
Khoai Tây Thái Lát Xào Lăn · 9 chương
Sau khi thi đỗ Thám hoa, tướng công Triệu Minh Uyên liền bị một vị công chúa góa bụa nhiều năm nhắm trúng. Khắp kinh thành đồn đại rầm rộ, đứa con gái nhà đồ tể là ta đây sắp sửa trở thành thê tử bị đuổi khỏi cửa. Cha chồng lăm lăm cầm gia pháp canh chừng trước cổng: “Nhi tức cứ yên tâm, nghịch tử kia mà dám vứt bỏ thê tử từng chung lưng đấu cật, ta nhất định sẽ đ.á.n.h gãy cặp chân chó của hắn." Ta: “Thật ra ta cũng đâu đến nỗi nhếch nhác như thế!" Phu quân đi men theo bờ tường lén lút trở về, dáng vẻ vô cùng bất lực: “Phụ thân, người mà công chúa để mắt tới là người cơ. Ngài ấy còn nói, nếu phụ thân chịu vào cung ở rể, thì tiền đồ của nhi tử từ nay không cần phải bận tâm nữa." Cha chồng đỏ bừng cả mặt, đang định lên tiếng thì mẹ chồng đã nhanh nhẹn bước lên trước một bước, ôm chặt lấy ngực: "Vì nhi tử, ta... hu hu, ta tình nguyện hy sinh." Cha chồng: “Phu nhân không định hỏi qua ý kiến của ta trước sao?"








