🍉

🗡️ Truyện Báo thù

Tất cả truyện thuộc thể loại Báo thù.

Tìm thấy 75 truyện

Bìa truyện Sau Khi Cha Chồng Đi Ở Rể Hoàng Gia
Sau Khi Cha Chồng Đi Ở Rể Hoàng Gia

Khoai Tây Thái Lát Xào Lăn · 9 chương

Sau khi thi đỗ Thám hoa, tướng công Triệu Minh Uyên liền bị một vị công chúa góa bụa nhiều năm nhắm trúng. Khắp kinh thành đồn đại rầm rộ, đứa con gái nhà đồ tể là ta đây sắp sửa trở thành thê tử bị đuổi khỏi cửa. Cha chồng lăm lăm cầm gia pháp canh chừng trước cổng: “Nhi tức cứ yên tâm, nghịch tử kia mà dám vứt bỏ thê tử từng chung lưng đấu cật, ta nhất định sẽ đ.á.n.h gãy cặp chân chó của hắn." Ta: “Thật ra ta cũng đâu đến nỗi nhếch nhác như thế!" Phu quân đi men theo bờ tường lén lút trở về, dáng vẻ vô cùng bất lực: “Phụ thân, người mà công chúa để mắt tới là người cơ. Ngài ấy còn nói, nếu phụ thân chịu vào cung ở rể, thì tiền đồ của nhi tử từ nay không cần phải bận tâm nữa." Cha chồng đỏ bừng cả mặt, đang định lên tiếng thì mẹ chồng đã nhanh nhẹn bước lên trước một bước, ôm chặt lấy ngực: "Vì nhi tử, ta... hu hu, ta tình nguyện hy sinh." Cha chồng: “Phu nhân không định hỏi qua ý kiến của ta trước sao?"

Bìa truyện Nữ Tử Xuyên Không Sao Đấu Lại Với Đệ Nhất Tài Nữ
Nữ Tử Xuyên Không Sao Đấu Lại Với Đệ Nhất Tài Nữ

zhihu · 7 chương

Nàng dùng một khúc ‘Phượng Đầu Trâm’ đoạt đi danh hiệu đệ nhất tài nữ của ta. Nàng đắc ý dào dạt nói: “Loại tàn dư của thời phong kiến như ngươi, sao xứng tranh cùng ta.” Ta chỉ mỉm cười không đáp, mơ hồ nhớ lại kiếp trước nàng bị ngũ mã phanh thây, thảm trạng bi ai. <Tên truyện do Mèo Kam Mập đặt lại>

Bìa truyện Ký Sự Che Mắt Trời
Ký Sự Che Mắt Trời

Bạch Thái Thái · 10 chương

Cha bảo ta có tiên duyên, từ thuở nhỏ đã đưa ta lên núi làm đạo cô. Dần khôn lớn, ta mới hay chốn mình nương náu gọi là núi Thái Sơn. Đạo cô Thái Sơn, vốn chẳng phải phường đàng hoàng đứng đắn gì. Thế nhưng về sau, đế vương vì mong người nối dõi mà đích thân lên núi cầu phúc. Ta lại mang trong mình giọt m.á.u duy nhất của ngài

Bìa truyện Nét Dịu Dàng Trên Tim
Nét Dịu Dàng Trên Tim

Hải Bạc Lam · 8 chương

Ta là đệ nhất mỹ nhân thiên hạ, phu quân ta là đệ nhất tài tử thiên hạ. Nào ngờ sau khi danh tiếng vang xa, đương triều Thái tử đòi nạp ta làm trắc phi, còn Công chúa lại muốn bắt phu quân về làm diện thủ. Hay được hung tin, phu thê ta ôm nhau khóc rống một trận, cuối cùng quyết định: Sống không thể chung chăn, c.h.ế.c nguyện được chung mồ. Cả hai bèn cùng nhau uống cạn ly rượu độc, chuẩn bị t.u.ẫ.n tình. Thế nhưng, tàn một nén nhang... Nửa canh giờ sau... Một canh giờ sau... Hai canh giờ sau... Hai phu thê ta đưa mắt nhìn nhau trân trân, rồi đồng thanh buột miệng thốt lên: "Sao chàng/nàng vẫn chưa c.h.ế.c?!"

Bìa truyện Kiếp Này Ta Chỉ Có Độc Ác Hơn
Kiếp Này Ta Chỉ Có Độc Ác Hơn

zhihu · 8 chương

Ta là độc phụ, tay nhuốm máu tanh, tội ác chồng chất, khiến phu quân hận ta đến thấu xương. Thế nhưng khi ta mệnh tận, hắn lại ngồi trước linh cữu suốt một đêm dài, đôi mắt hoe đỏ, miệng không ngừng thì thầm: “Kiếp sau làm người lương thiện, đừng độc ác như vậy nữa…” Ta chỉ thấy nực cười — một độc phụ như ta, kiếp sau há có thể trở thành nữ tử hiền lương? Sống lại một đời, thủ đoạn của ta chẳng những không thuyên giảm, trái lại càng thêm tinh vi, tàn độc. Thế mà lần này… vì cớ gì, phu quân quang minh chính trực của ta đời trước, lại tựa hồ hối hận rồi?

Bìa truyện Hình Xăm Rửa Hận
Hình Xăm Rửa Hận

Nguồn Không Ghi · 6 chương

Là năm thứ ba ta cùng tỷ muội tốt xuyên đến thế giới này. Ta vô tình bắt gặp một cỗ nữ t.h.i bị l.ộ.t da. Trên cổ chân nơi da thịt chưa bị l.ộ.t sạch kia, thế mà lại xăm hình một con mèo màu phấn. Toàn thân ta phát lạnh. Đó là hình mà trước khi xuyên không, ta cùng tỷ muội tốt đã rủ nhau đi xăm! Nhưng rõ ràng tháng trước, ta vừa mới tiến cung thăm tỷ muội tốt đang ngôi cao Hoàng hậu. Nàng vuốt ve bụng bầu đã nhô cao. Ngọt ngào nói với ta rằng, Hoàng đế nguyện ở chốn phong kiến này hứa với nàng một đời nhất phu nhất thê.

Bìa truyện Kiếp Này Không Có Ta, Xem Ngươi Sống Được Bao Lâu
Kiếp Này Không Có Ta, Xem Ngươi Sống Được Bao Lâu

zhihu · 5 chương

Tống gia ta, tổ nghiệp truyền đời đều là “thêu nương”. Đến đời ta, khéo tay vá hồn đắp phách; còn muội muội thì tinh thông điểm tô dung nhan, cải biến dung mạo. Kiếp trước, một tú tài sa cơ tên Lâm Tu Viễn mang tín vật tới cửa, ngỏ ý cầu thân cùng nữ tử Tống gia. Phụ thân xem hắn thân thể yếu nhược, liền quyết ý gả ta cho hắn. Ngày hắn sắp tận dương thọ, ta trái mệnh thiên đạo cứu hắn, mấy phen thi triển thuật pháp, giữ hồn khóa phách cho hắn. Quả không phụ tâm nguyện, về sau hắn tam nguyên liên trúng, một đường phong hầu bái tướng, hiển hách vinh quang. Thế nhưng, ngay ngày đầu tiên hắn nhậm chức Tể tướng, việc đầu tiên lại là tự tay rót nửa chén độc dược cho ta uống. “Tống Thanh Yến, ngươi tâm địa độc ác, chưa thoả lòng chia cắt ta và Thư Dao, lại còn ép nàng gả cho một kẻ tàn phế nằm liệt giường, cả đời sống kiếp quả phụ! Ngươi độc đến như vậy, sao có thể xứng đáng làm Tể tướng phu nhân? Ban cho ngươi một chén độc kết liễu sinh mệnh, đã xem như là khoan dung!” Từng lời như rút máu gan, ánh mắt hắn tràn đầy oán độc. Ta mơ hồ tỉnh lại, lại không ngờ chính là ngày Lâm Tu Viễn lần đầu tới cầu thân. Nhìn vật đính ước đặt trước mặt, ánh mắt khẽ lay động. Ta đưa tay, chậm rãi đẩy về phía muội muội Tống Thư Dao. “Lâm công tử phong nhã tuấn tú, vẫn là nên xứng đôi với muội thì hơn.”

Bìa truyện Kiếp Này Không Có Ta, Xem Ngươi làm Thế Nào Để Xưng Đế
Kiếp Này Không Có Ta, Xem Ngươi làm Thế Nào Để Xưng Đế

zhihu · 10 chương

Ta một lòng phò trợ Diệp Vân Tung bước lên ngôi cửu ngũ chí tôn, ngờ đâu hắn trở mặt vô tình, lập Bạch nguyệt quang làm Hoàng Hậu. Kế hoạch vừa chớm tan vỡ, ta liền triệu hồi hệ thống, khởi động lại nhiệm vụ. Trước đêm đại hôn một ngày, ta cùng Diệp Vân Tung quay về bảy năm trước. Thuở ấy, hắn chỉ là một hoàng tử thất thế, ngất lịm nơi ven đường ta hồi phủ. Nhưng lần này, ta không ra tay tương cứu. Ta xoay người, tìm đến nhị ca hắn – Diệp Vân Ly. Diệp Vân Tung tức giận quát ta thấy chết không cứu. Ta chỉ khẽ nhếch môi, cười nhạt: “Không bằng đi tìm Bạch nguyệt quang của ngươi – Lâm tiểu thư ấy.” Sắc mặt hắn lập tức trắng bệch, thanh âm trầm xuống: “Quả nhiên… ngươi cũng giữ lại ký ức kiếp trước. Ngươi làm vậy… là muốn báo thù ta?” Ta gật đầu, thản nhiên: “Phải, thì sao?” Ánh mắt hắn tối sầm: “Ngươi nhất định sẽ hối hận!” “Hối hận ư?” Thật nực cười. Chẳng lẽ hắn cho rằng, không có ta… không có hệ thống, hắn vẫn có thể bước lên ngôi báu?

Bìa truyện Sương Tan Thấy Trăng
Sương Tan Thấy Trăng

Mao Bào Đồng · 7 chương

Năm thứ ba theo phu quân đi lưu đày, hắn vì không chịu nổi khổ cực mà gieo mình xuống sông tự tận. Trong nhà chỉ còn lại một đám phụ nữ trẻ con bị người đời khinh khi, bắt nạt. Ta suy đi tính lại, cuối cùng cắn răng chấp nhận làm thiếp cho tên Huyện lệnh địa phương. Nhờ có sự giúp đỡ của ta, bà mẹ chồng vốn gần kề cái c.h.ế.c đã được cứu chữa, con trai được đi học, ngay cả các di nương cũng có lại lụa là để mặc. Thế nhưng, khi tân đế đăng cơ, Hầu phủ được giải oan, người phu quân tưởng như đã c.h.ế.c của ta đột ngột xuất hiện. Hắn lôi ta ra khỏi nhà Huyện lệnh, gương mặt đầy vẻ mỉa mai: "Ta vừa mới c.h.ế.c, ngươi đã không đợi được mà tìm đến người nam nhân khác, chẳng lẽ ngươi thiếu hơi nam nhân đến mức ấy sao?" Ta muốn giải thích, nhưng miệng đã bị bịt kín. Còn bà mẹ chồng và đứa con trai vốn thọ ân huệ của ta, lại chỉ im lặng đứng sau lưng hắn. Ta cùng con gái bị dìm xuống sông, trong lòng đầy uất hận mà nhắm mắt. Nào ngờ khi mở mắt ra lần nữa, ta kinh hoàng nhận thấy mình đã quay trở lại đúng thời điểm hắn vừa mới gieo mình xuống sông.

Bìa truyện Thiên Kim Khốc Lại
Thiên Kim Khốc Lại

Nhất Trản Phong Diệt · 9 chương

Tên cầm đầu cười d.â.m đãng, cắm phập một con chủy thủ xuống mặt bàn ngay trước mắt ta, đe dọa: "Nếu ngươi không chịu thuận theo, ta sẽ x.ẻ.o từng miếng thịt trên người ả nha hoàn của ngươi xuống!" Ta mặt không đổi sắc, rút con chủy thủ lên, lạnh lùng hỏi: "Hai mươi sáu đao, ba mươi hai đao hay là ba trăm sáu mươi đao?" Sợ hắn không tin, ta liền đích thân làm mẫu một chút. Đao pháp tinh diệu, vết c.ắ.t láng mịn, ngay cả m.á.u cũng chẳng chảy ra bao nhiêu. Tên cầm đầu sợ mất mật, ngay trong đêm đó vội vàng sai người đưa ta xuống núi. Hắn nào đâu biết, ta vốn là kẻ mượn xác hoàn hồn. Kiếp trước, ta chính là khốc lại (kẻ tra khảo) chuyên cai quản việc dùng khổ hình nơi ngục tối.