công tử loảng xoảng rớt xuống đất. Thái phó lại vỗ đùi một cái, hai mắt sáng rực lên: "Mau! Đi lấy bái thiếp của ta tới đây! Ta quyết định để nha đầu này làm người hầu học cùng cho công tử!"

Bìa truyện Chỉ Có Tuế Ninh Hiểu Tiêu Hành
Chỉ Có Tuế Ninh Hiểu Tiêu Hành

Một Đời Bình An Trọn Vẹn · 13 chương

Ta tên là Khương Tuế Ninh. Ta có một tỷ tỷ sinh đôi, tên là Khương Tuế Vãn. Hai tỷ muội ta dung mạo giống hệt nhau. Mỗi lần mẫu thân đưa chúng ta tiến cung thỉnh an Hoàng hậu nương nương, nương nương lại kéo cả hai đến trước mặt, nhìn trái rồi nhìn phải. "Dao Dao à, hai nha đầu này, ngươi thật sự phân biệt được sao?" Mẫu thân liền đáp: “Thỉnh thoảng thần phụ cũng nhìn không rõ." Mẫu thân đang nói dối. Lần nào người cũng nhận ra được.

Bìa truyện Nghe Nói Nàng Ta Tâm Duyệt Trúc Mã Của Ta
Nghe Nói Nàng Ta Tâm Duyệt Trúc Mã Của Ta

Nguồn không ghi · 7 chương

Kinh thành trên dưới đều biết, Tam cô nương nhà họ Liễu là Liễu Phù Yên, mến mộ thanh mai trúc mã của ta - Bùi Nghiễn Chi. Phàm là ta cùng Bùi Nghiễn Chi hơi thân cận một chút. Dẫu chỉ là nói thêm dăm ba câu, hay cùng ngồi chung một cỗ xe ngựa, sóng vai đến dự yến tiệc. Nàng ta mà nhìn thấy, khóe mắt liền hoe đỏ, sắc mặt hơi tái nhợt, phảng phất như phải chịu uất ức tày trời. Lâu ngày chầy tháng, các quý nữ khắp kinh thành vậy mà lại bắt đầu thay nàng ta ôm lòng bất bình. Bọn họ chặn đường ta, khuyên ta nên biết điều, khuyên ta phải tị hiềm, khuyên ta hãy tránh xa Bùi Nghiễn Chi ra một chút. "Hai người các ngươi đã không có hôn ước, lại qua lại thân thiết như thế, rốt cuộc vẫn là thiếu đi chừng mực." "Ngày sau bất luận là vị cô nương nào gả cho Bùi công tử, trong lòng e rằng cũng khó tránh khỏi sinh ra khúc mắc." "Ngay cả lang quân tương lai cưới ngươi, nghe được những lời đàm tiếu này, thiết nghĩ cũng không thể nào không để tâm cho được." "Huống hồ ngươi biết rõ Liễu cô nương ôm một mảng si tình, lại cứ cố ý cùng Bùi công tử như hình với bóng, bảo nàng ấy phải tự xử trí thế nào đây?" "Cùng là phận nữ nhi với nhau, cớ sao phải hùng hổ dọa người như vậy?" Bọn họ lời lẽ khẩn thiết, từng câu từng chữ đều như đang muốn thay nàng ta đòi lại công đạo. Phảng phất như việc Bùi Nghiễn Chi không thích Liễu Phù Yên, ngược lại đã biến thành lỗi lầm của ta vậy.

Bìa truyện Bệ Hạ Bảo Ta Chọn Phu Quân, Thái Tử Chàng Đừng Trốn Nữa
Bệ Hạ Bảo Ta Chọn Phu Quân, Thái Tử Chàng Đừng Trốn Nữa

Khinh Mặc Hội Quân Nhan · 8 chương

Năm sáu t.u.ổ.i, phụ mẫu ta vì nước quyên sinh, thi cốt vô tồn. Trên điện Kim Loan, Thánh thượng đỏ hoe đôi mắt, nói muốn ban cho hậu duệ trung liệt là ta một mối hôn sự tốt bậc nhất. Ngài chỉ tay về phía mấy vị hoàng tử phấn điêu ngọc trác dưới thềm ngọc, bảo ta chọn lấy một người vừa mắt. Tam hoàng tử bịt mũi: “Trên người nàng ta toàn mùi người c.h.ế.c, thật thối!" Ngũ hoàng tử bĩu môi: “Nghe nói đã bị dọa cho thành kẻ câm dở dở ương ương rồi." Ta lạnh nhạt đưa mắt lướt qua một vòng, cuối cùng nâng tay, chỉ thẳng vào tiểu Thái tử đang run lên bần bật như cầy sấy nấp phía sau long ỷ. Năm ngoái khi hồi kinh, hắn từng bị ta đ.á.n.h cho khóc cha gọi mẹ. Ta nhếch mép cười, để lộ ra hai chiếc răng khểnh: “Chính là hắn. Từ nay về sau, ngươi chính là người của ta."

Bìa truyện Tiểu Kiều
Tiểu Kiều

Phi Ý Sở Tư · 8 chương

Chu Thế tử mắc chứng câm, mà ta lại là nha hoàn hiểu ý ngài ấy nhất. Trên yến tiệc, ngài bị kẻ gian hạ dược hãm hại, tình ngay lý gian, trăm đường khó biện. Ta vừa định mở lời minh oan cho ngài, thì trước mắt bỗng nhiên hiện lên hàng loạt dòng chữ lạ: 【Tuy rằng nam chính và nữ chính chưa xảy ra chuyện gì, nhưng sau khi thành thân, nữ chính sẽ từ từ chữa khỏi bệnh cho hắn.】 【Nữ phụ có làm nhiều đến đâu, cũng chẳng sánh bằng một giọt nước mắt của nữ chính.】 【Đến lúc đó, vì nữ chính, nam chính sẽ gả nha hoàn này cho thị vệ.】 Gả cho thị vệ ư? Ta thẹn thùng liếc mắt đưa tình với Thanh Phong đang đứng hầu bên cạnh. Ngay giây tiếp theo, ta liền nghe thấy tiếng lòng của Chu Tễ Xuyên đang gào thét: 【Con nha đầu c.h.ế.c tiệt này! Mắt bị chuột rút hả? Không thấy ta đang bị hãm hại sao! Mau mắng ả ta cho ta!】

Bìa truyện Kim Lê Hoa
Kim Lê Hoa

Trần Mặc · 8 chương

Ta là muội muội được đại phản diện Tạ Tẫn một tay nuôi lớn. Đang lúc hì hục c.h.ô.n x.á.c, bỗng nhiên trước mắt ta hiện lên những dòng bình luận: 【Tên phản diện chắc đã gặp được muội muội ruột ở trong miếu rồi nhỉ, cô em gái kia còn bảo hắn gây nghiệp g.i.ế.c chóc quá nặng.】 【Tạ Tẫn vẫn chưa phát hiện ra, muội muội mà hắn nuôi nấng bao năm nay thực chất là đồ giả.】 【Dù sao cũng là cốt truyện cứu rỗi, đợi muội muội thật xuất hiện, phản diện rồi cũng sẽ buông dao xuống, chuộc lại những tội lỗi năm xưa thôi.】 【Đợi tên phản diện cuồng em gái này biết được sự thật, con nhỏ giả mạo kia chắc chắn sẽ bị n.g.h.i.ề.n xương thành tro.】 【N.g.h.i.ề.n xương thành tro thì tính là gì? Loại người có thù tất báo như phản diện, chắc chắn sẽ giam con em giả mạo vào mật thất, l.ộ.t da r.ó.c xương cho xem!】 Ta khựng lại một chút, lặng lẽ buông chiếc xẻng trong tay xuống: "Ca, muội bỗng thấy cõi trần này quá đỗi cô quạnh, quyết định đi xuất gia đây." Tạ Tẫn cười khẩy một tiếng: "Bây giờ mới muốn dừng tay? Muộn rồi." "Hồi đó muội đã nói thế nào? Ta lo g.i.ế.c, muội lo c.h.ô.n." "Hay là... trong miếu có tên hòa thượng nào dụ dỗ muội hoàn lương rồi?"

Bìa truyện Mệnh Ta Thất Sát
Mệnh Ta Thất Sát

Phi Ý Sở Tư · 7 chương

Thuở ta chào đời, thiên tượng dị biến, cao tăng nói rằng ta chính là Thất Sát Tinh chuyển thế. Mệnh cách quá yếu ớt, phải cải nam trang, sống dưới danh nghĩa nam nhi cho đến năm mười lăm tuổi mới mong lừa được thiên đạo, giữ được mạng nhỏ. Thế là từ nhỏ, ta luôn đinh ninh mình là một đấng nam nhi chi tử thứ thiệt. Mãi cho đến một ngày, ta tình cờ trông thấy Tam hoàng tử có nhiều hơn mình một "thứ". Ta đem chuyện này đi hỏi nương thân, bà chỉ tặc lưỡi bảo rằng: "Chờ sau mười lăm tuổi, nó sẽ tự khắc mọc ra thôi." Thế nhưng ta đợi mãi, đợi hoài, đợi đến mòn mỏi mà vẫn chẳng thấy tăm hơi đâu. Tam hoàng tử thấy vậy liền cười nhạo ta là hạng "thiên yêm" (thái giám bẩm sinh). Ta tức đỏ mặt, lớn tiếng phản bác: "Ai bảo thế! Đêm qua ta vừa mới mua một cái của Chu thế tử, lại còn đặt thêm một cái bên chỗ Thẩm tướng quân nữa đấy!" Toàn trường bỗng chốc lặng ngắt như tờ, đến một tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy! Tam hoàng tử lắp bắp hỏi: "Mua... mua về làm gì?" Ta ưỡn ngực, khí thế ngút trời: "Khâu vào đũng quần chứ gì nữa! Đã thế ta còn khâu hẳn hai cái luôn!"

Bìa truyện Nửa Đời Phiêu Bạt, Trở Về Vẫn Là Thiếu Niên
Nửa Đời Phiêu Bạt, Trở Về Vẫn Là Thiếu Niên

Thất Thủy · 8 chương

Tên trúc mã oan gia cùng ta xuyên vào sách rồi. Hắn còn chưa hay biết đây là một cuốn thoại bản đoạn tụ. Ta đã hết lời khuyên can hắn chớ nên lo chuyện bao đồng, càng không được lại gần Hoàng đế. Hắn bỏ ngoài tai, còn mạnh miệng khoác lác rằng sẽ đi kiếm cho ta một tiền đồ gấm vóc. Ta đảo mắt xem thường: "Cậu tưởng cuốn sách này tên gọi là gì?" Hắn đáp: "《Trở về XX làm Vương gia》?" "Không, là 《Đầu Quả Tim Của Bạo Quân》, còn cậu chính là nam chính." Hắn ngơ ngác hỏi ta: "Thế ai là đầu quả tim của nam chính?" Ta đáp: "Là cậu."