🍉

📚 Truyện Nữ giới trưởng thành

Tất cả truyện thuộc thể loại Nữ giới trưởng thành.

Tìm thấy 42 truyện

Bìa truyện Quân Ninh
Quân Ninh

Dòng Sông Lạc Chảy Mãi Không Ngừng · 12 chương

Ta gả cho Thái tử chưa được bao lâu, Thái tử liền bị phế. Ta cùng hắn bị giam lỏng nơi viện hoang suốt mười năm. Ta xới đất trồng rau, gắng gượng tìm con đường sống. Hắn điên điên dại dại đá nát luống rau của ta, miệng lẩm bẩm: "May mà người bị nhốt ở đây không phải Thiển Ý." Thiển Ý là biểu muội nương nhờ nhà ta, nay đã là Thành Vương phi. Ta vốn không hề hay biết phế Thái tử lại có tình ý với biểu muội. Lời nói điên dại của hắn khiến mười năm bầu bạn của ta hệt như một trò cười. Mãi đến sau này, Thành Vương lên ngôi thành tân đế, ban xuống hai đạo thánh chỉ. Một đạo ban rượu đ.ộ.c cho phế Thái tử. Một đạo khác là đưa ta vào đạo quán tu hành. Ta trở thành Thái Huy chân nhân của Tử Vân quán. Chưa đầy hai năm sau, ta lại trở thành Ngọc phi của tân đế. Mọi người mỉa mai thủ đoạn của ta cao minh, quyến rũ đến mức bậc đế vương ngay cả thê tử kết tóc cũng chẳng màng. Biểu muội oán hận chất vấn ta vì sao lại cướp phu quân của nàng ta, vì sao không c.h.ế.c theo phế Thái tử đi cho rồi. Tân đế cũng hận ta. Hắn hận ta năm đó rõ ràng nhìn thấy hắn bị thương, lại vì chuyện tuyển phi mà bỏ mặc hắn không lo. Hắn mang trọng thương mãi không khỏi, bỏ lỡ thời cơ, phải mưu tính nhiều năm mới lên được ngôi vị Hoàng đế. Nhưng sau này ta trúng kịch đ.ộ.c, triền miên trên giường bệnh. Hắn lại bỏ bê lục cung, cạn kiệt tâm huyết để cứu ta. Lúc ta lâm chung, hắn ôm lấy ta khóc lóc bi thương: "Chỉ cần nàng sống, ta điều gì cũng có thể đáp ứng nàng." "Ta phong nàng làm Hoàng hậu." "Ta cho phụ mẫu nàng về kinh đô." "Cho ca ca, tẩu tẩu và chất nhi của nàng đều trở lại." "Chỉ cần nàng sống." Mắt ta nhòa lệ, ngay cả sức lực để khóc cũng chẳng còn. Quá muộn rồi. Vì sao không để ta được như nguyện sớm hơn? Vì sao lại bắt ta phải trải qua một đời đau đớn như vậy? Được sống lại một đời. Mẫu thân vui mừng báo với ta, Hoàng hậu đích thân gọi tên ta tham gia yến tiệc tuyển phi. Ta nhìn biểu muội bên cạnh đang háo hức mong chờ, rủ mắt khẽ nói: "Con không muốn đi."

Bìa truyện Tương Chi
Tương Chi

Dòng Sông Lạc Không Bao Giờ Cạn · 10 chương

Khi bà mối đến cửa cầu thân, nói rằng Sầm gia đại lang có tài, nhị lang có sắc. "Vừa vặn xứng đôi với hai vị tiểu thư." "Trưởng tử xứng với trưởng nữ, thứ tử xứng với thứ nữ." "Có ca ca và tỷ tỷ che chở, tháng ngày của đệ đệ và muội muội có thể tệ đi đâu được chứ?" Kiếp trước, quả thật đúng như lời bà mối nói. Ta gả cho đại lang, muội muội gả cho nhị lang. Ta và đại lang cùng nhau thu dọn biết bao rắc rối do đệ đệ và muội muội gây ra suốt nhiều năm. Cho đến khi đại lang vì cứu nhị lang mà mất mạng. Ta những tưởng, hắn sẽ oán trách đệ đệ và muội muội. Nhưng hắn lại nhìn khuôn mặt nhạt nhòa tầm thường của ta, rơi lệ than thở: "Kiếp này sống thật quá uổng phí rồi." "Ta đây không xứng có được một vị phu nhân xinh đẹp hay sao?" Hắn mang theo tiếc nuối mà qua đời. Ta như bị sét đ.á.n.h ngang tai. Hóa ra khi thu dọn những mớ hỗn độn kia, là hắn hoàn toàn tự nguyện. Không chỉ vì đệ đệ của hắn, mà còn vì muội muội của ta. Sống lại một đời. Nghe bà mối nói những lời y hệt như vậy. Ta chỉ bình thản đáp: "Bỏ đi thôi, đại lang không có nhan sắc, nhị lang lại không có tài, cả hai đều chẳng phải mối nhân duyên tốt."

Bìa truyện Từ Việc Thêm Tên Trên Sổ Đỏ Biến Thành Trực Tiếp Viết Tên Mẹ Chồng
Từ Việc Thêm Tên Trên Sổ Đỏ Biến Thành Trực Tiếp Viết Tên Mẹ Chồng

Ủ Ấm Ánh Trăng · 7 chương

Vào cái ngày tôi vừa thanh toán xong tiền nhà đợt đầu, chồng sắp cưới bảo tôi hãy để tên mẹ anh ta lên sổ đỏ. Không phải là thêm tên. Cũng không phải là tài sản chung sau khi kết hôn. Mà là trực tiếp để duy nhất tên mẹ anh ta. Nói cho cùng thì hôm đó thời tiết rất đẹp, ánh nắng cuối tháng Tư phản chiếu từ bức tường kính khổng lồ trước cửa khu nhà mẫu, sáng đến mức khiến người ta hơi chói mắt. Trong sảnh vẫn còn vương vấn mùi bọt sữa từ máy pha cà phê, cô bé nhân viên tư vấn bất động sản tiễn tôi ra tận cửa, miệng ngọt xớt, nói rằng cô Đường sau này chắc chắn sẽ ngày càng suôn sẻ, mua nhà rồi, kết hôn rồi, cuộc sống sẽ ổn định thôi. Lúc đó tôi thực sự đã mỉm cười. Không phải kiểu cười xã giao cho qua chuyện, mà là nụ cười khi tảng đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng được trút bỏ.

Bìa truyện Sự Phản Bội Trong Bộ Ảnh Cưới
Sự Phản Bội Trong Bộ Ảnh Cưới

Ủ Ấm Ánh Trăng · 6 chương

Ngày chọn ảnh cưới, nhiếp ảnh gia xoay màn hình máy tính về phía tôi, cười bảo bộ ảnh chụp trong studio này trông rất dịu dàng, cứ để tôi từ từ mà chọn. Tôi cầm bút chọn ảnh trên tay, lướt qua từng tấm trên màn hình, váy cưới trắng, bãi cỏ, góc nghiêng bên cửa sổ, ngược sáng buổi hoàng hôn, trông đều rất bình thường. Cho đến khi con chuột vô tình lướt lên trên, hiện ra một thư mục chưa tắt hẳn. Tên thư mục chỉ vỏn vẹn vài chữ. "Gia Thụ & Hứa Vi - Bản cuối". Ánh mắt tôi chững lại ở dòng chữ đó ba giây, phản ứng đầu tiên không phải là tức giận, mà là cảm thấy hoang đường. Tống Gia Thụ, là vị hôn phu của tôi. Hứa Vi, là cô bạn thân tám năm của tôi. "Bản cuối", có nghĩa là đây không phải chụp thử, không phải hiểu lầm, cũng không phải thứ mà tôi có thể dùng một câu "có lẽ không phải Hứa Vi đó đâu" để tự lừa mình dối người.

Bìa truyện Ba Lần Xuất Giá
Ba Lần Xuất Giá

Rượu Trái Anh Đào · 9 chương

Ta từng xuất giá ba lần. Phu quân đầu tiên là một tú tài, vì gom bạc lên kinh thành dự thi, hắn đã bán ta cho một phú thương. Phu quân thứ hai chính là vị phú thương đó. Thành thân ba năm, hắn chê bai ta không sinh được con cái, liền ruồng bỏ ta. Phu quân thứ ba, là một vị hầu gia ta tình cờ cứu mạng. Ta làm kế thất của hắn hai mươi năm, vắt kiệt tâm can nuôi dưỡng hai đứa con của hắn khôn lớn. Cho đến tận lúc sắp nhắm mắt xuôi tay, ta mới biết hắn cưới ta, là vì dung mạo ta có sáu phần giống với người vợ trước đã mất của hắn. Nửa đời nhọc nhằn, ta chẳng qua cũng chỉ là một kẻ thế thân mà thôi. May mắn thay, ông trời đã ban cho ta cơ hội sống lại lần nữa. Thế nhưng, bọn hắn lại rủ nhau tìm đến tận cửa. Đối mặt với ba kẻ mặt dày bám riết không buông, ta lạnh lùng hắt thẳng một chậu nước rửa chân: Cút hết cho ta!

Bìa truyện Cuộc Đời Mới Của Tiểu Triêu
Cuộc Đời Mới Của Tiểu Triêu

Thu Tới · 7 chương

Khi được bố mẹ ruột tìm về, tôi đã hai mươi tám tuổi. Thiên kim giả nay đã trở thành phu nhân nhà giàu, còn tôi thì đang bị đối tượng xem mắt chê bôi vì lớn tuổi. Lúc được đón về nhà, tôi mới biết mình có một mối hôn ước được định sẵn từ khi chưa lọt lòng, nhưng thiên kim giả đã gả qua đó thay tôi từ lâu. Cô ta và người thừa kế nhà họ Thẩm kia tâm đầu ý hợp, con cái có đủ nếp đủ tẻ, là một giai thoại đẹp trong giới thượng lưu. Sau khi sự thật được phơi bày, cô ta áy náy khôn nguôi, khóc đến mức không thốt nên lời. Chồng cô ta xót xa vô cùng, vội vàng hứa hẹn cả đời này sẽ chỉ một lòng một dạ với cô ta. Mẹ ruột vì muốn an ủi cô ta, bèn dỗ dành nói rằng cô ta là cục cưng duy nhất của bà. Còn tôi chỉ biết trơ trọi đứng lặng tại chỗ. Đầu ngón tay bấm chặt vào lòng bàn tay, đau thấu tâm can. Đêm đến lúc ngồi tâm sự, mẹ ruột khuyên tôi hãy suy nghĩ thoáng hơn một chút. Để bù đắp cho tôi, bà bắt đầu tất bật lo liệu chuyện chồng con cho tôi. Tôi ngước nhìn chiếc đèn chùm pha lê rực rỡ lộng lẫy giữa phòng khách, nhưng chợt lại thấy nhớ ngọn đèn nhỏ bám đầy bụi trong căn phòng trọ. Tôi nhìn mẹ và nói: “Mẹ ơi, con muốn về nhà rồi, cho con về nhà đi."

Bìa truyện Tháng Năm Êm Đềm, Thời Điểm Thích Hợp
Tháng Năm Êm Đềm, Thời Điểm Thích Hợp

Lạc Vị Ương · 8 chương

Đêm động phòng, phu quân bảo với ta: Người hắn để tâm là Tống di nương trong phủ, hắn và ta kiếp này đều không thể nào. Bảo ta đừng cậy thân phận chủ mẫu mà làm khó Tống di nương. Trong lòng ta tức giận, tự xốc khăn voan, đưa cho hắn hai sự lựa chọn: Một là chúng ta cùng đi gặp phụ mẫu của hắn, hỏi xem hắn nói những lời này rốt cuộc là có ý gì. Hai là gọi Tống di nương tới gặp ta, ba người chúng ta nói chuyện cho rõ ràng. Hắn lo lắng ta bắt nạt Tống di nương, ta còn lo Tống di nương ỷ sủng sinh kiêu, ức hiếp chủ mẫu. Hắn do dự một lát, chọn gọi Tống di nương tới. Ba người chúng ta ngồi xuống, định ra ba quy củ: Thứ nhất, Tống di nương vĩnh viễn không được bước chân vào chính viện của ta, nếu nàng ta bước vào, trách nhiệm thuộc về nàng ta. Tương tự, ta cũng vậy. Thứ hai, hôm nay hắn đã không chịu động phòng, vậy sau này cả đời cũng không cần động phòng nữa. Thứ ba, nếu phụ mẫu hỏi đến chuyện con cái, hắn phải chịu trách nhiệm giải quyết. Nếu ta vì chuyện này mà chịu trách phạt hay thiệt thòi, hắn phải bồi thường. Sắc mặt hắn lạnh lẽo, phẫn nộ ký tên lên bản giao ước. Từ đó về sau không bước vào cửa phòng ta nửa bước. Tống di nương đắc ý vênh váo, cười bảo ta đã từ bỏ người tốt nhất trên đời. Bọn họ trải qua những ngày tháng ân ái ngọt ngào. Còn ta bận rộn với cuộc sống của riêng mình, căn bản không rảnh rỗi mà bận tâm đến bọn họ. Nhưng ba năm sau, hắn lại bước chân vào chính viện của ta, vẻ mặt ngập ngừng muốn nói lại thôi. Ta liền biết, hắn không chỉ hối hận, mà hắn còn muốn ngủ với ta. Ta thản nhiên nói: “Hòa ly đi."

Bìa truyện Kim Nguyệt Chiếu Cổ Minh
Kim Nguyệt Chiếu Cổ Minh

Anh Đào Tiểu Tửu · 9 chương

Q.u.ỷ sai làm việc sai sót, bắt nhầm hồn phách của ta và một nữ tử khác. Khi nghe nói ta là thiên kim Tướng phủ, nữ tử đó liền cướp lấy thân xác của ta. "Có lỗi rồi! Ta cũng muốn nếm thử mùi vị nha hoàn vây quanh thành đàn!" Ta buộc phải nhập vào thân xác của nàng ta, mỗi ngày đều phải đi học, thi cử. Nhưng nàng ta không hề hay biết, hiện tại mới chính là thời đại tốt đẹp nhất. Nơi ta từng sống, vốn là một xã hội ăn thịt người.

Bìa truyện Không Thấy Hoa Hạnh
Không Thấy Hoa Hạnh

Nghiên Tuyết · 8 chương

Lúc làm Thái hậu, ta vô cùng hiển hách. Không một ai dám nhắc lại việc ta từng là món đồ chơi do Ngụy gia dâng lên cho tiên hoàng. Ngay cả quyền thần Ngụy Thái Cẩn, kẻ năm xưa đưa ta vào cung, cũng bại dưới tay ta. Trước lúc lâm chung, hắn hối hận khôn nguôi: “Mẫn Quân, năm đó ta vì vinh quang của gia tộc mà đưa nàng vào cung, nàng có hận ta không?" Ta trả lời, hận. Tình yêu là thật, oán hận là thật, nhưng tất thảy những âm mưu toan tính cũng đều là thật. Sau khi qua đời vì bạo bệnh, ta quay về mùa đông năm mười t.u.ổ.i. Khi ấy, phụ thân và huynh trưởng vẫn chưa c.h.ế.c oan trên chiến trường, ta cũng chưa rơi vào cảnh mồ côi rồi lọt vào tay Ngụy gia. Huynh trưởng cười nói: “Đợi đi tuần phòng về, huynh sẽ đưa muội đi mua điểm tâm." Ta nhớ đến tai họa sắp cướp đi mạng sống của huynh ấy, vội vàng túm chặt lấy ống tay áo của huynh ấy. "Ca, đừng đi..."

Bìa truyện Đại Huynh, Huynh Chính Là Thần Minh Của Muội
Đại Huynh, Huynh Chính Là Thần Minh Của Muội

Đàm Thư Nguyệt · 8 chương

Năm tiểu muội mười t.u.ổ.i đi lạc ở hội hoa đăng, chính Tạ tiểu tướng quân danh chấn kinh thành đã đưa muội ấy về. Cả nhà cảm kích đến rơi lệ, chỉ có ta nhìn thấy những dòng chữ kỳ dị lơ lửng giữa không trung. 【Ơn cứu mạng lấy thân báo đáp, nữ phụ độc ác phen này chắc chắn sẽ yêu say đắm nam chính rồi!】 【Đều tại nam chính không tốt, cứu về một kẻ vô ơn, sau này suýt nữa hại c.h.ế.c nữ chính bảo bối.】 Ta trầm mặc hồi lâu mới phản ứng lại, nữ phụ độc ác mà bọn họ nói tới, chính là tiểu muội của ta. Thế là ta sai người đánh hai mươi cân trang sức bằng vàng, ngay trong đêm đưa vào nhà kho của tiểu muội. "Nguyên Nhi, muội phải nhớ kỹ, người thật lòng yêu muội sẽ giao toàn bộ tiền bạc cho muội." Về sau, tiểu tướng quân đỏ hoe mắt hỏi tiểu muội vì sao trước nay không thèm nhìn thẳng vào mặt hắn. Tiểu muội gảy bàn tính lạch cạch, đầu cũng không ngẩng lên: "Ta vẫn còn tám trăm quyển sổ sách chưa xem xong." "Cả ngày ngươi cứ mở miệng ra là yêu với đương, không lẽ đầu óc có vấn đề sao?"