🍉

💞 Truyện Ngôn tình

Tất cả truyện thuộc thể loại Ngôn tình.

Tìm thấy 510 truyện

Bìa truyện Chước Chước Hoa Niên
Chước Chước Hoa Niên

Hoa Đào Chưa Sang Bến · 6 chương

Ta sinh ra đã mang vẻ ngoài xấu xí, bị cha mẹ chán ghét. Nhưng vào một ngày nọ, ta chợt phát hiện trước bệ cửa sổ có một bức thư nhàu nhĩ. Phía trên được chặn bằng một cành hoa đào, còn in thêm một dấu chân hình hoa mai. "Hôm nay hoa nở, ngươi ngắm hoa ba mươi ba lần, ta liền hái đóa đẹp nhất, tặng cho ngươi." Ta đem cành hoa cắm vào bình sứ, đặt ở nơi dễ thấy nhất, ngày ngày ngắm nhìn cũng không thấy chán. Từ đó về sau, cứ dăm ba bữa trước cửa sổ lại xuất hiện một bức thư. Đi cùng với thư, còn có rất nhiều món quà tặng kỳ lạ. Có khi là vài cọng cỏ đuôi chó mềm mại. Có khi là một hòn đá mang hình thù kỳ quái. Có khi lại là một viên ngọc trai vẫn còn đọng nước. Thế nhưng, ta chưa từng bắt gặp kẻ đưa thư. Cho đến khi ta tận mắt nhìn thấy một con mèo nhỏ lông vằn nhảy phốc lên bệ cửa. Trong miệng nó còn ngậm một bức thư chưa bóc. Ta xách nó lên, đưa ra trước mắt lắc nhẹ: "Cục lông nhỏ này, người viết thư cho ta, hóa ra lại là ngươi sao!"

Bìa truyện Thiên Vị
Thiên Vị

Ánh Sáng Bồng Bềnh · 5 chương

Từ nhỏ, tất cả bề trên trong nhà đều thiên vị ta. Ngay cả những thân thích xa lắc xa lơ ghé cửa kiếm chác, cũng chỉ mang quà quê đến tặng ta, hoàn toàn chẳng có phần của muội muội. Vị hôn phu già dặn trước tuổi của ta bảo chuyện này không hề ổn: "Cứ để mặc họ thiên vị như thế, chỉ e muội muội sẽ sinh lòng oán hận nàng. Nàng nên khuyên nhủ những bậc bề trên đối xử thiếu công bằng này đi." Ta xua tay, đáp: "Yên tâm, ta tự có cách hay." Thay vì cất công thay đổi những người lớn cố chấp, chi bằng cứ để muội muội cũng được tận hưởng niềm vui của kẻ được thiên vị. Từ nhỏ đến lớn, ta luôn nâng niu chiều chuộng muội muội trong lòng bàn tay, gần như là dung túng mù quáng. Một ngày nọ khi đã khôn lớn, muội muội khỏe như trâu nhưng lanh lẹ như mèo của ta vác một người đàn ông cả người đầy vết m.á.u, thừa dịp đêm tối lén lút đặt hắn lên giường ta. Lúc tỉnh giấc, ta sợ tới mức hồn bay phách lạc, nhưng muội muội lại mang vẻ mặt như đang dâng báu vật: "Tỷ tỷ yên tâm, lúc muội cứu hắn đã che kín mặt, lại còn xưng tên của tỷ." "Đợi khi tỉnh lại, hắn nhất định sẽ lấy thân báo đáp tỷ thôi." "À đúng rồi, hắn là Thái tử đấy."

Bìa truyện Thanh Xuân Rực Rỡ
Thanh Xuân Rực Rỡ

Bé Mèo Chui Ra Từ Nước Trong · 7 chương

Trên triều đường, bí mật nữ phẫn nam trang của ta bị vạch trần. Hoàng thượng niệm tình công lao của ta, chỉ cách chức, hạ chỉ dụ bắt ta trong vòng ba ngày phải xuất giá. Kẻ thù không đội trời chung là Tiêu Lâm sai tùy tùng đến, điệu bộ như đang ban phát ơn huệ mà truyền lời: "Đại nhân nhà ta nói, ngài ấy từ sớm đã biết rõ thân phận của Thẩm cô nương, cũng biết cô nương là vì ngài ấy nên mới to gan lớn mật, hao tâm tổn trí thu hút sự chú ý của ngài ấy như thế. "Nếu cô nương chịu đến Tiêu phủ cầu xin, ngài ấy bằng lòng ban cho cô nương một danh phận thiếp thất." Ta bình thản đáp lời; “Vậy cứ để hắn ở đó mà chờ đi." Ba ngày sau, ta lại mang theo tay nải, cất bước tiến cung.

Bìa truyện Sau Khi Chết Không Làm Thái Tử Phi
Sau Khi Chết Không Làm Thái Tử Phi

Anh Đào Tiểu Tửu · 9 chương

Ta làm Thái tử phi mười năm. Cùng Thái tử phu thê hòa thuận, kính trọng lẫn nhau. Ngày nước mất, cùng nhau bỏ mình vì nước. Nhưng sau khi đến địa phủ, quỷ sai nói, nơi đây thi hành chế độ một vợ một chồng. Trong thời gian chờ đầu thai, Thái tử chỉ có thể chọn một nữ nhân trong số đông đảo phi tần. Hắn chuyển ánh mắt nhìn về phía Giang trắc phi, trong ánh mắt ngập tràn vẻ dịu dàng đắm đuối. "Uyển Uyển, cuối cùng ta cũng có thể cho nàng một danh phận rồi." "Giờ phút này ta không phải là Thái tử, không cần bận tâm đến thù nhà nợ nước nữa." "Năm tháng cõi âm đằng đẵng này, nàng có nguyện ý cùng ta chung bước không?" Giang trắc phi đỏ hoe vành mắt nhào vào lòng hắn, hai người ôm nhau thắm thiết ngay trước mặt ta. Ta còn chưa kịp buồn bã, đã nghe thấy tiếng quỷ sai kinh ngạc cảm thán: "Đúng là tình yêu đích thực!" "Giang Uyển Uyển là mật thám của nước địch đấy, nếu không có nàng ta, Tiêu quốc của các ngươi đã không mất nước sớm như vậy." "Thế mà vẫn có thể ở bên nhau, lợi hại thật."

Bìa truyện Gương Mặt Người Xưa
Gương Mặt Người Xưa

Chuyển Nhãn · 8 chương

Thuở ta còn làm Ngỗ tác, tính tình vô cùng ngông cuồng. Từng ngang ngược cưỡng chiếm Đại Lý Tự khanh Bùi Cố, lại còn hạ sinh cho chàng một hài tử. Về sau ta mệnh chung lìa đời, Bùi Cố chỉ sau một đêm mà bạc trắng mái đầu, bế môn suốt ba ngày, giọt nước hạt cơm đều không màng tới. Người người khắp thành Trường An đều cảm thán Bùi Cố sủng thê như mạng, quả là một kẻ si tình hiếm thấy. Ta cũng tưởng là như vậy. Bởi thế mà ta không nỡ đầu thai chuyển thế, ở dưới địa phủ cần mẫn làm quỷ sai, chật vật suốt ba năm cuối cùng cũng giành được cơ hội hoàn dương trong ba ngày. Nhưng nào ngờ khi lên tới trần thế, lại nghe được tin Bùi Cố sắp sửa đại hôn cùng Trưởng công chúa. Ta muốn tìm chàng ba mặt một lời, tìm khắp chốn cùng nơi, rốt cuộc lại thấy chàng ở tổ phần Bùi gia. Chàng đang dẫn người đi quật mộ của ta. Nhìn thấy ta, chàng hờ hững chìa ra một cái xẻng sắt: "Đã đến rồi, thì giúp một tay đi."

Bìa truyện Trần Qua Qua Ta, Thật Sự Quá Hạnh Phúc A!
Trần Qua Qua Ta, Thật Sự Quá Hạnh Phúc A!

Lạp Bút Tiểu Tửu · 9 chương

Khi người của Hầu phủ tìm đến. Ta đang vì muốn lừa mười văn tiền của ca ca, mà nằm lăn ra đất hộc m.á.u gà. Ca ca sợ c.h.ế.c khiếp, liều mạng lay gọi ta: “Qua Qua, muội đừng c.h.ế.c! Lần này ca ca giấu tiền trong cái hũ dưới gốc cây đào. Hu hu hu, ca ca cho muội hết tiền." Ta thoắt một cái bật dậy lao đi, điên cuồng bới đất tìm tiền. Phùng ma ma trợn mắt há hốc mồm nói: “Có lẽ là tìm nhầm người rồi." Nương ta gượng gạo nói: “Không nhầm được đâu! Năm xưa chính ta và phu nhân cùng nhau sinh nở trong ngôi miếu hoang! Đứa trẻ này, từ nhỏ đã hoạt bát một chút." Bà bước tới véo vào tay ta một cái, trừng mắt liếc ta. Ta chẳng rảnh rỗi mà để ý tới bà. Đào, đào, đào! Nương ta vớ lấy cây chổi lông gà, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ta đếm đến ba..." Ta lập tức quỳ rạp xuống đất ôm chặt lấy đùi bà, nhận lỗi xin tha: “Nương! Ta sai rồi! Ta không nên lừa tiền của ca ca lần thứ một trăm hai mươi ba. Nhưng hắn thật sự quá dễ lừa! Ta nhịn không được a! Năm đó có phải người đã bế nhầm con rồi không, sao chỉ có mỗi ta là thừa hưởng được sự thông minh lanh lợi của người thế này!"

Bìa truyện Tiếc Nuối Nửa Đời Sau
Tiếc Nuối Nửa Đời Sau

Lạc Thiên · 12 chương

Hôm ấy ta dẫn binh hồi triều, Hoàng đế mất trí đột nhiên đề nghị phế Hậu. "Trẫm sao có thể yêu một nữ nhân cầm binh chinh chiến? Đây rõ ràng là hậu cung can dự triều chính!" "Là trẫm tự đồng ý sao? Không thể nào! Nhất định là bị nữ dạ xoa này uy hiếp! Trẫm muốn phế Hậu!" Cho đến khi trông thấy ta đứng ngoài điện, kẻ đầu óc không tỉnh táo là Lý Nhược Thủy liền kích động nói: "Muốn lập thì lập loại mỹ nhân nhìn là biết ôn nhu thế này làm Hoàng hậu! Người đâu! Trẫm muốn hạ chỉ!"

Bìa truyện Thê Tử Của Ta Liên Y
Thê Tử Của Ta Liên Y

Nàng Tiên Cá Nhỏ Số 2 · 6 chương

Nguyên do ta trọng sinh chẳng giống với người thường. Phu quân vô cùng yêu thương ta, đưa một thứ nữ như ta lên đến ngôi vị Hoàng hậu. Hắn thậm chí còn để trống toàn bộ hậu cung. Nhưng khi về già, hắn lâm bệnh, tâm trí ngây dại hệt như trẻ nhỏ, chuyện ăn uống tiêu tiểu đều không tự lo liệu được. Ta nhìn mà thật sự kinh tởm, may thay ông trời cho ta cơ hội sống lại một đời. Mở mắt ra lần nữa, Thái tử không còn là phu quân của ta. Ta cũng chẳng phí tâm tư đi c.ư.ớ.p đoạt mối hôn sự của tỷ tỷ. Vốn tưởng rằng rốt cuộc cũng có thể thoát khỏi Lý Cát. Ngờ đâu vào đúng ngày Thái tử rước dâu, ta lại bị đ.á.n.h ngất rồi ép nhét vào kiệu hoa. Lúc tỉnh dậy đã là đêm động phòng hoa chúc, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Lý Cát — kẻ cũng mang ký ức trọng sinh. Chỉ có điều, hắn lại đang nghiến răng nghiến lợi: "Nàng, vậy, mà, dám, không, chọn, ta!" "..."

Bìa truyện Năm Năm Tháng Tháng Đều Dành Trọn Vẹn Cho Tuế Nghi
Năm Năm Tháng Tháng Đều Dành Trọn Vẹn Cho Tuế Nghi

Hứng Thú Đã Lụi Tàn · 10 chương

Sau khi ta khó sinh qua đời, đạo sĩ nói oán khí của ta ngút trời, cần phải dùng minh hôn để trấn áp, mới hòng hóa giải được tai ương cho Hầu phủ. Vừa khéo trong phủ, đại công tử bệnh tật lâu ngày không khỏi cũng trút hơi thở cuối cùng. Trên dưới Hầu phủ vô cùng kinh hãi, quả quyết lời đạo sĩ nói là thật, bèn lén lút kết minh hôn cho ta và đại công tử. Chấp niệm của ta không những không tan biến, mà oán khí lại càng thêm nặng nề. Đêm đêm, ta bay lảng vảng tới đầu giường gã đạo sĩ nọ, quấn lấy khiến mặt mũi gã xám xịt, thân hình ngày một tiều tụy héo hon. Đạo sĩ đành thở dài một tiếng. "Thôi được rồi, có cừu báo cừu, có oán báo oán, bần đạo đành làm trái ý trời, mở đường trọng sinh cho ngươi một lần này vậy." "Chỉ là âm khế đã định. Sống lại một đời, ngươi chỉ có thể làm thê tử của hắn, bằng không ắt rước lấy tai họa."

Bìa truyện Lửa Cháy Lan Đồng Cỏ
Lửa Cháy Lan Đồng Cỏ

Thực Hành · 9 chương

Trên đời này, ta ghét nhất là hai loại người. Một là ả thanh mai đang yên đang lành chẳng biết từ xó nào chui ra. Hai là tên trúc mã tồi tệ dẫn ả thanh mai bỏ trốn. Khang Thư Hoài vừa vặn gom đủ cả hai. Hắn bỏ trốn thì cứ bỏ trốn đi! Bọn chúng vậy mà lại dám cuỗm sạch ba mươi lạng bạc ta phải mất mười năm mới dành dụm được. Chuyện này làm sao mà nhịn cho nổi, có c.h.ế.c ta cũng không nhịn. Người trốn được chứ nhà làm sao chạy thoát, ta bèn tìm đến tận cửa nhà Khang Thư Hoài. May thay, Khang Thư Hoài vẫn còn một người huynh trưởng vóc dáng cường tráng, lại rất hay đỏ mặt. Tuyệt lắm. Thật sự quá tuyệt.