🍉

📚 Truyện Nữ giới trưởng thành

Tất cả truyện thuộc thể loại Nữ giới trưởng thành.

Tìm thấy 42 truyện

Bìa truyện Có Lẽ Là Lúc Hoa Quế Mới Nở
Có Lẽ Là Lúc Hoa Quế Mới Nở

Khanh Bản Tiêu Sái · 12 chương

Thái hậu vừa mới được an táng xong, chiếu chỉ phế hậu lập tức được đưa đến trước mặt ta. Thẩm Dực bất chấp bá quan văn võ hết lời can ngăn, một mực đòi lập Tô Thiên Nhi làm Hoàng hậu. Cả triều đình đều kinh ngạc trước sự vội vã nôn nóng của hắn. Chỉ có ta biết rõ, từ lúc Thái hậu ban hôn ta cho hắn đến nay đã mười một năm, hắn đã đợi quá lâu, quá lâu rồi. Hắn cũng cảm thấy để Tô Thiên Nhi phải chờ đợi quá lâu. Ta phủ phục nhận thánh chỉ, khẽ nói: “Tạ ơn bệ hạ." Ta chỉ cầu xin được rời khỏi hoàng cung. Nhiều năm qua, ta bầu bạn cùng hắn từ khi còn là một hoàng tử bị ghẻ lạnh cho đến lúc bước lên ngai vàng, cũng đã nếm trải qua biết bao sóng gió thăng trầm. Có lẽ vì trong lòng áy náy, Thẩm Dực không chỉ ban thưởng cho ta ngàn lượng vàng, mà còn đích thân đến tiễn ta. Đúng vào tiết trời thu, trong cung ngập tràn hương hoa quế. Hành trang của ta rất đỗi giản đơn, chỉ mang theo con mèo già đã gắn bó với ta hơn chục năm nay. Thẩm Dực hỏi ta: “Lần này rời đi, nàng sẽ đến Thanh Châu, hay là Nguyệt Châu?" Hai nơi đó đều cách kinh thành rất gần, cũng là nơi ta và hắn từng chung sống. Ta lắc đầu: “Về thành Nam Cô." Thẩm Dực sững người: “Thành Nam Cô xa xôi ngàn dặm, nàng lại chẳng có người thân thích nào ở đó." "Nếu nàng không thích hai châu kia, chi bằng ta sai người thu xếp cho nàng ở lại kinh thành..." Ta ngắt lời hắn, mỉm cười: “Không cần đâu." Thứ nhất, ở Nam Cô có phần mộ của cha mẹ ta, nhiều năm rồi, ta cũng nên quay về thăm viếng họ. Thứ hai, nếu ở quá gần kinh thành, e là trong cung có chuyện gì ta sẽ dễ bị liên lụy, cũng khó tránh được việc Tô Thiên Nhi sẽ bới lông tìm vết kiếm chuyện với ta. Vừa hay, chuyến đi này cách xa ngàn dặm, mắt không thấy cảnh cũ thì lòng sẽ chẳng xót xa. Không còn vướng bận điều gì, năm tháng về sau cũng chẳng cần phải gặp lại nhau nữa.

Bìa truyện Vì Một Nam Nhân Mà Bồi Ba Mạng, Nương Có Thấy Hèn Mọn Không?
Vì Một Nam Nhân Mà Bồi Ba Mạng, Nương Có Thấy Hèn Mọn Không?

Cục Cưng Mây Là Tinh Linh Truyện Cổ · 7 chương

Vì Một Nam Nhân Mà Bồi Ba Mạng, Nương Có Thấy Hèn Mọn Không? Ngày hưu thư từ kinh thành gửi tới, nương đòi mang theo ta và đệ đệ nhảy giếng t.ự v..ẫ.n. Ta trở tay vung một gậy, trực tiếp đ.á.n.h cho bà an tĩnh ngã gục xuống đất. "Có hèn mọn quá không hả?" Ta từ trên cao bễ nghễ nhìn xuống bà. "Chỉ là một tên nam nhân vong ân phụ nghĩa mà thôi, đáng để nương phải bồi cả ba cái mạng sao?"

Bìa truyện Phận Làm Thiếp Chẳng Biết Thẹn
Phận Làm Thiếp Chẳng Biết Thẹn

Cục Cưng Mây Là Tinh Linh Truyện Cổ · 6 chương

Ta chỉ là một tiểu thiếp. Giữa tháng Chạp rét mướt, ta vì lâm bệnh mà không thể đến thỉnh an chủ mẫu, chọc giận nhi tử, liền bị nó cùng phu quân nhẫn tâm đuổi khỏi phủ Văn An Bá. Ngay lúc tưởng chừng đã c.h.ế.c c.ó.n.g nơi đầu đường xó chợ. Một tên tiểu khất cái đã nhóm cho ta một đống lửa sưởi ấm. Nó còn đưa cho ta một chiếc màn thầu khô cứng. "Làm nương của con nhé, sau này con sẽ phụng dưỡng nương, có được không?"

Bìa truyện Tiễu Mãn Và Tiểu Thư
Tiễu Mãn Và Tiểu Thư

Nước Vải Có Ga · 9 chương

Tiểu thư nhà ta là một tiểu thư khuê các kiểu cũ, nề nếp gia giáo đã ăn sâu vào trong xương tủy. Đêm tân hôn, thiếu gia họ Trần chê tiểu thư không phải là nữ tử tân thời, hắn ngay cả khăn trùm đầu cũng chẳng thèm giở ra, đã trèo tường bỏ trốn. Cha mẹ chồng sợ tiểu thư nghĩ quẩn, liền phái người canh giữ ngoài cửa suốt cả đêm. Thế nhưng sáng hôm sau. Tiểu thư ăn mặc chỉnh tề, cung kính quỳ gối dâng trà cho cha mẹ chồng: “Đã bước chân vào cửa nhà họ Trần, đương nhiên phải có bổn phận hầu hạ phụ mẫu." Ba năm sau. Thiếu gia họ Trần đã trở về, hắn còn dẫn theo một người phụ nữ mặc váy Tây và mang giày cao gót. Bọn họ vai kề vai đứng giữa nhà chính, nói rằng hôn nhân sắp đặt là lễ giáo cổ hủ, nằng nặc đòi ly hôn với tiểu thư. Giữa nhà chính tĩnh lặng như tờ, tất cả mọi người đều không đành lòng nhìn sắc mặt của tiểu thư. Chỉ có ta nhìn thấy—— Trong khoảnh khắc tiểu thư rũ thấp hàng mi. Thật chậm, thật chậm. Khẽ nhếch khóe môi cười.

Bìa truyện Núi Non Xanh Thẳm Buổi Sớm Mai
Núi Non Xanh Thẳm Buổi Sớm Mai

Hành Thần · 8 chương

Sau khi cha ta bị giáng chức, đúng như dự đoán, nhà chồng chưa cưới đã đến đòi hủy hôn. Ngay lúc ta vừa cầm bút định viết tên lên tờ giấy hủy hôn. Thì hắn bỗng xông vào. Xé nát tờ giấy thành trăm mảnh. "Ta chỉ cưới một mình nàng ấy."

Bìa truyện Khắc Ghi Trong Lòng
Khắc Ghi Trong Lòng

Lạc Vị Ương · 8 chương

Ngày đầu tiên theo hầu Tứ công chúa, ta đã nghe thấy nàng buông lời chửi mắng. "Con ả đê tiện kia, dám cướp nam nhân của bổn cung, ta nhất quyết bắt ngươi đ.ề.n m.ạ.n.g!" Ta cầm thước gỗ khẽ gõ lên lòng bàn tay nàng. "Công chúa, xin người cẩn trọng lời ăn tiếng nói." Từ lần ấy, Tứ công chúa bắt đầu miệt mài đèn sách. Bởi lẽ, nàng quyết không để Nghiên Chi ca ca của mình lọt vào tay đám nữ nhân tâm địa xấu xa. Ta cạn lời, ngẫm bụng việc này coi như đ.á.n.h bừa mà lại trúng. Có điều, ngọn ngành đạo lý thì vẫn phải phân giải cho rạch ròi. "Người tinh anh hay Tạ Nghiên Chi tinh anh hơn?" "Tất nhiên là Nghiên Chi ca ca tinh anh hơn rồi!" "Ồ, kẻ khôn ngoan sẽ chẳng đời nào nghe lời kẻ ngốc. Nếu hắn nghe, chứng tỏ hắn cũng chẳng tài trí gì cho cam. Người không cứu nổi Tạ Nghiên Chi đâu, người chỉ có thể tự cứu lấy chính mình thoát khỏi tay ta trước đã, bằng không, người đừng hòng quay về chốn kinh kỳ." Nàng trừng mắt lườm ta, rồi cắm cúi vùi đầu khổ học, chỉ cốt mong sớm ngày được hồi hương gặp lại Tạ Nghiên Chi. Về sau, nàng nếm đủ mọi vất vả nhọc nhằn mới qua được thử thách, rốt cuộc cũng về lại kinh đô gặp mặt Tạ Nghiên Chi. Ngờ đâu, Tạ Nghiên Chi lại lùi bước về sau, mặt lạnh như tiền, giữ bề xa cách. "Công chúa, xin người hãy tự trọng." Khoảnh khắc ấy, tâm trí nàng bỗng chốc sáng rõ mười mươi. Nàng hỏi ta: "Cô cô, cớ sao bỗng dưng ta lại thấy Tạ Nghiên Chi cũng chẳng tốt đẹp đến thế, có phải do lòng ta quá đỗi dễ thay đổi rồi không?" Lòng ta thư thái, khẽ mỉm cười đáp: "Không đâu, là bởi người đã vượt xa chính mình của thuở trước, còn hắn, vẫn cứ mãi giậm chân tại chỗ mà thôi."

Bìa truyện Ba Lần Gả Chồng
Ba Lần Gả Chồng

Gió Thổi Qua Tim · 9 chương

Sau khi hai vị đích tỷ bỏ trốn cùng thư sinh nghèo, mọi hôn sự của các tỷ ấy đều đổ dồn cả lên đầu ta. Lấy sức một người, ta phải gánh vác thay tới ba mối nhân duyên. Năm đầu tiên thay đại tỷ gả vào Hầu phủ. Tiểu Hầu gia ôm lấy biểu muội bạch nguyệt quang của hắn, lạnh lùng buông lời: “Vị trí chủ mẫu Hầu phủ này trước nay vốn dĩ là của Yên nhi, nàng bá chiếm đã lâu, nay cũng đến lúc nên trả lại rồi." Nhẩm tính thời gian, hôn kỳ của nhị tỷ cũng sắp đến. Ta ngấn lệ ký vào hòa ly thư, ngựa không dừng vó tức tốc chạy về nhà đẻ, lại dùng danh nghĩa của nhị tỷ để gả tiếp vào Tướng quân phủ. Ngày Tướng quân chinh chiến khải hoàn, hắn mang về một nữ tử, lớn tiếng tuyên bố: “Vân nhi đã chịu sương gió cùng ta nơi biên ải suốt hai năm trời, vị trí Tướng quân phu nhân này, ngoài nàng ấy ra thì không ai xứng đáng hơn." Nhẩm tính thời gian, hôn kỳ của chính bản thân ta cũng đã cận kề. Ta lại rưng rưng nước mắt nhận lấy bức hòa ly thư, quay ngoắt đi, hỏa tốc khuân trọn của hồi môn về phủ rồi thức trắng đêm thêu giá y mới. Đến ngày ta thành thân. Tiểu Hầu gia và Tướng quân mang bộ dạng lúng túng cùng nhau tìm đến tận nơi để "truy thê". Bọn họ chỉ vào cỗ hoa kiệu đang xa dần của ta, đầy nghi hoặc hỏi bá tánh bên đường: "Kẻ nào đang xuất giá vậy?” “Là tiểu nữ út của Tạ gia, Tạ Uyển Hoa." "Thế còn hai vị tỷ tỷ của nàng ấy đâu?” “Ngài hỏi hai vị cô nương đáng thương đó ư? Ây da, nghe đâu mấy hôm trước vừa hòa ly về nhà mẹ đẻ, vì quá mức nhung nhớ phu quân nên đã tuyệt vọng mà gieo mình xuống sông t.ự v.ẫ.n cả rồi."

Bìa truyện Ác Mộng Bên Gối
Ác Mộng Bên Gối

Chiếc Hộp Lưu Ly Của Mộc Mộc · 8 chương

Sau khi đính ước cùng Thế tử Vũ Dương Vương, đêm nào ta cũng quẩn quanh trong cùng một cơn ác mộng. Ta mơ thấy một nữ tử mặc váy đỏ, thất khiếu rỉ m.á.u, khóc lóc nỉ non với ta: “Mau trốn đi!" Sợ mối hôn sự này có điềm gở, ta có ý muốn thoái hôn, ngặt nỗi phụ mẫu tuyệt nhiên không ưng thuận. Đến khi gả vào Vương phủ, ta tình cờ nghe được một lời đồn kinh hãi: Thế tử có sở thích dị thường, thích đào bới t.ử t.h.i nữ giới, lén lút giấu trong tẩm phòng, đêm đêm vuốt ve xác c.h.ế.c mà ngủ. Chẳng bao lâu sau, Thế tử đưa một nữ nhân về phủ, một mực đòi nạp làm thiếp thất. Nàng ta uyển chuyển bái lạy, ta lại kinh hãi tột độ đến mức đánh rơi cả chén trà. Dung mạo của nàng ta, ngờ đâu lại giống hệt nữ tử mặc váy đỏ trong giấc mộng kinh hoàng của ta.

Bìa truyện Chỉ Nguyện Năm Tháng Bình Yên
Chỉ Nguyện Năm Tháng Bình Yên

Hạ Văn Vũ Lâm · 14 chương

Đại thắng trở về, Hoàng thượng nở nụ cười giả tạo, hỏi ta muốn nhận ban thưởng gì. Ta quỳ rạp xuống đất: “Thần nữ to gan, xin Bệ hạ ban hôn." Đầu ngón tay vốn đang hơi căng thẳng của Hoàng thượng lặng lẽ thả lỏng, kế đó Ngài cười lớn sảng khoái: “Tốt! Hạ tướng quân muốn nhi lang nhà ai, cứ nói đừng ngại, trẫm sẽ làm chủ cho ngươi." Ngài đảo mắt nhìn quanh quần thần trong điện: “Chư vị ái khanh, trẫm nói trước lời này ở đây — người mà Hạ tướng quân nhắm trúng, bất kể là xuất thân môn đệ nào, đều phải gả! Cho dù có là Thái tử phong quang tễ nguyệt của trẫm, trẫm cũng chuẩn tấu!" Giữa bầu không khí tĩnh lặng như c.h.ế.c trong đại điện, ta ngẩng đầu, giọng nói thanh thoát: “Thần nữ ái mộ Thất công tử phủ Thái phó, Lư Tề." Chén trà trên ngự án rơi xuống vỡ tan. Thái phó Lư đại nhân thân hình lảo đảo, suýt chút nữa thì ngã ngồi xuống đất. Văn võ cả triều đều nghĩ ta điên rồi. Một nữ Hầu gia công cao át chủ, không thể không giao ra binh quyền, lại không cầu xin Tân khoa Trạng nguyên hay Thế tử thế gia để bù đắp, mà lại đi cầu cưới một thứ tử có thân mẫu làm thiếp, mồm mép đanh đá, đến cả cha ruột cũng chẳng buồn nhìn tới? Mà cha hắn, Lư Thái phó, lại chính là kẻ dâng sớ đàn áp ta dữ dội nhất! Họ không hề biết rằng, khoảnh khắc này, ta đã chờ đợi suốt 3 năm dài.