
Khanh Bản Tiêu Sái · 12 chương
Thái hậu vừa mới được an táng xong, chiếu chỉ phế hậu lập tức được đưa đến trước mặt ta. Thẩm Dực bất chấp bá quan văn võ hết lời can ngăn, một mực đòi lập Tô Thiên Nhi làm Hoàng hậu. Cả triều đình đều kinh ngạc trước sự vội vã nôn nóng của hắn. Chỉ có ta biết rõ, từ lúc Thái hậu ban hôn ta cho hắn đến nay đã mười một năm, hắn đã đợi quá lâu, quá lâu rồi. Hắn cũng cảm thấy để Tô Thiên Nhi phải chờ đợi quá lâu. Ta phủ phục nhận thánh chỉ, khẽ nói: “Tạ ơn bệ hạ." Ta chỉ cầu xin được rời khỏi hoàng cung. Nhiều năm qua, ta bầu bạn cùng hắn từ khi còn là một hoàng tử bị ghẻ lạnh cho đến lúc bước lên ngai vàng, cũng đã nếm trải qua biết bao sóng gió thăng trầm. Có lẽ vì trong lòng áy náy, Thẩm Dực không chỉ ban thưởng cho ta ngàn lượng vàng, mà còn đích thân đến tiễn ta. Đúng vào tiết trời thu, trong cung ngập tràn hương hoa quế. Hành trang của ta rất đỗi giản đơn, chỉ mang theo con mèo già đã gắn bó với ta hơn chục năm nay. Thẩm Dực hỏi ta: “Lần này rời đi, nàng sẽ đến Thanh Châu, hay là Nguyệt Châu?" Hai nơi đó đều cách kinh thành rất gần, cũng là nơi ta và hắn từng chung sống. Ta lắc đầu: “Về thành Nam Cô." Thẩm Dực sững người: “Thành Nam Cô xa xôi ngàn dặm, nàng lại chẳng có người thân thích nào ở đó." "Nếu nàng không thích hai châu kia, chi bằng ta sai người thu xếp cho nàng ở lại kinh thành..." Ta ngắt lời hắn, mỉm cười: “Không cần đâu." Thứ nhất, ở Nam Cô có phần mộ của cha mẹ ta, nhiều năm rồi, ta cũng nên quay về thăm viếng họ. Thứ hai, nếu ở quá gần kinh thành, e là trong cung có chuyện gì ta sẽ dễ bị liên lụy, cũng khó tránh được việc Tô Thiên Nhi sẽ bới lông tìm vết kiếm chuyện với ta. Vừa hay, chuyến đi này cách xa ngàn dặm, mắt không thấy cảnh cũ thì lòng sẽ chẳng xót xa. Không còn vướng bận điều gì, năm tháng về sau cũng chẳng cần phải gặp lại nhau nữa.








