🍉

📚 Truyện Nam phụ

Tất cả truyện thuộc thể loại Nam phụ.

Tìm thấy 14 truyện

Bìa truyện Một năm sau khi ta rời khỏi Đông cung.
Một năm sau khi ta rời khỏi Đông cung.

zhihu · 8 chương

Lý Thừa Diễn, khi ấy mới năm tuổi, đột nhiên xuất hiện trước quầy hoành thánh của ta. Tiểu hài tử cau mày nghiêm nghị, giọng còn non nớt nhưng đã cố ra vẻ uy nghiêm: “Liễu Kim Châu, ngươi chớ giận dỗi nữa. Phụ hoàng đã hạ chỉ sắc phong ngươi làm quý phi, mau thu dọn hành lý, theo ta hồi cung.” Nghe vậy, ta vội vã lắc đầu, thấp giọng xua tay ra hiệu nó đừng lớn tiếng. Lý Thừa Diễn lúc bấy giờ mới phát hiện bụng ta đã hơi nhô ra. Sắc mặt nó đại biến, ánh mắt ngập tràn kinh ngạc... lại mang theo đau thương. Nó mím môi, đầu ngón tay run rẩy chỉ vào ta: “Liễu... mẫu...” Giây kế tiếp, nước mắt dường như trực trào rơi xuống. Ngay khoảnh khắc ấy, từ phía sau lưng ta, một thân ảnh cao lớn vươn tay ôm eo ta. Ta vừa xoay người, liền chạm phải đôi mắt yêu mị tràn ngập tà ý. “Nương tử, tiểu hải từ này là của ai? Lớn mật như thế, dám lỗ mãng trước mặt ta. Ta muốn ăn nó.” Người nọ thoạt nhìn dường như thực sự nổi giận, đôi tai lông mềm mại trên đỉnh đầu đã dựng đứng cả lên. Ta hoảng hốt đưa tay che lại, nhỏ giọng trấn an: “Chốn đông người, không được biến thân... Cũng không được ăn tiểu hài tử!”

Bìa truyện Kiếp Này Không Có Ta, Xem Ngươi Sống Được Bao Lâu
Kiếp Này Không Có Ta, Xem Ngươi Sống Được Bao Lâu

zhihu · 5 chương

Tống gia ta, tổ nghiệp truyền đời đều là “thêu nương”. Đến đời ta, khéo tay vá hồn đắp phách; còn muội muội thì tinh thông điểm tô dung nhan, cải biến dung mạo. Kiếp trước, một tú tài sa cơ tên Lâm Tu Viễn mang tín vật tới cửa, ngỏ ý cầu thân cùng nữ tử Tống gia. Phụ thân xem hắn thân thể yếu nhược, liền quyết ý gả ta cho hắn. Ngày hắn sắp tận dương thọ, ta trái mệnh thiên đạo cứu hắn, mấy phen thi triển thuật pháp, giữ hồn khóa phách cho hắn. Quả không phụ tâm nguyện, về sau hắn tam nguyên liên trúng, một đường phong hầu bái tướng, hiển hách vinh quang. Thế nhưng, ngay ngày đầu tiên hắn nhậm chức Tể tướng, việc đầu tiên lại là tự tay rót nửa chén độc dược cho ta uống. “Tống Thanh Yến, ngươi tâm địa độc ác, chưa thoả lòng chia cắt ta và Thư Dao, lại còn ép nàng gả cho một kẻ tàn phế nằm liệt giường, cả đời sống kiếp quả phụ! Ngươi độc đến như vậy, sao có thể xứng đáng làm Tể tướng phu nhân? Ban cho ngươi một chén độc kết liễu sinh mệnh, đã xem như là khoan dung!” Từng lời như rút máu gan, ánh mắt hắn tràn đầy oán độc. Ta mơ hồ tỉnh lại, lại không ngờ chính là ngày Lâm Tu Viễn lần đầu tới cầu thân. Nhìn vật đính ước đặt trước mặt, ánh mắt khẽ lay động. Ta đưa tay, chậm rãi đẩy về phía muội muội Tống Thư Dao. “Lâm công tử phong nhã tuấn tú, vẫn là nên xứng đôi với muội thì hơn.”

Bìa truyện Kiếp Này Không Có Ta, Xem Ngươi làm Thế Nào Để Xưng Đế
Kiếp Này Không Có Ta, Xem Ngươi làm Thế Nào Để Xưng Đế

zhihu · 10 chương

Ta một lòng phò trợ Diệp Vân Tung bước lên ngôi cửu ngũ chí tôn, ngờ đâu hắn trở mặt vô tình, lập Bạch nguyệt quang làm Hoàng Hậu. Kế hoạch vừa chớm tan vỡ, ta liền triệu hồi hệ thống, khởi động lại nhiệm vụ. Trước đêm đại hôn một ngày, ta cùng Diệp Vân Tung quay về bảy năm trước. Thuở ấy, hắn chỉ là một hoàng tử thất thế, ngất lịm nơi ven đường ta hồi phủ. Nhưng lần này, ta không ra tay tương cứu. Ta xoay người, tìm đến nhị ca hắn – Diệp Vân Ly. Diệp Vân Tung tức giận quát ta thấy chết không cứu. Ta chỉ khẽ nhếch môi, cười nhạt: “Không bằng đi tìm Bạch nguyệt quang của ngươi – Lâm tiểu thư ấy.” Sắc mặt hắn lập tức trắng bệch, thanh âm trầm xuống: “Quả nhiên… ngươi cũng giữ lại ký ức kiếp trước. Ngươi làm vậy… là muốn báo thù ta?” Ta gật đầu, thản nhiên: “Phải, thì sao?” Ánh mắt hắn tối sầm: “Ngươi nhất định sẽ hối hận!” “Hối hận ư?” Thật nực cười. Chẳng lẽ hắn cho rằng, không có ta… không có hệ thống, hắn vẫn có thể bước lên ngôi báu?

Bìa truyện Cố Lý Bất Kiến Trường An Nguyệt
Cố Lý Bất Kiến Trường An Nguyệt

Vu Sơn Dao Dao · 7 chương

Phu quân nuôi từ bé của ta vốn là một bậc thầy bói toán. Mỗi lần ta hỏi hắn khi nào mới chịu đón ta về dinh, hắn đều sẽ gieo một quẻ. Nhưng quẻ nào hiện ra cũng đều là điềm đại hung. "Mãn Nguyệt, chẳng phải ta không muốn cưới nàng, chỉ là quẻ tượng quá xấu, thật sự không hợp để thành thân." Ta hỏi từ năm mười tuổi, hỏi mãi đến năm mười chín tuổi. Hắn đã bói chín lần, lần nào cũng là hung triệu. Cho đến một ngày, ta vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa hắn và tâm phúc: "Rõ ràng lần nào cũng là đại cát, tại sao công tử lại lừa Mãn Nguyệt cô nương?" "Gia tộc đang cần trợ lực, ta không thể cưới nàng ấy, ít nhất là... hiện tại chưa thể." Ta không vạch trần hắn. Chỉ là đến năm thứ mười, ta đã đổi một câu hỏi khác: "Có thể giúp ta tính xem, phu quân định mệnh của ta rốt cuộc là ai? Hiện đang ở phương nào không?" Hắn im lặng hồi lâu, rồi gieo xuống một quẻ: "Trưa mai, tại hướng cổng thành, hãy tìm một nam tử đang hôn mê bất tỉnh. Hắn chính là lương nhân của nàng." Ta khẽ mỉm cười: "Được." Ta quả thực đã đi tìm người, và đúng là đã thấy Phế thái tử đang hôn mê. Ta leo lên xe ngựa, tình nguyện cùng ngài ấy đi lưu đày. Ba năm sau, ta cùng Thái tử hồi kinh. Lâm Hằng gục ngã, điên cuồng gào thét: "Quẻ tượng ngày đó là ta nói bừa, không tính, không được tính!"

Bìa truyện A Thiền
A Thiền

Cửu Sâm · 6 chương

Năm xảy ra nạn đói, thẩm thẩm đuổi ta đi nương nhờ nhà vị hôn phu là Chu gia. Chu Nghiên Lễ coi khinh ta, hắn đánh giá bộ y phục cũ nát trên người ta, rồi tùy tiện chỉ vào chiếc hũ gốm đựng đường trống không trên bàn: "Chu gia không có tiền mua vải cho ngươi may hỷ phục đâu. "Đợi khi nào ngươi tích góp đầy một hũ tiền này, ta sẽ cưới ngươi." Chao ôi, tiền thật là khó dành dụm. Trong một năm trời, ta thắt lưng buộc bụng, mùa đông đục băng giặt áo, mùa hạ đan chiếu khâu giày, đôi bàn tay chi chít những vết thương cũ chồng lên vết thương mới. Khó khăn lắm chiếc hũ gốm mới gần đầy, thẩm thẩm lại bảo rằng đã nhầm lẫn, năm xưa người định thân không phải Chu gia mà là Tào gia. Khi kiệu hoa nhà họ Tào đến đón người, Chu Nghiên Lễ không có mặt, tiểu sai Thường Hỷ vẻ mặt cũng có chút khó xử: "Nhà họ Tào kia nghèo lắm, cô nương gả qua đó e là đến cái nồi nấu cơm cũng chẳng có. "Cứ nói đến tiền thuê kiệu hoa này mà xem, phân nửa là hắn đi chép sách thuê dành dụm được, phân nửa là do phu tử và đồng môn góp cho đấy!" Chiếc kiệu hoa ấy bốn góc treo chuông, tuy cũ nhưng sạch sẽ ngăn nắp, nhìn qua là biết đã dụng tâm, ta nhìn mà lòng thấy hoan hỷ, mím môi cười đáp: "Không sao cả, ta cũng dành dụm được một ít tiền rồi." Ôm chiếc hũ gốm nhỏ đã đầy ắp tiền ấy, ta bước lên kiệu hoa.

Bìa truyện Có Không Giữ, Mất Đừng Tìm
Có Không Giữ, Mất Đừng Tìm

zhihu · 6 chương

Từ thuở bé thơ, ta đã biết rằng sau này mình sẽ trở thành Tam phu nhân của Tạ gia. Tạ Thận Chi một lòng hướng Phật, khi những tiểu thư khác còn thả diều, đu quay trong tiết thu, ta đã ngày ngày ở trong Phật đường tụng kinh. Tạ Thận Chi ưa võ nghệ, chuộng những nữ tử tính tình kiên cường. Vì hắn, ta học cưỡi ngựa, đến gãy cả chân mà chẳng rơi lấy một giọt lệ. Ta dốc hết tâm lực để sống thành dáng hình mà hắn yêu thích. Nhưng cuối cùng, hắn lại đem lòng si mê một nữ tử hoàn toàn trái ngược với ta. Hôn ước không thể hủy bỏ, ta bèn quay đầu, gả cho đại ca của hắn — người vốn nổi danh thủ đoạn cay nghiệt, cứng rắn tàn khốc. Sau khi thành thân, Tạ Đại lang quả như lời đồn, chẳng hề gần gũi nữ sắc. Chỉ duy nhất một lần, Tạ Thận Chi say rượu, chắn ngay trước cửa phòng ta. Tạ Vọng Chi đứng chắn trước mặt, bảo hộ ta phía sau, ánh mắt nhạt như nước mà nhìn vị tiểu đệ ấy, lạnh lùng cất tiếng: “Giờ nàng là Đại phu nhân Tạ gia, đêm khuya khắc khoải, ngươi tìm đại tẩu làm gì?”

Bìa truyện Giao Ước Nửa Năm
Giao Ước Nửa Năm

Nhất Trản Minh · 8 chương

Sau khi gia cảnh sa sút, ta đến Giang Châu nương nhờ vị hôn phu Bạch Cảnh Niên. Hắn tuổi trẻ đã chấp chưởng gia nghiệp, gia quy vô cùng nghiêm ngặt. Đối với vị thê tử tương lai lại càng đặt ra tiêu chuẩn cực cao: “Dù trong hôn thư đã nói, ngươi vừa tròn mười sáu sẽ thành thân,” “Nhưng ta muốn khảo sát ngươi nửa năm trước.” “Nếu ngươi phạm lỗi, ngày thành thân sẽ lại dời về sau.” Ta thân ở nhờ dưới mái nhà người, há có lý nào không tuân mệnh. Ngày ngày gắng sức học quy củ, chỉ sợ đi sai nửa bước. Nào ngờ, ngay ngày cuối cùng trước khi hạn kỳ kết thúc, Chỉ vì đưa cơm cho một mã phu sắp c.h.ế.c đói, liền bị phạt thêm nửa năm. Sau đó, lại hết nửa năm này đến nửa năm khác... Đến một ngày, ta bỗng bừng tỉnh, hóa ra mình đã mười chín tuổi. Lần này, Bạch Cảnh Niên rốt cuộc không thể bắt lỗi ta thêm nữa. Hắn khẽ cười khổ: “Ngươi thật sự có thể cùng ta giằng co đến cùng, xem như ngươi thắng, ta để ngươi gả vào cửa là được.” Ta nắm chặt vạt áo, không nói một lời. Ban ngày ta đã tìm được công việc, về sau sẽ không còn nương nhờ hắn nữa.

Bìa truyện Xuân Ý Dao Dao
Xuân Ý Dao Dao

Đường Lạc · 5 chương

Vài ngày trước khi ta cùng Tam hoàng tử thành thân, hắn lại đổi ý, muốn cưới con gái ngoại thất của phụ thân ta — Uyển Uyển. Phụ thân vui mừng khôn xiết, liền đón Uyển Uyển vào phủ, lại ghi nàng dưới danh nghĩa mẫu thân ta, nói là muội muội ruột của ta. Tam hoàng tử nói với ta: “Danh tiếng của nàng vang xa, là khuôn mẫu cho mọi tiểu thư quyền quý, phụ thân là Thượng thư, ngoại tổ là phú thương đứng đầu Giang Nam. Dẫu nàng không làm chính thê của ta, cũng chẳng ai dám khinh thường.” “Hãy đợi ba tháng sau khi ta thành thân, ta nhất định sẽ nghênh nàng nhập phủ làm trắc phi.” Hắn đại khái không biết, năm ấy mẫu phi của hắn — Thục phi nương nương — dốc hết tâm tư để định ra hôn sự giữa ta và hắn, chẳng phải vì ta là hàng quý nữ kiệt xuất, cũng chẳng phải vì chức vị của phụ thân ta, mà là bởi ngoại tổ của ta chính là phú hộ bậc nhất Giang Nam. Nghe hắn nói xong, hôm sau ta liền lui hôn. Đổi một phu quân, há lại khó đến thế sao? Dù sao, trong triều tranh đoạt ngôi vị thái tử, đâu chỉ có mình hắn.

Bìa truyện Bồ Tát Man
Bồ Tát Man

Phong Cuồng Đích A Nhĩ Bối Tư · 9 chương

Thành thân với Thẩm Thanh Quyết năm năm, hắn vẫn luôn lạnh nhạt với ta. Mãi đến khi ta khó sinh, mất máu suýt c.h.ế.c, vị thái y cứu mạng lại bị hắn đưa tới biệt viện ngoài thành. Lúc ấy ta mới biết, ở biệt viện đó, hắn đã lén nuôi một cô nương, lặng lẽ cất giấu tình nhân suốt mấy năm trời. Sau khi trọng sinh, ta nhìn khắp đại điện toàn là những công tử tài tuấn, cố ý lướt qua hắn, chỉ vào vị tiểu Hầu gia ăn chơi, kiếp trước c.h.ế.c sớm. Thẩm Thanh Quyết mắt đỏ hoe, nhét cho ta một thanh chủy thủ, giọng run rẩy nói: “A Thư, ta biết nàng cũng đã quay về rồi. Những gì kiếp trước ta nợ nàng, ta lấy mạng mình trả, nàng đừng rời bỏ ta… được không?”

Bìa truyện Mộ Tình Si
Mộ Tình Si

Hôm Nay Cũng Là Kiều Hạnh Vận · 5 chương

Ngày đại hôn, phu quân nhận thánh chỉ xuất chinh. Ta lưu lại trong phủ, đảm đương việc nội trợ, hầu hạ phụ mẫu phu quân, dạy dỗ huynh đệ tỷ muội, tận tâm tận lực. Ba năm sau, hắn khải hoàn trở về triều. Ta mang đầy hy vọng, đứng ngóng trông trước cửa Tướng quân phủ. Nhưng người đợi được, lại là phu quân mang theo một thanh kiếm, mắt đỏ ngầu xông vào Đông cung, đả thương Thái tử, sát hại Thái tử phi, cuối cùng trên mình đẫm máu đến trước mộ lương đệ của Thái tử– Thẩm Yên La để tế bái. “Yên La, đừng sợ, tất cả những kẻ từng thương tổn nàng, ta đều đã g.i.ế.c sạch. Ta cũng sắp xuống dưới bồi nàng đây.” Hắn rút kiếm, tự vẫn trước mộ, lấy thân mình tạ tình. Thiên tử giận dữ, tru di cửu tộc, cả Tướng quân phủ một trăm hai mươi mạng người, đều bị xử trảm. Tới lúc này ta mới hay, ra người hắn giấu kín trong lòng, hết mực yêu thương, lại chính là Thẩm Yên La. Đến khi mở mắt ra lần nữa, ta cùng Chu Trường Phong đều đã trọng sinh.